Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 327: Đây Là Thiên Đường

Các nô lệ lộ ra vẻ tò mò, đi qua Quan Hải Sơn đi vào Phố Buôn Bán, bị môi trường sạch sẽ gọn gàng làm cho sợ ngây người.
Nơi đây không có bão cát ngày đêm không nghỉ, cũng không có mùi đất cát khó ngửi, dơ bẩn.
- Nơi này là thiên đường!...
Có nô lệ hai mắt mờ mịt, lên tiếng tán dương.
Đi bên cạnh đoàn người, Ny Cát Sa mặc Khôi Giáp U Linh nhếch miệng.
Cô tuân theo lệnh của Mục Lương, tới quan sát những nô lệ này, hiểu rõ tình huống căn bản, đồng thời trừ khử những kẻ muốn nhân cơ hội trà trộn vào Thành Huyền Vũ để gây rối.
Không chỉ có cô, Ngải Lỵ Na cũng đi theo tới.
Đồng thời, Ngôn Băng và Ly Nguyệt đến Thành Bách Lý, đều là để thu thập tình báo.
Các nô lệ được Thành Phòng Quân dẫn vào ngoại thành, sắp xếp tập trung ở một quảng trường nhỏ.
Bọn họ sững sờ nhìn đường phố sạch sẽ gọn gàng, từ sau khi vào thành, bọn họ vẫn luôn không ngừng há miệng.
- Đó là cái gì?
Nô lệ ngẩng đầu nhìn trời, bị Trà Thụ Tinh Thần to lớn làm cho chấn động, lần đầu tiên nhìn thấy cây xanh to lớn như vậy.
- Nơi đây nhất định là thiên đường.
- Chúng ta đây là được cứu rồi sao?
Các nô lệ bắt đầu mờ mịt, sau khi trải qua tuyệt vọng họ đã trầm tĩnh lại, cả người thoát lực, trạng thái tinh thần ngẩn ngơ.
- Nơi này có nước và thức ăn, hãy xếp hàng để nhận, đừng tranh nhau.
Trình Mâu xuất hiện, dẫn theo Tuần Vệ đưa nước và thức ăn tới.
- Nước!
- Chúng ta có thể uống sao?
Các nô lệ lộ vẻ không dám tin, được phép vào thành, còn có nước và thức ăn?
- Ừm, đây là lòng thành của Thành Chủ Đại Nhân, tất cả đều xếp thành hàng đi.
Trình Mâu nghiêm nghị, âm thanh trở nên nghiêm túc.
- Nếu có người nào gây chuyện không nghe theo sắp xếp, như vậy chẳng những không có nước và thức ăn, còn có thể bị đuổi ra khỏi Thành Huyền Vũ.
Trình Mâu nhìn xung quanh các nô lệ.
- Vâng, chúng ta đều xếp thành hàng.
Các nô lệ thay đổi sắc mặt, một nơi tốt như vậy, bọn họ cũng không muốn bị đuổi đi, bọn họ đều xếp thành hàng, không ai dám gây chuyện.
Bọn họ ở Thành Bách Lý đã quen với chế độ này, mỗi ngày khi lĩnh thức ăn, cũng sẽ phải xếp hàng để nhận.
Tuần cảnh nghiêm mặt, chia cho mỗi người một chén nước và một khối thịt khô nướng chín.
Nô lệ nhận được nước và thịt khô lộ ra vẻ khó có thể tin, bàn tay cầm chén sành đều run rẩy, hai mắt vô thần một lát, sau đó chảy ra nước mắt.
- Ục ục !
Bọn họ uống một ngụm nước lớn, kể cả giọt nước mắt rớt xuống cũng nuốt cả vào bụng.
- Cảm ơn... Thật cám ơn.
Có nô lệ trực tiếp gào khóc, hoàn toàn không giống người trưởng thành, ngược lại giống như một đứa trẻ.
Trình Mâu nhếch miệng, nhìn đám nô lệ quần áo lam lũ, trong lòng cảm thán, bình thường những người này phải sống khổ sở lắm sao?
- Còn muốn nước có thể qua đây nhận thêm.
Trình Mâu ôn hòa nói.
- Có thể... Có thể chứ?
Nô lệ đang khóc chợt ngẩn ngơ, nước mắt đang chảy, ánh mắt lại trợn to.
- Đương nhiên.
Trình Mâu gật đầu.
Hiện tại, Thành Huyền Vũ không thiếu nước, trước mắt chỉ có khoảng ba trăm nô lệ, có thể uống hết bao nhiêu nước đâu chứ?
- Ta muốn uống một chén nữa, chỉ một chén.
Có người phụ nữ tóc bạc ôm con trai đi lên phía trước, tay run rẩy nâng bát.
- Cho cô ta.
Trình Mâu gật đầu.
Tuần Vệ gật đầu, động tác lanh lẹ rót đầy nước vào bát sành.
- Lại cho thêm một miếng thịt đi!
Trình Mâu mím môi một cái.
Hắn nhìn cậu bé nằm trong lòng người phụ nữ, cả người gầy như que củi, da bọc xương, quanh năm không được ăn no, bộ dáng trông đã đói lắm rồi.
- Cảm ơn, cảm ơn!
Người phụ nữ mừng đến chảy nước mắt, vội vã khom lưng hành lễ.
- Được rồi, đi qua bên kia đi!
Trình Mâu thở dài, phía sau còn có ánh mắt đầy mong chờ của những nô lệ khác.
- Vâng.
Người phụ nữ vội vã bế con đi ra, đem bát nước trong tay tới bên miệng con.
Bên kia, trong Thành Bách Lý.
Cao Thao bố trí cho Thành Phòng Quân chuyển thi thể hung thú, đồng thời cứu giúp những nô lệ không may bị đè dưới ngôi nhà bị sập.
- Trước tiên qua bên đó cứu người còn chút hơi thở đã, người nào thương thế không nặng cứ để xuống đi.
Nguyệt Thấm Lan giơ ngón tay tinh tế lên, chỉ huy đội ngũ chữa bệnh làm việc.
- Vâng.
Nhân viên chữa bệnh mang theo rương gỗ nhỏ gật đầu, nhanh chóng rời đi.
- Cha, người đừng dọa ta.
Nguyệt Thấm Lan ngước mắt, nhìn về phía phát ra âm thanh, ở cửa thành có mấy người, trong đó có một cô gái nhỏ tóc ngắn.
Cô cất bước đi về phía trước, đồng thời mở miệng, lại tựa như đang lẩm bẩm:
- Em Nguyệt, ngươi vào nội thành xem một chút đi.
- Vâng.
Ly Nguyệt đáp.
Vốn dĩ cô đi theo bên cạnh Nguyệt Chủ, vẫn luôn duy trì trạng thái ẩn thân, nghe vậy, cô gái tóc trắng rời khỏi Nguyệt Thấm Lan, đi vào trong thành.
....
- Cha, người mau mở mắt ra đi.
Ba Phù nước mắt lưng tròng, đưa tay đỡ lấy đầu của cha.
- Ba Nô, hung thú đều đã đi rồi.
Hách Căn dựa vào tường thành yếu ớt nói:
- Ngươi đã đi được đến bước này, cũng đừng chết.
Hắn rất muốn tiến đến kiểm tra tình trạng của bạn tốt, nhưng thể trạng lại không cho phép.
Ý thức của hắn vẫn thanh tỉnh, những thân thể lại cử động khó khăn.
- Khụ khụ, ta... Không sao đâu.
Ba Nô từ từ nhắm hai mắt, yếu ớt ho khan, máu tươi từ trong miệng tuôn ra.
Ba Phù vỗ nhẹ vào vai Ba Nô, khóc ròng nói:
- Cha, ngươi... Ngươi đừng làm ta sợ.
- Ôi.
Đôi mắt mở to của Hách Căn gần khép lại.
Hắn cảm thấy thật bất lực, với tình hình này của bạn tốt, sợ là khó mà qua khỏi.
- Cần giúp gì không?
Có một giọng nói dịu dàng truyền tới. Sau đó, Nguyệt Thấm Lancất bước đi tới, dừng lại trước mặt ba người, thấy bọn họ trông rất chật vật không chịu nổi.
Phía sau cô, còn có một nhân viên chữa bệnh.
- Chị gái xinh đẹp, van cầu ngươi mau cứu cha ta.
Ba Phù nức nở nói, trong đôi mắt màu tím tràn đầy mong chờ.
Nguyệt Thấm Lan nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy bụi bẩn của Ba Phù, giơ tay lên ra hiệu cho nhân viên chữa bệnh ở phía sau tiến lên, cô cười nhạt một tiếng, nói:
- Trị liệu cho bọn hắn đi.
- Vâng.
Nhân viên chữa bệnh bước nhanh lên trước.
Cô ấy đơn giản kiểm tra thương thế của Ba Nô, sau đó mở rương gỗ khoác theo bên người ra, bên trong có thật nhiều bình sứ xinh xắn.
Những thứ này đều là bí dược chữa thương, chỉ là tác dụng của dược mạnh yếu khác nhau.
Nhân viên chữa bệnh lại nhìn mắt của Ba Nô, sau đó quyết định dùng bí dược chữa thương có dược hiệu cao nhất, cô ấy mở nắp bình, đổ nước thuốc màu xanh nhạt vào miệng của Ba Nô.
- Ục ục!
Nước thuốc chảy xuống cuống họng của Ba Nô, lập tức chảy ra toàn thân, bắt đầu trị liệu vết thương.
Vì được dùng bí dược chữa thương, mấy phút sau, vết thương trên mặt Ba Nô không còn chảy máu nữa, bắt đầu chậm rãi kết vảy.
Khuôn mặt của hắn dính đầy máu và bụi bặm, ngay lập tức trở nên có sức sống hơn.
- Khụ khụ !
Ba Nô ho khan dữ dội, nôn ra huyết đờm màu đen, tình trạng của hắn càng ngày càng tốt.
- Cha.
Ba Phù lấy mu bàn tay lau nước mắt trên mặt, nước mắt và bụi bặm hòa lại, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng thêm lem luốc.
- Ta, ta chưa chết sao?
Ba Nô nửa trợn tròn mắt, dần khôi phục được ý thức.
- Không chết đâu.
Nguyệt Thấm La nhiên nói.
- Sau khi dùng bí dược chữa thương, nghỉ ngơi nửa ngày là có thể khỏi rồi, chỉ là vết thương trên mặt ngươi rất lớn, có thể sẽ để lại sẹo.
Nhân viên chữa bệnh mỉm cười nói.
- Nhanh như vậy sao? Cho ta một chai được không?
Hách Căn nghe vậy lập tức dậy tinh thần.
Nhân viên chữa bệnh liếc mắt nhìn hắn, thản nhiên nói:
- Ngươi chỉ bị kiệt sức mà thôi, không cần uống thuốc. Nghỉ ngơi một đoạn thời gian là tốt rồi.
Hách Căn cười nhẹ hai tiếng, tuy trên người có vết thương, nhưng cũng không trí mạng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận