Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2117: Cường Giả Cấp 9 Xui Xẻo



- Bên này không sao chứ?

Trinh Hoán đi sang con thuyền của Tân Tây rồi dò hỏi.

Tân Tây bình tĩnh trả lời:

- Không có việc gì, tổn thất không nghiêm trọng.

- Ừm, vậy là tốt rồi, không lãng phí những quả đạn pháo kia.

Trinh Hoán hài lòng gật đầu.

Tân Tây nghiêm túc nói:

- Ngươi dặn dò nhóm binh lính đều cẩn thận một chút, bên trong đám hải tặc này còn có cường giả cấp 8 và cấp 9.

- Ta biết rồi.

Trinh Hoán đáp với sắc mặt nghiêm túc.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Lão đại, có phát hiện ngoài ý muốn.

Xảo Nhi tìm được Trinh Hoán, chạy tới với vẻ mặt hưng phấn.

- Chuyện gì mà khiến ngươi kích động như vậy.

Trinh Hoán cau mày nói.

Xảo Nhi hưng phấn báo cáo:

- Lão đại, khi nhóm binh lính vớt thi thể thì phát hiện có cường giả cấp 9 và cấp 8, nhưng tất cả đều đã chết, cơ thể bị đạn pháo bắn dập nát.

- Làm sao ngươi biết đó là cường giả cấp 8 và cấp 9?

Trinh Hoán ngạc nhiên hỏi.

- Đám hải tặc tù binh kia khai nha, khi nhìn thấy thi thể thì khuôn mặt ai nấy đều tuyệt vọng, nói đó là lão đại của bọn hắn.

Xảo Nhi miêu tả sinh động như thật.

Trinh Hoán co giật khóe miệng, khoát tay nói:

- Được rồi, ta biết rồi.

Cô quay đầu nhìn về phía Tân Tây, nhún vai một cái nói:

- Có vẻ như chúng ta lo lắng dư thừa rồi.

Tân Tây chậm rãi nói:

- Cường giả cấp 9 còn bị đạn pháo đánh chết... Không biết nên nói hắn ta xui xẻo hay vận mệnh vốn dĩ nên như vậy.

- Tại sao không thể là do uy lực của linh khí đại pháo quá lớn chứ?

Trinh Hoán khó chịu nói.

- Tuy linh khí đại pháo có uy lực lớn, có thể đối phó cường giả cấp 9, nhưng nếu đối phương có chuẩn bị thì cũng khó mà nói được, phải nhắm chuẩn điểm yếu mới có thể bị giết chết.

Tân Tây nghiêm túc giải thích.

- Vậy chỉ có thể nói là tên này quá xui xẻo.

Trinh Hoán nhún vai đáp không chút để ý.

- Có lẽ là vậy.

Tân Tây cười khổ một tiếng.

Trên thực tế thì đúng như lời Trinh Hoán nói, tuy rằng tên cường giả cấp 9 này có thực lực không tầm thường, nhưng nửa năm qua hắn ta vẫn luôn hàng đêm chìm đắm trong vui sướng, mỗi ngày đều tiêu hao tinh lực vào nữ nhân, vốn dĩ đã lớn tuổi hiện tại lại bị hành hạ như thế, cơ thể đã sớm rệu rã.

Đêm qua hắn ta vừa tiêu hao tinh lực quá nhiều, đang nghỉ ngơi thì bị hai quả đạn pháo bắn vào giữa đầu, quả là một gia hỏa xui xẻo.

Trinh Hoán khoát tay nói:

- Không nói nữa, chúng ta mau dọn dẹp chiến trường rồi lại đi tìm xem còn phát hiện con thuyền hải tặc nào nữa không.

- Ừm.

Tân Tây gật đầu một cái.

Có linh khí đại pháo, đám hải tặc kế tiếp đều gặp xui xẻo.

Các binh sĩ Hải Quân vớt bảo vật và tiền tài trôi nổi trên mặt biển, đây đều là do bọn hải tặc cướp đoạt từ các phú thương và quý tộc đi ngang qua.

- Rắc... Rắc... ~~~

Có chút rương gỗ còn nguyên vẹn được vớt lên, sau khi mở ra thì phát hiện bên trong đầy ắp tinh thạch ma thú, đủ các loại phẩm chất.

- Coi như không tệ.

Trinh Hoán hài lòng phất tay một cái, làm cho nhóm binh lính cất vào trong nhà kho, nhìn về phía xác thuyền hải tặc, lắc đầu đáng tiếc nói:

- Thật là lãng phí, nhiều rương gỗ đều chìm xuống đáy biển rồi.

Sau khi hai đợt bắn linh khí đại pháo, buồng nhỏ trên thuyền hải tặc đã bị bắn nát, làm cho các rương gỗ đặt bên trong đều rớt xuống biển, có rương còn vỡ tan tành do trúng đạn.

Nửa giờ sau, nhóm binh sĩ Hải Quân xử lý chiến trường xong xuôi trở lại trong thuyền lớn, hai con thuyền thay đổi phương hướng, tiếp tục chạy về phía Kênh Sương Mù.

………

Trên cầu cao, tốc độ của xe lửa chậm rãi giảm bớt.

Trong thùng xe, âm thanh nhắc nhở của nhân viên phục vụ vang lên:

- Phía trước là trạm xe lửa Vệ Thành Số Mười Hai, xin tất cả hành khách chuẩn bị sẵn sàng xuống xe.

Khi xe lửa gần lái vào Vệ Thành Số Mười Hai thì trên cửa sổ lưu ly xuất hiện một tầng sương mù.

Lăng Hương ghé vào cửa kính, giơ tay lên lau đi hơi nước và nhìn kiến trúc ở phía ngoài, vui vẻ hô to:

- Đến nơi rồi, rốt cuộc thì cũng đến Vệ Thành Số Mười Hai!

Linh Vận và những người khác đã thu dọn hành lý xong xuôi, chỉ chờ xe lửa dừng lại thì xuống xe.

Sau khi Lễ Hội Rượu kết thúc thì bọn họ đã rời đi Vệ Thành Số Ba, cưỡi xe lửa tới Vệ Thành Số Mười Hai.

- Vệ Thành Số Mười Hai còn được gọi là Thành Băng Tuyết, nơi này nổi danh về cảnh tuyết, tượng băng, trượt tuyết và trượt băng, các món đặc sắc là đồ uống lạnh, kem ốc quế.....

Trong thùng xe vang lên giọng nói của tiếp viên đã được thu âm trước đó, lúc này đang giới thiệu đặc sắc của Vệ Thành Số Mười Hai.

- Oa, thật xinh đẹp, khắp nơi đều là tuyết.

Đôi mắt đẹp của Lăng Hương sáng ngời nhìn bông tuyết rơi ngoài cửa sổ.

Mỗi ngày, Băng Minh Xà đều sẽ đến đây để làm tuyết rơi, cho nên khắp Vệ Thành Số Mười Hai được bao phủ bởi một màu trắng xoá, nóc nhà và ven đường đều là tuyết trắng.

- Thảo nào nơi này được gọi là Thành Băng Tuyết, thật sự rất đẹp.

Linh Tịch không khỏi khen ngợi.

Đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy nhiều tuyết và băng như vậy, trước đây ngẫu nhiên có thể nhìn thấy từ Ma Pháp Sư hệ Băng lúc chiến đấu, nhưng trường hợp như vậy rất ít.

Xe lửa chậm rãi lái vào trạm xe lửa Vệ Thành Số Mười Hai rồi dừng sát ở bên cạnh sân ga, tiếp viên tiến tới mở cửa, các hành khách hào hứng xuống xe.

Đám người vừa mới xuống xe thì không khí lạnh lẽo lập tức ập vào mặt khiến cho rất nhiều người run bần bật, suýt nữa bị đông cứng.

- Nơi này lạnh quá đi.

Lăng Hương chà xát hai cánh tay.

Một nữ tiếp viên đi ngang qua nhắc nhở:

- Khi đến Thành Băng Tuyết thì điều đầu tiên cần làm là đi mua quần áo ấm.

- Ừ, cảm ơn!

Lăng Hương vội vàng gật đầu.

Ước Mỗ hô:

- Vậy đi thôi, chúng ta rời trạm xe lửa trước rồi lại đi mua mấy bộ quần áo ấm.

- Vâng.

Linh Vận và những người khác vội vàng gật đầu, cất bước đi tới lối ra.

Mấy người rời đi trạm xe lửa, nhìn tuyết bay trắng ngần ở bên ngoài, tâm linh giống như được gột rửa.

- Thật là đẹp.

Linh Vận khen ngợi không ngớt.

- Chúng ta đi mua quần áo thôi.

Linh Tịch kéo tay con gái đến Phố Buôn Bán mà nữ nhân viên kia chỉ dẫn.

Gần trạm xe lửa có một Phố Buôn Bán chuyên bán các loại quần áo mùa đông, như vậy sẽ thuận tiện cho các hành khách từ xe lửa xuống có thể kịp thời giữ ấm.

Tề Nhĩ Nạp đạp lên lớp tuyết trắng xốp, quay đầu nhìn vết chân phía sau lưng, trong lòng rất thích nơi đây.

Đoàn người đi vào Phố Buôn Bán, cửa hàng thứ nhất chính là cửa hàng Vải Và Trang Phục, chỉ cần đứng bên ngoài là có thể nhìn thấy từng hàng quần áo đẹp đẽ qua lớp cửa kính lưu ly trong suốt.

Linh Vận lanh mắt nói:

- Mẹ, ta thấy chiếc váy kia rất thích hợp ngươi.

- Ta cũng thấy rồi, đi vào thử xem.

Đôi mắt đẹp của Linh Tịch sáng lên, chiếc váy thứ nhất trong tủ kính có màu trắng là màu mà bà thích, hơn nữa kiểu dáng rất trang nhã.

Bạn cần đăng nhập để bình luận