Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1648: Hoá Ra Nhiều Tình Địch Như Vậy

- Đúng vậy, tại sao ta lại không nghĩ đến thứ này?

Nguyệt Thấm Lan cắn môi dưới, nhất thời cảm giác mình đã thua. Mục Lương rất thích ma thú, càng đặc biệt càng tốt.

Hồ Tiên cười an ủi:

- Kỳ thực, có tâm ý là tốt rồi, cái gì Mục Lương cũng thích.

- Đúng vậy ta tự mình làm bánh ga-tô, Mục Lương nhất định sẽ thích.

Nguyệt Thấm Lan ngạo nghễ nói.

Miệng của cô nói như vậy, nhưng trong lòng nghĩ một món quà khác, không biết Mục Lương có thích không.

Hồ Tiên hỏi:

- Chị Thấm Lan, ngươi nghĩ Mục Lương sẽ chuẩn bị quà cho chúng ta không?

- Chắc có, Mục Lương là người rất tỉ mỉ.

Nguyệt Thấm Lan có chút không chắc chắn.

Hồ Tiên nhớ điều gì đó gì, hưng phấn nói:

- Chẳng lẽ hôm nay hắn trốn vào phòng làm việc, chính là đang chuẩn bị lễ vật?

- Có thể.

Đôi mắt màu xanh của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, trong lòng bắt đầu chờ mong ngày mai mau đến.

- Không biết Mục Lương sẽ tặng thứ gì.

Lỗ tai Hồ Tiên run lên, cũng rất chờ mong.

- Có lẽ là linh khí.

Nguyệt Thấm Lan suy nghĩ một chút rồi nói.

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ rực

- Đồng ý, ta cũng đoán vậy.

- Ta tò mò về món quà mà Ly nguyệt chuẩn bị.

Nguyệt Thấm Lan dựa vào bàn dài nói.

- Trực tiếp hỏi cô ấy là được.

Hồ Tiên giựt dây nói.

- Mặt cô ấy da mỏng, nên quên đi.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu.

Hồ Tiên nâng cằm, hỏi:

- Vậy ngươi nghĩ những người khác chuẩn bị quà không?

- Chuyện này, ta nào biết?

Nguyệt Thấm Lan nhún vai.

Trong lòng cô lén lút tự nhủ, ngày mai là lễ tình nhân, những người còn lại vì sao lại phải tặng quà cho Mục Lương?

- Đoán thử xem ~~~

Hồ Tiên cười duyên đứng lên.

- Không đoán, ta đang bận.

Nguyệt Thấm Lan buồn cười liếc nữ nhân đuôi cáo, xoay người rời thư phòng.

……….

Mười hai giờ trưa, mặt trời treo trên bầu trời cao.

Thành Huyền Vũ, trong phòng ăn của cung điện Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lan và đám người Hi Bối Kỳ đã ngồi vào chỗ và thưởng thức bữa trưa.

- Mục Lương đâu, sao không ở đây?

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ hỏi.

Vệ Ấu Lan giải thích:

- Thành chủ đại nhân đang bận ở phòng làm việc, vì vậy đừng ai làm phiền.

- Bận gì vậy?

Hi Bối Kỳ kinh ngạc hỏi.

- Không rõ lắm, ngài ấy không nói.

Vệ Ấu Lan lắc đầu.

- Thần thần bí bí.

Nguyệt Phi Nhan nói thầm một câu.

Mễ Nặc ngây thơ nói:

- Một lúc nữa ta sẽ gửi chút đồ ăn đến phòng làm việc.

- Đại nhân nói, không cần mang cơm đến cho ngài ấy.

Vệ Ấu Lan thanh thúy nói.

- Được rồi, vậy không lo cho hắn nữa.

Mễ Nặc bĩu môi, gắp lấy một quả trứng luộc, cắn một miếng trong miệng.

Bạch Sương nhỏ giọng hỏi:

- Chị Hồ Tiên đâu?

- Cô ấy đã đến Phố Buôn Bán, buổi tối mới trở về.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Phố Buôn Bán mỗi ngày đều bề bộn nhiều việc, Hồ Tiên phải xử lý tất cả mọi chuyện lớn nhỏ, thời gian nghỉ ngơi tương đối ít.

Mễ Nặc đột nhiên hỏi”

- Chị Hồ Tiên bận rộn như vậy, có thời gian chuẩn bị quà không?

- Cô ấy đã chuẩn bị xong.

Nguyệt Thấm Lan nhớ tới chuyện ở thư phòng buổi sáng, biểu cảm đắc ý Hồ Tiên thật khiến người ta tức đến nghiến răng.

Mễ Nặc trừng lớn hai mắt, hỏi:

- Chị Thấm Lan biết chị Hồ Tiên chuẩn bị quà gì không?

- Ta đây cũng không biết.

Nguyệt Thấm Lan nhún vai, không muốn tiết lộ quà của nữ nhân đuôi cáo là cái gì, kẻo những người khác lại làm theo.

- Các ngươi chuẩn bị quà gì vậy?

Bạch Sương tò mò hỏi.

Mễ Nặc nhẹ nhàng nói:

- Đương nhiên là quà lễ tình nhân.

- Lễ tình nhân là ngày gì?

Bạch Sương ngoẹo đầu, đôi đũa trong tay dừng lại.

Mễ Nặc chớp chớp con mắt màu xanh nước biển, chân thành nói:

- Lễ tình nhân là ngày lễ của các cặp đôi. Mọi người chuẩn bị quà cho người mình thích để bày tỏ tình cảm.

- Hóa ra là thế.

Tố Cẩm cũng buông đũa xuống, bỗng nhiên trở nên tập trung. Hai mắt Bạch Sương tỏa sáng lấp lánh, hỏi:

- Ngày lễ tình nhân là khi nào?

- Ngày mai.

Mễ Nặc thanh thúy nói.

- Nhanh quá!

Mắt Bạch Sương trợn tròn.

Cô lo lắng, ngày mai là ngày lễ tình nhân, thời gian rất ngắn, phải chuẩn bị quà gì đây?

- Chị Bạch Sương, ngươi định chuẩn bị quà cho ai vậy?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

- Không nói cho ngươi biết.

Bạch Sương qua loa lấy lệ nói.

Mễ Nặc nghe vậy hưng phấn, giòn giã hỏi:

- Chị Bạch Sương thực sự có người mình thích sao?

- Đúng vậy!

Hai mắt Bạch Sương né tránh, nhưng giọng nói lại không chắc chắn.

- Ta còn chưa chuẩn bị quà, nhưng chắc là kịp rồi.

Nguyệt Phi Nhan nhỏ giọng nói.

- Ngươi định tặng cho ai?

Nguyệt Thấm Lan dừng lại, nghiêng người đưa tay nắm lấy lỗ tai con gái.

- Đương nhiên là tặng cho Mục Lương.

Nguyệt Phi Nhan đau kêu một tiếng.

Lông mi Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng run một cái, nghiêng mặt hỏi:

- Ngươi thích Mục Lương?

Nguyệt Phi Nhan hơi đỏ mặt, ầm ĩ giải thích:

- Không phải, Mục Lương tốt với ta như vậy, chẳng lẽ không thích thì không thể tặng quà sao?

- Thật chỉ là bởi vì... Lí do này?

Nguyệt Thấm Lan híp mắt lại, vẻ mặt nghi ngờ nhìn con gái mình.

- Dĩ nhiên.

Nguyệt Phi Nhan nhếch miệng.

- Vậy thì ta cũng chuẩn bị lễ vật cho Mục Lương.

Hai mắt Hi Bối Kỳ tỏa sáng lấp lánh, đột nhiên có cớ để tặng quà.

Mễ Á chạm môi, nhìn em gái giả vờ tùy ý nói:

- Vậy thì ta cũng sẽ gửi quà.

Ngải Lỵ Na đỉnh đạc nói:

- Các ngươi đều tặng, ta cũng muốn tặng, tặng cho Mục Lương.

- Tại sao tất cả lại tặng cho Mục Lương?

Mễ Nặc ngạc nhiên lên tiếng.

Ngải Lỵ Na đương nhiên nói:

- Dù sao ta cũng không có người yêu, tặng cho Mục Lương cũng được.

- Ừm, chính là như vậy.

Hi Bối Kỳ gật đầu theo.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn mọi người, trong lòng cảm thấy có chút chua xót, giống như vừa đánh đổ một chai dấm lớn, cảm giác này đọng lại rất lâu.

Hóa ra tình địch nhiều như vậy.

Mễ Nặc ngoẹo đầu hiếu kỳ hỏi:

- Vậy các ngươi chuẩn bị quà gì?

Hi Bối Kỳ đưa tay lên cằm, nhỏ giọng nói:

- Vẫn chưa nghĩ ra.

- Ta cũng không nghĩ ra, buổi chiều rồi quyết định.

Nguyệt Phi Nhan nói rồi cầm đũa lên, tiếp tục dùng bữa ăn.

- Vậy so xem, ai tặng lễ vật tốt hơn.

Mễ Nặc run lỗ tai mao nhung, tâm trạng muốn chơi đùa ngày càng tăng.

Ngải Lỵ Na ngạo nghễ nói:

- Ta sẽ không thua, Mục Lương nhất định sẽ thích món quà ta tặng.

- Để cho ta đoán xem, ngươi sẽ tặng quà gì.

Ny Cát Sa im lặng nãy giờ lên tiếng. Ngải Lỵ Na tự tin nói:

- Ngươi sẽ không đoán trúng.

Ny Cát Sa nhếch khóe môi, nói:

- Ta đoán, ngươi tặng nhật ký du lịch mạo hiểm tự viết, hoặc bản thảo mới nhất.

- Sao ngươi lại biết?

Biểu tình Ngải Lỵ Na ngẩn ngơ, khó tin mở to hai mắt....

- Dễ đoán thôi, dù sao thì ngươi cũng chỉ có nhật ký du lịch mạo hiểm thôi..

Ny Cát Sa nhún vai một cái nói. Ngải Lỵ Na phát điên nói:

- A, bị ngươi biết rồi, vậy ta đành phải đổi món quà khác.

Kế hoạch ban đầu của cô là tặng bản ghi chép về chuyến du hành phiêu lưu số 3 cho Mục Lương.

Nguyệt Thấm Lan đảo mắt, cười tươi như hoa nói:

- Thật ra không cần, Mục Lương sẽ thích thôi.

- Thật vậy chăng?

Trong con ngươi màu hồng nhạt của Ngải Lỵ Na tràn đầy hồ nghi.

- Đúng vậy, Mục Lương sẽ thích, dù sao cũng là quyển nhật kỳ do ngươi đích thân viết.

Mễ Nặc đồng ý gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận