Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1777: Ừ, Ta Có Tính Toán Của Mình



- Tô Lâm Y Tư là người mà ta chọn, nếu các ngươi có ý kiến gì thì có thể tới thành Huyền Vũ tìm ta.

Mục Lương lạnh giọng mở miệng.

-...

Khóe mắt của các quý tộc như muốn nứt ra.

Mục Lương rũ mắt xuống, chậm rãi thu lại uy áp của mình.

- Khụ khụ khụ ~~

Một giây sau, đám quý tộc trong chủ điện như mắc bệnh ho đồng loạt, tất cả đều ho dữ dội, thậm chí có người còn phun ra vài ngụm máu.

Tô Lâm Y Tư nhíu mày nhìn đám quý tộc ngồi liệt đầy đất, cô cảm giác có chút đau đầu, xem ra vị trí Nữ vương này cũng không dễ ngồi.

- Ngươi là ai?

Có người khôi phục bình thường, nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía rèm tơ nhện.

Mục Lương hồi đáp:

- Thành chủ thành Huyền Vũ, Mục Lương.

Lao xao lao xao ~~~

Toàn trường xôn xao, không ngờ người đàn ông ngồi phía sau rèm tơ nhện lại chính là thành chủ thành Huyền Vũ.

Mục Lương lại nói:

- Bây giờ, ai có ý kiến thì có thể đứng ra, ta và người đó “bàn luận” một chút.

-...

Lần này không có người nói chuyện, toàn trường lặng ngắt như tờ.

- Không có à?

Mục Lương rũ mắt xuống.

Vẫn không có ai lên tiếng, những người ban đầu có ý kiến bây giờ cũng im lặng như gà.

Mục Lương hài lòng nói:

- Rất tốt, nếu không ai có ý kiến gì, vậy ta hi vọng các ngươi sẽ phối hợp công tác với quốc vương để thành Y Lê và vương quốc Lan Lư Ba trở nên tốt hơn.

- Đã rõ.

Đa Tư là người đầu tiên đứng lên hành lễ.

- Chúng ta đã rõ.

Những người khác thấy thế, mặc kệ có nguyện ý hay không thì đều lảo đảo đứng dậy hành lễ với Tô Lâm Y Tư.

Khóe môi của Tô Lâm Y Tư giương lên, uy nghiêm nói:

- Rất tốt, ta có lòng tin để thành Y Lê và vương quốc Lan Lư Ba trở nên tốt hơn.

- Ta cũng tin tưởng như vậy.

Đa Tư lập tức vuốt đuôi nịnh bợ.

Những người khác vội vàng phụ hoạ, ánh mắt lại rơi xuống sau tấm rèm tơ nhện, trong lòng tràn đầy kiêng kị.

Bọn hắn biết, quốc vương chân chính của vương quốc Lan Lư Ba chính là thành chủ thành Huyền Vũ, cũng chính là người đàn ông ngồi phía sau rèm tơ nhện kia.

…………

Cộp cộp cộp ~~~

Trên tường thành Nội Thành thành Y Lê, Tô Lâm Y Tư đang đi cùng với Mục Lương để chọn đất.

Bàn tay trắng nõn của Tô Lâm Y Tư vung lên, phóng khoáng nói:

- Đại nhân, ngài muốn bao nhiêu đất thì cứ nói, ta sắp xếp người đi dỡ nhà.

- Ta xem một chút.....

Đôi mắt màu đen của Mục Lương thâm thúy, nhìn quanh kiến trúc xung quanh tường thành phía đông.

Anh đang quy hoạch khu Buôn Bán mới trong đầu, sau đó dùng mắt để phân định phần đất giữa ranh giới Nội Thành và Ngoại Thành.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, trên mặt đất cách cửa thành hai cây số đột ngột mọc lên từng cây cột đá, độ cao đạt đến bốn mươi mét, đứng ở nơi rất xa cũng có thể nhìn thấy nó.

Mấy phút sau, số lượng cột đá đã đạt đến con số bốn mươi, khu vực được khoanh tròn rộng bằng mười sân bóng.

- Ta sẽ dùng khu vực được bao bọc bởi những cây cột đá kia để xây khu Buôn Bán.

Mục Lương nhìn về phía Tô Lâm Y Tư.

Tô Lâm Y Tư chớp chớp đôi mắt đẹp hỏi:

- Nhỏ như vậy sao? Có đủ không?

- Đủ rồi.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

Tô Lâm Y Tư gật đầu nói:

- Được rồi, ngày mai ta sẽ thông báo những người sống ở đó dọn đi, sau đó tranh thủ phá dỡ nhà trong vòng nửa tháng.

- Ừ, ngươi có thể nói cho những người sống ở đây rằng sau khi khu Buôn Bán xây xong thì sẽ có nhà ở cho bọn họ, chắc mọi người đều sẽ rất tình nguyện phối hợp.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Được, ta sẽ cho người truyền lời.

Tô Lâm Y Tư nhanh chóng đáp ứng.

- Ngươi chỉ cần thông báo bọn họ dọn đi thì tốt rồi, chuyện dỡ nhà thì cứ để ta giải quyết.

Mục Lương lại nói.

Tô Lâm Y Tư ngạc nhiên nói:

- Thật sự không cần sao?

Đất mà Mục Lương khoanh lại không hề nhỏ, có hàng trăm tòa nhà bên trong, chỉ tính việc tháo dỡ và di chuyển thôi là đã phải mất rất nhiều nhân lực và thời gian rồi.

- Ừ, ta có tính toán của mình.

Mục Lương phất tay.

Cô chỉ có thể nhún vai:

- Tốt thôi.

Anh quay đầu nói:

- Bây giờ, ngươi đã là Nữ vương rồi, sau này sẽ rất bận rộn, khi nào có việc lại đến thành Huyền Vũ tìm ta, hoặc dùng Trùng Cộng Hưởng để liên lạc khu Trung Ương.

- Trùng Cộng Hưởng là cái gì?

Tô Lâm Y Tư chớp chớp đôi mắt đẹp.

- Một loại ma thú có thể truyền âm.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

- A, còn có loại ma thú thần kỳ như vậy sao? Nó cũng là thú cưng của đại nhân à?

Tô Lâm Y Tư kinh ngạc hỏi.

- Có thể xem là như thế.

Mục Lương cười khẽ vài tiếng.

Nói con cháu của Trùng Cộng hưởng là thú cưng của anh cũng không sai.

Tô Lâm Y Tư cong môi cười, nói:

- Thú cưng của ngài đều kỳ lạ như vậy.

- Ta thích ma thú hoặc cây xanh kì lạ.

Mục Lương mỉm cười.

Đôi mắt đẹp của Tô Lâm Y Tư sáng lên, thanh thúy nói:

- Ta sẽ lưu ý chuyện này, nếu phát hiện có ma thú hay cây xanh kì lạ thì sẽ tìm nó cho đại nhân.

- Được, vậy ta cảm ơn.

Mục Lương vui vẻ gật đầu, quay đầu dặn dò:

- Ngươi mau nhanh chóng thu xếp người trong Xóm Nghèo đi, khoáng thạch Thép Tím cần bọn họ hỗ trợ khai thác, khu Buôn Bán cũng cần bọn họ hỗ trợ xây dựng.

- Ừm.

Tô Lâm Y Tư nghiêm túc lên tiếng.

Mục Lương lại nói:

- Ta sẽ phái người vận chuyển Thép Tím tịch thu được trong Nội Thành trở về thành Huyền Vũ.

Sau khi trận chiến trong nội thành kết thúc vào tối hôm qua, lúc xét nhà đám quý tộc phạm tội thì phát hiện bọn hắn chất chứa rất nhiều Thép Tím.

Tô Lâm Y Tư thanh thúy nói:

- Được thôi, ta cũng có thể phái người hỗ trợ vận chuyển tới thành Huyền Vũ nha.

- Không cần, như thế thì hiệu suất quá chậm.

Mục Lương lắc đầu, hắn dự định để Ưng Lửa và đồng bọn đến giúp đỡ.

Anh cần rất nhiều Thép Tím để chế tạo bộ truyền tín hiệu, cũng chính là tháp tín hiệu của TV, vì đã có manh mối về việc chế tạo tháp tín hiệu.

Mà Thép Tím là loại tài liệu rất tốt, vô cùng thích hợp để chế tác tháp tín hiệu.

Ngoài ra thì Thép Tím còn nhẹ hơn cả lưu ly, tính bền dẻo cũng cao hơn, lại còn là tài liệu phụ ma, rất thích hợp dùng để chế tác phi thuyền vận chuyển.

Chính bởi vì Thép Tím thích hợp hơn để chế tác phi thuyền vận chuyển, cho nên anh mới muốn đẩy nhanh tốc độ và hiệu suất khai thác khoáng thạch Thép Tím.

- Tốt thôi.

Tô Lâm Y Tư rũ mắt gật đầu.

- Ngươi trở về đi, ta cũng nên trở về thành Huyền Vũ rồi.

Trước khi rời đi, Mục Lương còn dặn dò một câu:

- Ngày mốt ta sẽ tới xây dựng khu Buôn Bán, trước đó phải để toàn bộ người trong khu vực này dọn ra ngoài, không được sót một người nào.

- Ừm.

Trong mắt Tô Lâm Y Tư thoáng qua một tia luyến tiếc.

Mục Lương không nói thêm gì nữa, hắn bước lên trước một bước, cả người lập tức biến mất ngay tại chỗ.

Khi anh trở lại cung điện ở Trung Ương thành Huyền Vũ thì Nguyệt Thấm Lan vừa mới bước ra khỏi thư phòng.

- A, chuyện của thành Y Lê đã giải quyết xong rồi sao?

Nguyệt Thấm Lan dừng bước, nhìn về phía Mục Lương đang đi tới.

Anh ôn hòa nói:

- Ừ, Tô Lâm Y Tư đã ngồi trên vương vị, chuyện còn lại giao cho cô ấy xử lý là được.

Bạn cần đăng nhập để bình luận