Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 349: Ngân Hàng

- Hay là chúng ta trở về?
- Ừm, về đi.
A Thanh gật đầu đồng ý.
A Mạn vội vàng gật đầu, đưa ra ý kiến:
- Chúng ta đi nhà ăn ăn cơm trưa đi, chỉ cần một điểm cống hiến là có thể ăn no rồi.
- Khi nào điểm cống hiến hối đoái thành tiền giấy thì chúng ta có thể đi dạo Phố Buôn Bán.
Ny Cát Sa cảm thán một tiếng.
Cô nhớ kỹ những gì Ly Nguyệt đã nói, tiền giấy có thể sử dụng ở Phố Buôn Bán.
Ba người băng qua Úng Thành trở lại khu ngoại thành, bắt đầu đi dạo ngoại thành.
Trong Phủ Thành Chủ, Mục Lương đang ở thư phòng vẽ bản thiết kế, chuẩn bị chế tác một bộ đồ bảo hộ cho Vưu Phi Nhi.
Cốc cốc !
Cửa thư phòng bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan ưu nhã bước vào.
- Mục Lương, ta đã sắp xếp người đi đào hố rác, có thể sẽ hoàn công vào ngày mai.
Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng lên tiếng.
- Ngươi vất vả rồi.
Mục Lương ngước mắt dịu dàng nói.
- Không vất vả.
Nguyệt Thấm Lan khẽ gật đầu, tiếp tục cười nói:
- Ta còn phân phó người bắt đầu chế tạo phân đất, tro.. khi nào ngươi rảnh rỗi thì có thể đi nhìn.
- Được.
Mục Lương nắm tay Nguyệt Chủ, nhẹ nhàng kéo cô ngồi xuống bên cạnh anh.
Trên gương mặt tươi cười của Nguyệt Thấm Lan hiện lên một vệt ửng đỏ.
- Còn một việc nữa, ta dự định mở một Ngân Hàng, ta cần ngươi hỗ trợ đi xem xét một chút.
Mục Lương ôn hòa nói.
Anh lấy một phần văn kiện từ trong ngăn kéo, nội dung là về việc mở cửa và vận chuyển Ngân Hàng.
- Ngân Hàng?
Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, tiếp nhận văn kiện rồi lật xem.
- Ừm.
Mục Lương đáp một tiếng, cho cô thời gian đọc xong.
Xưởng In Tiền đã bắt đầu vận chuyển, như vậy Ngân Hàng cũng nên mở cửa, đó là một bước quan trọng cho việc cải cách tiền tệ.
Năm phút sau.
Nguyệt Thấm Lan ngẩng đầu, vẻ mặt hiện lên chút suy tư, hỏi:
- Ngươi định mở Ngân Hàng ở đâu?
Mục Lương nhẹ giọng nói:
- Ta định mở một Ngân Hàng ở quảng trường nhỏ, bên cạnh có Tuần Cảnh Vệ.
- Ta hiểu rồi, cứ giao việc này cho ta!
Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc gật đầu.
Cô thích công việc như vậy, nó thú vị hơn nhiều so với lúc cô ở bộ lạc Nguyệt Đàm.
- Ừm, không hiểu gì thì có thể tới hỏi ta.
Mục Lương vỗ bàn tay nhỏ nhắn và mịn màng của Nguyệt Thấm Lam.
- Ta biết rồi.
Nguyệt Thấm Lan hờn dỗi đáp.
Cô đứng dậy, cột lại mái tóc dài màu xanh nước biển, giọng nói thanh thúy vang lên:
- Ta đi làm việc đây.
- Đúng rồi, Phi Nhan đâu?
Mục Lương đột nhiên hỏi một câu.
Hai ngày nay, Nguyệt Phi Nhan hiếm khi xuất hiện ở phòng ăn.
- Con bé đang vùi đầu học thuộc Quy Tắc Bay Trên Không.
Khóe mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên chút ý cười.
Hai ngày nay, cô gái tóc đỏ đã rất nỗ lực, ngoại trừ tham gia huấn luyện bay thì thời gian còn lại cô ấy đều chăm chú học thuộc lòng quy tắc.
Huấn luyện bay là để rèn luyện đội thủ vệ Máy Bay số hiệu Huyền Vũ mới được tuyển chọn.
Mục Lương dở khóc dở cười, chẳng lẽ cô ấy sợ anh hỏi thăm tiến độ học sao?
Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười rời đi.
Hơn mười phút sau.
Mục Lương cũng đứng dậy rời khỏi thư phòng, đi tới Xưởng Linh Khí ở tầng bốn.
Bên trong Xưởng Linh Khí, Lê Nhã và Lê Tuyết đang nghiên cứu vũ khí mới.
- Chị, ta cảm thấy nên nối tiếp hai đầu mạch lộ rồi khảm vảy Băng Minh Xà vào, như vậy có thể bổ sung đặc tính hàn băng cho nỏ quân dụng.
Lê Nhã nói với vẻ mặt chăm chú.
- Không đơn giản như vậy đâu, nếu làm như vậy thì chỉ có thể bổ sung đặc tính hàn băng cho nỏ quân dụng.
Lê Tuyết lắc đầu, nghiêm mặt nói:
- Không thể khiến cho mũi tên được bắn ra có chứa khí tức hàn băng.
- Ngươi nói cũng đúng.
Lê Nhã cắn môi dưới, tiếp tục suy nghĩ về khả năng khác.
Đây là nhiệm vụ mới mà Mục Lương dành cho các cô, cải tiến nỏ quân dụng, tăng thêm lực sát thương.
Vì thế Mục Lương đã đưa tới đây đủ loại tài liệu hung thú như lông vũ Ưng Lửa, vảy Thủy Tinh Ngư, vảy Băng Minh Xà, vân vân...
- Chúng ta có thể làm như vậy, khảm vảy Băng Minh Xà vào nỏ và hai đầu dây cung, như vậy khi kéo dây thì có thể xây dựng mạch lộ mới.
Trong mắt của Lê Tuyết lóe lên tia sáng, bỗng nói:
- Như vậy chắc có thể bổ sung khí tức hàn băng cho các mũi tên khi bắn ra.
- Biện pháp này có vẻ được đấy, mau thử xem.
Đôi mắt màu xám của Lê Nhã sáng lên, lập tức thúc giục.
Hai người vùi đầu tập trung vào công việc, hoàn toàn không biết phía sau đang có người tới gần.
- Khụ khụ !
Mục Lương ho khan hai tiếng, nhắc nhở bản thân đã đến.
- A a!
Lê Tuyết giật mình, đôi mắt màu tím trừng lớn nhìn Mục Lương.
- Đại nhân Mục Lương, ngài bước đi không có tiếng động sao?
Lê Nhã tức giận trừng mắt nhìn đối phương.
Mục Lương cười khẽ một tiếng, áy náy nói:
- Xin lỗi khiến các ngươi hoảng sợ.
- Không, không có việc gì.
Lê Tuyết lấy lại tinh thần, lúc này mới phản ứng lại là Thành Chủ Đại Nhân tới.
- Có tiến triển gì không?
Mục Lương liếc nhìn chiếc nỏ quân dụng bị tháo rời ở trên bàn làm việc.
- Chúng ta vừa có ý tưởng mới, đang chuẩn bị nghiệm chứng.
Lê Nhã đáp.
Hiện giờ, cô đã bớt sợ Mục Lương một ít, thay vào đó là sự tò mò, lần đầu tiên cô nhìn thấy một Linh Khí Sư cao cấp trẻ tuổi như vậy.
- Nói ta nghe một chút đi?
Mục Lương nhướng mày.
- Là như vậy, chúng ta dự định khảm một thứ trên nỏ quân dụng….
Lê Tuyết bắt đầu giảng giải ý tưởng của mình.
Mục Lương bình tĩnh nói:
- Có thể thử xem, thực tiễn mới là việc quan trọng nhất.
Sau đó, Mục Lương chỉ điểm vài vấn đề nhỏ, chợt hỏi:
- Đúng rồi, ta dự định chế tác một bộ đồ bảo hộ, dùng loại tơ nhện này để chế tác, các ngươi có đề nghị gì không?
Mục Lương vươn tay phun ra tơ nhện lên trên bàn làm việc.
Đôi mắt xám của Lê Nhã trừng lớn, đây là năng lực giác tỉnh gì?
- Đại nhân Mục Lương, ngươi muốn đồ bảo hộ cấp bậc nào?
Lê Tuyết dịu dàng hỏi.
- Linh khí trung cấp, nếu là linh khí cao cấp thì càng tốt.
Mục Lương nhàn nhạt nói:
- Ta muốn nó nhẹ nhàng, có thể phòng cháy nổ.
Anh đưa bản thiết kế đồ bảo hộ cho hai người, bên trong có chiều cao và số đo ba vòng của Vưu Phi Nhi.
Số đo ba vòng là do Ly Nguyệt đo lén khi Vưu Phi Nhi ngủ say.
Lê Tuyết mở bản thiết kế, chăm chú kiểm tra.
Lê Nhã tiến lên trước, hai người cùng nhau nghiên cứu.
Năm, sáu phút sau.
Lê Tuyết ngẩng đầu lên, nói:
- Thành Chủ Đại Nhân, tơ nhện có thể kết hợp với lông của Ma Dương Sáu Sừng, chắc có thể chế tạo đồ bảo hộ mà ngài muốn.
Lông của Ma Dương Sáu Sừng vốn có đặc tính phản xạ tổn thương, sau khi qua xử lý thì hiệu quả phản xạ có thể tăng lên gấp đôi.
- Ta cũng nghĩ như vậy, lông của Ma Dương Sáu Sừng và tơ nhện rất hợp, chắc sẽ thành công.
Lê Nhã gật đầu nhận đồng.
- Ừm, vậy giao cho các ngươi.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
- Được rồi.
Lê Tuyết nghiêm túc gật đầu, trong lòng đã hiện lên bước đầu của phương án chế tác.
Hai chị em vùi đầu thảo luận, hoàn toàn quên bẵng Mục Lương vẫn còn ở đây.
Mục Lương nhìn một hồi, sau đó rời đi không tiếng động giống như lúc tới, không có quấy rối hai người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận