Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 500: Diễn Kịch Hố Người

Hi Bối Kỳ phối hợp dùng ánh mắt khinh thường, khiêu khích nhìn về phía Phất Âu Nạp.
- Ta cũng không thành vấn đề.
Phất Âu Nạp trầm giọng nói.
Hồ Tiên nhếch miệng lên, dùng giọng dịu dàng nói:
- Rất tốt, vậy trước tiên lấy ra tiền đặt cược.
- Bây giờ, trên người ta không có nhiều tinh thạch hung thú như vậy.
Da mặt của hắn rút rút.
- Vậy thì hai bên đều viết một tấm khế ước.
Hồ Tiên lấy ra giấy bút, đưa cho Phất Âu Nạp với Mục Lương.
Hắn ngây ngốc một chút, giấy bút đều được chuẩn bị đủ như vậy sao?
- Được, đây.
Mục Lương rất nhanh đã viết xong, đưa giấy cho Hồ Tiên.
- Ngươi thì sao?
Hồ Tiên lạnh lùng nhìn Phất Âu Nạp.
Hắn cảm giác có điểm không đúng, nhưng lại nghĩ không ra điểm gì.
Hắn có chút mơ hồ, nhưng khi thấy Mục Lương viết xong, cũng không suy nghĩ nhiều, cầm bút lên viết xuống ‘Giấy nợ ’.
- Nhớ kỹ ký tên nha.
Mục Lương nhẹ nhàng nói.
- Ký tên?
Phất Âu Nạp lại lần nữa sững sờ.
Mục Lương tùy ý giải thích một câu:
- Chính là in dấu tay.
- Thực sự phiền phức.
Phất Âu Nạp bĩu môi, cắn nát ngón tay ấn lấy dấu vân tay lên trên ‘Phiếu nợ’.
- Đã hoàn thành xong, các ngươi đánh đi.
Hồ Tiên cầm lấy trang giấy, mắt đọc nội dung trên giấy, lập tức gương mặt của cô xuất hiện nụ cười.
Mục Lương cũng cười, có tờ giấy nợ này thì không lo lắng Phất Âu Nạp không đưa ra tinh thạch hung thú.
Nếu như hắn thật sự không đưa, vậy anh có lý do ‘Đến nhà thăm hỏi’, tự mình đi lấy.
Một vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng có thể chuyển hóa thành 1000 vạn điểm tiến hóa, như vậy sẽ tích lũy đủ 1 tỷ điểm tiến hóa, Rùa Đen có thể tiến hóa đến cấp 9.
- Đánh đi, đánh hắn nằm luôn.
Hi Bối Kỳ giơ quả đấm, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng.
Phất Âu Nạp nghe vậy lập tức có loại dự cảm không tốt.
- Chú ý một chút, đừng phá hư cửa hàng.
Hồ Tiên liếc mắt nhìn Mục Lương một cái.
- Yên tâm, không là hư.
Mục Lương cười nhạt một tiếng.
Phất Âu Nạp nhìn Hồ Tiên, lại nhìn về phía Mục Lương, trong lòng như bắt được cái gì.
- Thành chủ đại nhân.
Y Lệ Y xuất hiện, trong ngực còn ôm một xấp sách mới in ấn xong, chuẩn bị đưa đến Tiệm Sách.
- Ân.
Mục Lương tùy ý đáp lại, bình tĩnh nói:
- Ngải Lỵ Na đang tìm ngươi khắp nơi.
- Hả, tìm ta có chuyện gì?
Ngải Lỵ Na nhẹ nhàng hỏi một câu.
- Cô ấy viết Du ký Mạo hiểm muốn in thành sách.
Mục Lương thuận miệng giải thích.
- Ta hiểu rồi.
Đôi mắt của Y Lệ Y sáng lên, lại có sách mới để đọc!
- Thành Chủ?
Cơ thể của Phất Âu Nạp lắc một cái, biểu cảm trên mặt đọng lại.
Thành chủ đại nhân?
Hắn khó có thể tin, âm thanh hơi cà lăm hỏi:
- Ngươi, ngươi là thành chủ thành Huyền Vũ ?
- Ừm.
Mục Lương liếc mắt nhìn hắn, sắc mặt bình tĩnh đáp.
- Ta, ta không đánh nữa.
Phất Âu Nạp bị dọa đến sắc mặt trắng bệch.
- Chuyện này không thể được, quyết đấu vẫn nên tiến hành.
Hi Bối Kỳ là người mở miệng đầu tiên.
Hai tay của cô chống nạnh, nũng nịu nhẹ nói:
- Bây giờ, đổi ý, e đã không kịp.
- Là do các ngươi đóng kịch lừa ta!
Phất Âu Nạp tức giận nói.
Lúc này, hắn hoàn toàn hiểu, vì sao Hi Bối Kỳ khiêu khích với giả bộ, hoàn toàn là đang đào hố cho hắn.
- Cũng không thể nói như vậy, quyết đấu là ngươi yêu cầu, sao có thể nói là chúng ta bẫy ngươi?
Khuôn mặt của Hi Bối Kỳ khinh bỉ nói.
- Đến đây đi.
Mục Lương tản mát ra khí thế, đè ép Phất Âu Nạp.
Sắc mặt của hắn vừa sợ hãi vừa kinh ngạc, cơ thể không nhịn được phát run, quanh thân toát ra mồ hôi lạnh, chân mềm như nhũn ra, trực tiếp quỳ nằm trên đất.
- Cường giả cấp 8?
Hắn chật vật ngẩng đầu, hoảng sợ trợn tròn hai mắt.
Mục Lương tản ra khí thế, còn kinh khủng hơn Đại trưởng lão của gia tộc Lộ Pháp.
Thân thể của hắn giống bị ngàn vạn tảng đá to đè lên, toàn bộ thân thể đều cúi xuống, hơi thở dồn dập tức giận.
- Ta Chịu thua.
Phất Âu Nạp chật vật yếu ớt nói.
- Có thể.
Mục Lương thu lại khí thế, vẫn lạnh nhạt như cũ.
- Hô hô.
Phất Âu Nạp tham lam hít thở lấy không khí, đầu đầy mồ hôi, cơ thể chảy đầy mồ hôi ướt nhẹp.
- Không chút gì thú vị.
Hi Bối Kỳ bĩu môi.
- Khụ khụ.
Phất Âu Nạp chật vật đứng lên, khuôn mặt xám xịt cực kỳ chật vật.
- Thực sự là vô vị, còn chưa bắt đầu đã kết thúc.
Hồ Tiên dùng giọng nhàm chán nói, bước uốn éo đi tới trước người Mục Lương, đưa Giấy nợ cho anh.
- Trước khi trời tối, nhớ kỹ mang tinh thạch hung thú tới.
Hai ngón tay của Mục Lương đang kẹp tờ giấy nợ, quơ quơ.
- Đã biết.
Phất Âu Nạp cắn răng.
Trong lòng của hắn đang rỉ máu, đây là đá trúng thiết bản, làm sao cũng sẽ không nghĩ đến, đối phương lại là thành chủ thành Huyền Vũ.
Hắn luống cuống, trở về phải ăn nói như thế nào với Đại trưởng lão gia tộc, gia tộc sẽ lấy ra một bút tinh thạch hung thú sao?
Một vạn viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, đối với gia tộc Lộ Pháp tương đương với một năm thu vào.
Không mang Hi Bối Kỳ về được, ngược lại mang về một tờ Giấy nợ một vạn viên tinh thạch hung thú, Đại trưởng lão có thể một tát chết chính mình hay không?
Hắn chật vật rời đi, một khắc cũng không muốn ở lại.
- Đi theo dõi hắn.
Mục Lương thản nhiên nói.
- Vâng.
Vô thanh vô tức, Ngải Lỵ Na đi theo Phất Âu Nạp đang chạy trối chết.
- Tinh thạch hung thú thực sự là quá dễ kiếm.
Hồ Tiên trêu chọc trêu ghẹo nói.
Mục Lương cong ngón tay búng vào dưới trán Hồ Tiên, cười nói:
- Linh khí ngươi muốn, đã thiết kế xong.
Anh đang suy nghĩ làm sao làm ra một Linh khí như đàn ghita, chỉ là trước mắt còn thiếu vài loại tài liệu hung thú thích hợp.
- Có thật không?
Con mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên bỗng nhiên trợn tròn, trên mặt lộ rõ tia hưng phấn.
Mục Lương gật đầu, nói khẽ:
- Đương nhiên, chỉ là trước mắt còn chưa có tìm được tài liệu hung thú thích hợp.
- Ta sẽ lưu ý.
Hồ Tiên lắc lắc đuôi cáo.
Mỗi ngày, Trân Bảo Lâu đều có người cầm tài liệu hung thú để đổi tinh thạch hung thú, sẽ tìm được tài liệu thích hợp.
Thành Dạ Nguyệt, trong lâu đài gia tộc Lộ Pháp.
Đạp đạp đạp !
Phất Âu Nạp đứng trước cửa sảnh chính, hơi do dự.
- Phất Âu Nạp, nếu đã tới, vì sao không tiến vào?
Trong sảnh chính, âm thanh uy nghiêm của Đại trưởng lão truyền ra.
- Hô......
Phất Âu Nạp thở sâu, cảm thấy tê cả da đầu cất bước bước qua cánh cửa.
Trong sảnh chính, Đại trưởng lão Lộ Pháp đang ngồi ngay ngắn ở vị trí trung tâm, mở to con mắt màu xám trắng nhìn xuống hắn.
Bề ngoài lão nhìn chỉ có hơn 70 tuổi, thực tế đã sống hơn 120 năm.
- Đại trưởng lão.
Phất Âu Nạp khó khăn mở miệng nói.
- Có chuyện gì?
Lão nhíu mày, thấy vẻ mặt của hắn biểu cảm đau khổ, trong lòng có dự cảm không tốt.
- Đại trưởng lão.
Phất Âu Nạp dứt khoát quỳ rạp xuống đất.
- Lại gây họa?
Đại trưởng lão ngồi thẳng cơ thể, giọng nói không vui.
Cơ thể của Phất Âu Nạp run lên một cái, cúi đầu run giọng nói:
- Đại trưởng lão, lần này ta bị Hi Bối Kỳ phối hợp với người khác hố.
Hắn sợ Đại trưởng lão, mỗi lần làm sai chuyện, đều sẽ hung hăng trách phạt hắn một trận.
- Người khác là ai?
Đại trưởng lão lạnh giọng hỏi.
- Là thành chủ thành Huyền Vũ.
Hắn ngẩng đầu lên.
- Ngươi đi trêu chọc thành chủ thành Huyền Vũ!
Lão trợn tròn đôi mắt, đột nhiên đứng dậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận