Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1036: Mai Phục Và Vây Bắt

Giờ khắc này, cả người hắn toả ra khí thế tương đương với cao thủ cấp 7.

- Hắn giả vờ!

Tròng mắt màu tím của Ngôn Băng phóng to.

Cô giơ tay lên theo bản năng, ngăn trở đòn tấn công của đối phương.

Bang!

Trên cánh tay truyền đến một lực rất lớn, cô gái tóc tím đau đớn hừ một tiếng, cả người bay ngược ra ngoài, ngã ở trên bến tàu thành Bắc Hải.

- Chết tiệt!

Giọng của Ny Cát Sa lạnh như băng.

- Từ bỏ đi, giãy giụa vô ích thôi, ta chính là Cường Hóa Giả cấp 7.

Người trẻ tuổi cười toe toét nói.

- Ngươi là người của Nghiêu Thiên?

Ny Cát Sa không có hành động thiếu suy nghĩ.

- Đúng vậy.

Hòa Phong thoải mái gật đầu thừa nhận.

- Vậy thì dễ làm rồi.

Vẻ mặt của Ny Cát Sa trầm tĩnh lại.

- Cái gì?

Hòa Phong sửng sốt một chút.

Khóe môi của Ny Cát Sa giương lên, cười nói:

- Nếu ngươi là người của Nghiêu Thiên, vậy thì phải trở về cùng với chúng ta.

Hòa Phong nheo mắt, sau đó như hắn chợt nhận ra cái gì, lập tức quay đầu nhìn lại, vị trí mà Ngôn Băng ngã xuống đã không còn một bóng người.

- Người đâu rồi?

Trái tim hắn run lên, có một loại dự cảm không ổn.

- Phân tâm không tốt lắm đâu.

Ny Cát Sa giơ tay lên, thi triển năng lực thức tỉnh.

Một đôi tay yên lặng mọc ra sau đầu Hòa Phong, năm ngón tay siết lại thành nắm đấm rồi đập tới tấp về phía đôi mắt của hắn.

A!

Hòa Phong kêu la thảm thiết, theo bản năng giơ tay chạm vào đôi mắt, ngay lập tức, một cơn đau đớn kịch liệt ập tới khiến hắn mất đi năng lực phản ứng.

Đúng lúc này, Ngôn Băng xuất hiện, dùng sống đao đánh về phía đầu gối của Hòa Phong.

Rắc!

Một tiếng thanh thúy vang lên, hai chân của hắn đã bị đánh gãy.

- A!!!

Hòa Phong kêu la thảm thiết hơn nữa, cổ họng giống như là muốn bị xé rách.

- Ngươi mau câm miệng đi.

Ny Cát Sa bĩu môi.

Cô dùng dây thừng lanh lẹ trói đối phương thành cái kén, tiếp theo dùng vải đỏ nhét vào miệng hắn, ngăn chặn tiếng kêu thảm thiết.

Hô hô…..

Ngôn Băng thở dài một hơi, dùng đao chống đỡ cơ thể.

- Ngôn Băng, ngươi không sao chứ?

Ny Cát Sa khẩn trương hỏi.

- Còn tốt, chỉ là một chút vết thương nhỏ thôi.

Ngôn Băng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

- Nhưng ta lại thấy nó không giống như vết thương nhỏ.

Ny Cát Sa nghiêm túc nói.

Cô gỡ bình lưu ly treo bên hông rồi đưa cho cô gái tóc tím:

- Ngươi uống một bình bí dược chữa thương trước đi.

- Được.

Ngôn Băng cũng không cố gắng chống đỡ.

Tay cô run rẩy cầm lấy bình lưu ly, mở nắp cao su ra, ngửa đầu uống cạn bí dược chữa thương.

……….

- Thế nào?

Ny Cát Sa quan tâm hỏi.

- Tốt hơn nhiều rồi.

Khuôn mặt đang nhăn nhó của Ngôn Băng cũng từ từ giãn ra, cảm giác đau đớn trên cánh tay cô đã giảm bớt rất nhiều.

Ny Cát Sa lấy ra bình bí dược chữa thương thứ hai, đưa cho cô gái tóc tím, nói:

- Ta còn một lọ, ngươi uống nốt đi.

- Không cần, chờ khi dược hiệu hoàn toàn phát huy là tốt rồi.

Ngôn Băng đẩy bình bí dược chữa thương trở về. Sau khi uống bí dược chữa thương, thân thể cần thời gian mới hấp thu được hoàn toàn dược hiệu của bí dược chữa thương.

Cô gái tóc xanh còn muốn nói thêm điều gì đó, bị câu tiếp theo của cô gái tóc tím cắt ngang.

Ngôn Băng đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Hoà Phong đang nằm trên mặt đất, bình tĩnh nói:

- Cứ đưa hắn vào Thành Huyền Vũ trước đã, đừng để bên ngoài, lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

- Ô ô ô!

Hoà Phong trừng lớn hai tròng mắt bị che kín bởi tơ máu, trên mặt hắn tràn đầy phẫn hận với không cam lòng, xương cốt ở đầu gối nứt ra, làm cho hắn đau đến mức cả người đổ mồ hôi.

- Ta muốn tống ngươi vào ngục giam, sau đó dùng tất cả hình cụ.

Ny Cát Sa lấy ra cái chai đựng phấn Hoa Sương Mê, cô cậy nắp bình nhắm ngay vào mũi Hoà Phong.

Để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xảy ra, biện pháp tốt nhất chính là làm cho hắn tạm thời mất đi ý thức.

Vù vù…

Hoà Phong theo bản năng nín thở, nhưng con người thì phải hô hấp. Năm phút đồng hồ sau...

Khuôn mặt hắn đã đỏ bừng lên, đây là biểu hiện khi người ta bị thiếu dưỡng khí.

- Phiền toái.

Ny Cát Sa bĩu môi, cô nâng tay lên cho một quyền vào bụng Hoà Phong.

- Ô ô!

Hoà Phong trừng lớn hai tròng mắt. Miệng hắn bị vải đỏ bịt kín, nên chỉ có thể phát ra những âm thanh nức nở, đau nhức khiến cho hắn tham lam hít lấy không khí.

Chỉ cần hít vào một ngụm phấn Hoa Sương Mê, cũng có thể khiến cho người ta mê man. Hoà Phong nhắm mắt lại, hoàn toàn không còn ý thức.

Ngôn Băng lấy ra một cái cái còi làm bằng ngọc lưu ly, nhắm ngay không trung dùng sức thổi lên.

- Thở phì phò hưu!

Âm thanh bén nhọn vang lên từ trạm canh gác.

Không bao lâu sau, Thái Khả Khả từ trên trời hạ xuống.

- Ta đến đây!

Cô ngây thơ nói.

Ny Cát Sa thận trọng dặn dò nói:

- Mang hắn về, sau đó trực tiếp đưa đi ngục giam.

- Được.

Thái Khả Khả lên tiếng.

Cô túm lấy dây thừng trên người Hoà Phong, sau đó thoải mái nhấc hắn lên, dùng sức vỗ cánh bay về phía Thành Huyền Vũ.

- Đi thôi, chúng ta cũng trở về.

Ngôn Băng nhẹ giọng nói.

- Ừm.

Ny Cát Sa tiến từng bước về phía trước, kích hoạt trạng thái ẩn thân, sau đó thân thể cô biến mất không thấy.

Không bao lâu sau khi hai người ẩn thân rời đi, Bối Vi Nhân cũng xuất hiện trên tường thành.

Cô nhìn về phương hướng thành Huyền Vũ, dùng ánh mắt u oán nhẹ giọng tự nói:

- Đến địa bàn của ta bắt người, vậy mà trước khi đi, cũng không thèm chào hỏi chủ nhà một tiếng...

Trong thư phòng, nằm trong cung điện thuộc khu Trung Ương.

Mục Lương cảm thấy hơi ngứa mũi, anh nhịn không được đánh một cái hắt xì.

- Ai đang nhớ ta nhỉ?

Anh nhẹ giọng thì thầm.

Ken két…

Cửa thư phòng bị người nhẹ nhàng đẩy ra, Mễ Nặc thò đầu nhìn vào.

- Mễ Nặc, tại sao ngươi còn chưa ngủ?

Mục Lương kinh ngạc nói.

- Ta đã ngủ rồi, nhưng vừa tỉnh giấc.

Mễ Nặc giấu hai tay ở sau người, cô gái tai thỏ bước đi thật nhẹ nhàng. Cô đi tới bên cạnh anh, dùng âm thanh nũng nịu hỏi:

- Mục Lương, tại sao ngươi còn chưa ngủ?

- Ta không buồn ngủ.

Mục Lương vươn tay ôm lấy cô gái tai thỏ rồi đặt cô ngồi trên đùi mình.

Khuôn mặt tươi cười của Mễ Nặc ửng đỏ, cô ngoan ngoãn tựa vào trong ngực Mục Lương, im lặng nghe tiếng tim đập hữu lực. Anh cầm lấy giấy bút, tiếp tục viết viết vẽ vẽ thứ gì đó lên trang giấy.

- Ngươi đang làm cái gì vậy?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

Mục Lương dùng thanh âm ôn hòa giải thích:

- Bản vẽ thiết kế mô hình nhà máy xử lý nước thải.

- Nhà máy xử lý nước thải?

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt đẹp màu lam.

Mục Lương cầm lấy bản thiết kế, đưa ra trước mặt cô gái tai thỏ:

- Chính là biến nước thải thành nước sạch, sau đó dùng nó để tuần hoàn nước, giảm bớt lãng phí.

- Vâng vâng…

Mễ Nặc cái hiểu cái không gật đầu.

Mục Lương khẽ mỉm cười, sau đó anh cầm lấy bút than tiếp tục hoàn thiện bản thiết kế. Không bao lâu sau, trong ngực anh vang lên tiếng hít thở đều đều, kéo dài.

Anh cúi đầu nhìn lại, hoá ra cô gái tai thỏ đã nhắm lại hai mắt, tai thỏ thì cụp xuống, ngủ thật sự say sưa.

- Rõ ràng rất buồn ngủ, còn muốn giúp ta.

Mục Lương cong khóe môi, anh nhẹ nhàng ngắt cái mũi của cô gái tai thỏ.

Sau đó, anh dùng động tác cực kỳ nhẹ nhàng, từ từ điều chỉnh tư thế ngồi của cô, khiến cho cô gái tai thỏ có thể ngủ thoải mái hơn một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận