Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 322: Có Thể Chữa Khỏi Được Hay Không?

- Nấc !
Nguyệt Phi Nhan ợ một tiếng, cô đã uống 3 ly trà sữa liên tiếp, còn tiểu hầu gái uống hết một ly liền không dám uống nữa, đang rửa sạch nồi và bát đã sử dụng.
- Uống đủ rồi, ta ra ngoài thành xem thử.
Nguyệt Phi Nhan lại ợ thêm một tiếng, rồi cất bước rời khỏi.
- Còn sáu ly, ta uống một ly, còn lại thì người nào đến trước thì cho người đó uống.
Mễ Nặc sắp xếp.
Cô xoay người lấy đá từ trong tủ lạnh ra, sau khi đập bể, bỏ vào trong ly trà sữa trân châu.
- Rột rột !
Mễ Nặc uống hai ngụm, trà sữa mát lạnh khiến cho tinh thần của cô sảng khoái hơn.
- Quả nhiên trà sữa uống với đá thì càng ngon hơn, Tiểu Lan, ngươi cũng thử đi.
Mễ Nặc ngây thơ nói.
- Hả, ta có thể sao?
Vệ Ấu Lan bỏ chiếc nồi Lưu Ly trong tay xuống.
Mễ Nặc cười dịu dàng nói:
- Mau đến đây, có gì mà có thể hay không thể chứ.
- ... Vâng.
Vệ Ấu Lan do dự một chút, rồi đưa tay cầm lấy ly trà sữa mà cô gái tai thỏ đưa.
- À đúng rồi, Mục Lương nói là muốn mở một Cửa Hàng Đồ Uống Lạnh ở Phố Buôn Bán, đến lúc đó thì ngươi qua giúp ta đi.
Giọng của Mễ Nặc trong trẻo, nói.
- Vâng!
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn đáp, cô bé uống thử trà sữa với đá, tâm trạng rất vui vẻ.
- Ta đến Phố Buôn Bán xem thử trước, chỗ này giao lại cho ngươi.
Mễ Nặc để ly Lưu Ly xuống, cô dự định đến Phố Buôn Bán để chọn mặt tiền, rồi cho người đến trang trí.
- À đúng rồi, ngươi hãy đưa qua cho Mục Lương thêm một ly trà sữa trân châu.
Âm thanh thanh thúy của Mễ Nặc lại truyền đến.
- Vâng.
Tiếng đáp yếu ớt của Vệ Ấu Lan.
Sau đó, cô bé mở tủ lạnh ra, lấy đá viên bỏ vào trong ly, chuẩn bị mang qua cho Mục Lương.
Nếu như tiểu hầu gái biết anh có năng lực hàn băng, sợ rằng sẽ không làm như thế.
Cô gái tai thỏ vừa mới đi ra khỏi cung điện, liền gặp Nguyệt Thấm Lan vừa mới đi kiểm tra trở về.
- Ý, chị Thấm Lan, bộ quần áo này của ngươi thật đẹp.
Từ tận đáy lòng, Mễ Nặc thốt ra lời khen ngợi.
- Cũng tạm được.
Nguyệt Thấm Lan nhếch miệng.
Cô ấy chính là người thứ hai mươi sáu trong ngày hôm nay khen bộ quần áo của cô đẹp.
- Thật sự rất đẹp, ai làm vậy?
Mễ Nặc vô ý hỏi.
- Mục Lương đó.
Nguyệt Thấm Lan cột mái tóc dài màu xanh lam của mình lại, tư thế càng thêm tao nhã.
- Mục Lương à.
Đôi mắt màu xanh của Mễ Nặc ảm đạm xuống.
Khóe miệng của cô nhếch xuống, trong lòng vô cùng khó chịu, có chút chua xót.
- Mục Lương đang ở thư phòng sao?
Nguyệt Thấm Lan chớp đôi mắt màu xanh nước biển, thức thời nói sang vấn đề khác.
- Ừm ừm, đang ở đó.
Mễ Nặc miễn cưỡng cười tươi.
- Vậy ta đi tìm hắn.
Bước chân ưu nhã của Nguyệt Thấm Lan chuẩn bị rời khỏi, thì Mễ Nặc quay đầu hồn nhiên nói:
- Chị Thấm Lan, trong nhà bếp có thức uống rất ngon, ngươi có thể đến thử.
- Ta biết rồi.
Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên vẫy vẫy, xoay người đi vào cung điện.
Mễ Nặc phồng miệng lên, giọng thì thầm:
- Sao Mục Lương không nghĩ đến làm quần áo cho ta chứ?
.....
Nguyệt Thấm Lan đi vào nhà bếp, đúng lúc tiểu hầu gái vừa quay về.
- Nguyệt Chủ đại nhân.
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn chào hỏi.
Nguyệt Thấm Lan bưng lên một ly trà sữa vẫn còn hơi ấm, hỏi:
- Mễ Nặc nói thức uống mới, chính là món này sao?
- Vâng vâng, chính là sản phẩm mới.
Vệ Ấu Lan cười tươi như hoa.
Nguyệt Thấm Lan uống thử một ngụm nhỏ, lập tức đã thích hương vị này.
- Cũng không tệ.
Cô bưng ly trà sữa rời khỏi, đi đến thư phòng để thảo luận với Mục Lương.
Cộc cộc cộc !
Cô gõ cửa thư phòng, sau đó đẩy cửa đi vào.
Mục Lương đang hút một viên trân châu cuối cùng, nhai rồi nuốt xuống.
Anh để ý thấy ly trà sữa trong tay của Nguyệt Thấm Lan, cười hỏi:
- Uống ngon không?
- Là do ngươi nghĩ ra sao?
Nguyệt Thấm Lan gật đầu hỏi.
- Xem như là vậy đi.
Mục Lương cười cười, anh có thể nói bản thân là người sao chép không?
- Có chuyện gì không?
Mục Lương bỏ ly xuống.
- Không có chuyện gì lớn, chỉ là nếu như cứ tiếp tục đi về phía trước, sẽ gặp phải một tòa thành nhỏ, có muốn dừng lại không?
Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng hỏi.
Buổi chiều, cô đến Phố Buôn Bán, nghe được chuyện này từ một đôi mẹ con ở đó.
Nguyệt Thấm Lan nhớ lại đôi mẹ con đó, trong lòng hơi xúc động, người con gái bị câm điếc, không biết dùng bí dược chữa thương có thể trị khỏi hay không?
- Thành nhỏ, thành nhỏ như thế nào?
Mục Lương cau mày hỏi.
- Một tòa thành rất nhỏ, dân số khoảng chừng một ngàn người, thành chủ là một cường giả cấp 6.
Nguyệt Thấm Lan nói tin tức đã nghe được.
- Thành nhỏ có một ngàn người, vậy thì không cần dừng.
Mục Lương suy nghĩ một lát, vẫn quyết định tiết kiệm thời gian.
Thành nhỏ có một ngàn người, thu vào rất có hạn, vậy không bằng nhanh chóng đến thành Vạn Yêu, dù sao muối ở thành Huyền Vũ cũng đã dùng sắp hết rồi.
- Ta cũng nghĩ như vậy.
Nguyệt Thấm Lan gật đầu đồng ý.
- À đúng rồi, sao ngươi biết phía trước có một tòa thành nhỏ?
Mục Lương kinh ngạc hỏi.
- Nghe thấy khách ở Tam Tinh Lâu nói, đối phương là thợ săn tầm bảo, đã từng đi qua tòa thành nhỏ kia.
Nguyệt Thấm Lan giải thích.
- Là như vậy sao...
Mục Lương gật đầu.
......
Rừng Vạn Khô.
Thành Bách Lý, đây là một tòa thành nhỏ, được xây dựng trên một con dốc cao hơn chục mét, dân số trong thành cộng thêm cả nô lệ cũng chỉ có gần một nghìn người.
Đúng vậy, đây là một tòa thành nhỏ với chế độ nô lệ.
Thành Bách Lý, trước đây chỉ là một bộ lạc nhỏ, sau đó qua vài chục năm phát triển, chỉ mới bắt đầu xây dựng thành từ ba năm trước.
Lúc còn là bộ lạc, tường rào để ngăn cản hung thú chỉ cao có ba mét, sau khi xây dựng thành, tường rào được xây dựng lại, mục tiêu là tường thành cao mười mét.
Trải qua ba năm, mỗi ngày đều bị bão cát ăn mòn, tường thành được xây lại gặp phải những việc ngoài ý muốn, sửa đi sửa lại cho đến giờ cũng mới chỉ cao sáu mét.
Đương nhiên, một phần nguyên nhân khác là do sự phản kháng của nô lệ dẫn đến.
Trên tường thành, nô lệ vẫn ngày đêm xây dựng tường thành, những đầy tớ này đa số đều là dân thường, tất cả đều gầy gò.
Khụ khụ!
Trên tường thành, một tên nô lệ đang cố định đá ở tường thành cúi người xuống, mở miệng ho khan, ho ra cả cạn mịn lẫn máu.
- Ngươi không sao chứ?
Một tên nô lệ khác khẩn trương hỏi.
- Không, ta không sao...
Tên nô lên ho ra máu đáp lại với vẻ mặt trống rỗng.
Hắn đã không còn quan tâm rồi, đến thành Bách Lý ba năm, cũng đã ở trên tường thành xây dựng không ngừng nghỉ trong ba năm, tình trạng ho ra máu cũng không chỉ một hai lần.
- Ngươi đã ho ra máu mấy ngày liền rồi, nên đi nghỉ ngơi đi.
Khuôn mặt nghiêm túc của tên nô lệ bên cạnh nói.
- Nghỉ ngơi?
Tên nô lệ ho ra mái cười thảm một tiếng.
Hắn quay đầu nhìn về phía tòa tháp cuối bức tường thành, nơi đó có ba người đang đứng.
Bọn họ đều là cao tầng của thành Bách Lý, vị ở giữa kia chính là thành chủ, cao thủ cấp 6, người thống trị thành Bách Lý.
Hai người còn lại chính là cánh tay phải và cánh tay trái của thành chủ, thực lực ở cấp 5.
Chế độ của thành Bách Lý, chính là 'độc đoán'.
- Ngươi cảm thấy thành chủ sẽ cho chúng ta nghỉ ngơi không?
Tên nô lệ ho ra máu lại cười thảm một tiếng.
- Hai…
Sắc mặt của tên nô lệ cùng làm lộ vẻ sầu thảm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận