Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 814: Linh Thú , Thú Một Sừng.



Đại An Ti chớp đôi mắt màu xanh băng, nhanh chóng nhớ ra mình đã gặp người đàn ông này ở nơi nào.

- Đại nhân nhà ngươi là Cam Na?

Cô lạnh giọng hỏi.

- Đúng vậy.

Bản Cơ Thản đáp.

Hắn liền hỏi:

- Hiện giờ, đại nhân Cam Na thế nào rồi?

-......Cũng không tệ lắm.

Đại An Ti nói có chút ngập ngừng.

Đã lâu rồi cô không đến Ngục Giam, cho nên làm sao cô biết được những phạm nhân ở đó cuộc sống như thế nào.

- Mong các hạ dẫn ta đi gặp thành chủ thành Huyền Vũ.

Bản Cơ Thản nghiêm túc nói.

- Vậy ngươi đi theo ta.

Đại An Ti vung tay lên, dẫn Bản Cơ Thản bước về phía trước đi vào thành, miễn việc xếp hàng.

Hai người tới Huyền Không Các, sau khi tiến hành soát người mới được cho qua.

Bản Cơ Thản đen mặt dắt Thú Một Sừng đi tới trước Sơn Hải Quan.

Hắn ngẩng đầu nhìn tường thành biến cao và hùng vĩ hơn trước rất nhiều, nhất thời không nói nên lời.

- Các hạ, tại sao thành Huyền Vũ lại trở nên to lớn như vậy?

Bản Cơ Thản quay đầu tò mò hỏi.

- Man Thú Hoang Cổ lên cấp, tự nhiên là trở nên lớn hơn.

Đại An Ti nhún vai trả lời.

-....

Bản Cơ Thản co giật khóe miệng, nói rất có lý, nhưng đó không phải là câu trả lời mà hắn muốn nghe.

- Đi thôi, đừng lãng phí thời gian nữa.

Đại An Ti tiếp tục đi tới trước.

Bản Cơ Thản chỉ có thể dắt Thú Một Sừng đuổi theo, hai người một thú băng qua Sơn Hải Quan, đi tới Phố Buôn Bán Ngoại thành.

Vừa vào Phố Buôn Bán tức khắc nghe thấy tiếng người ồn ào, bên tai đều là tiếng thét to.

Đông đông đông......

Tiếng chuông du dương vang lên mười lần, báo hiệu bây giờ là mười giờ sáng.

- Đại An Ti, ngươi đang làm gì vậy?

Một giọng nói quyến rũ truyền đến, Hồ Tiên uốn éo đi tới.

- Chị Hồ Tiên, ta đang muốn dẫn hắn đi gặp thành chủ đại nhân.

Đại An Ti chớp chớp đôi mắt màu băng, ra hiệu Bản Cơ Thản đang đi theo mình.

Hồ Tiên nhìn Bản Cơ Thản, lập tức nhận ra thân phận của đối phương.

Cô nhìn thấy Thú Một Sừng sau lưng hắn, nhanh chóng đoán được hơn phân nửa ý đồ đến đây của người này.

Hồ Tiên hỏi với giọng điệu nhàn nhạt:

- Ngươi muốn dùng Linh thú chuộc người?

- Đúng vậy.

Bản Cơ Thản xụ mặt gật đầu.

- Đi thôi, ngươi dẫn hắn đi gặp chị Thấm Lan, cô ấy sẽ an bài chuyện này.

Hồ Tiên phất tay nói.

Hôm nay, Phố Buôn Bán rất đông đúc, vì kiếm thêm tinh thạch hung thú, cô không thể rời đi.

- Ta cũng có ý như vậy.

Đại An Ti gật đầu đáp.

Hiện tại, Mục Lương không có ở Trung Ương, chỉ có thể nhờ Nguyệt Thấm Lan xử lý.

- Không phải ta bảo ngươi dẫn ta đi gặp thành chủ của các ngươi sao?

Bản Cơ Thản nhíu mày hỏi.

- Mấy ngày nay, đại nhân có việc bận, cho nên không rảnh thấy ngươi.

- Nếu ngươi đồng ý chờ đợi thì chúng ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho ngươi.

Hồ Tiên liếc nhìn Bản Cơ Thản, đôi mắt cô ta đỏ rực tràn đầy bình tĩnh.

- Chờ… Có thể để ta gặp mặt đại nhân Cam Na trước được không?

Bản Cơ Thản đen mặt hỏi.

Hồ Tiên xoay người, không quay đầu lại rồi vẫy tay:

- Cái này thì ngươi phải đi hỏi thư kí đại nhân của chúng ta.

- Thư kí đại nhân?

Bản Cơ Thản quay đầu nhìn về phía cô gái tóc xanh băng.

- Ta dẫn ngươi đi gặp cô ấy.

Đại An Ti vung tay lên, cất bước đi tới trước.

Bản Cơ Thản bất đắc dĩ, chỉ có thể dắt Thú Một Sừng đuổi theo.

Hai người một thú băng qua Phố Buôn Bán phồn hoa, vượt qua Úng Thành, đến đường chính Ngoại thành.

Ở ven đường có một chiếc xe ngựa đang đậu.

- Đại tổng trưởng, xe ngựa đã chuẩn bị xong.

Thủ vệ cung kính nói.

- Ừ, ngươi đi đi.

Đại An Ti thuận miệng lên tiếng.

Cô quay đầu nhìn Bản Cơ Thản cao gầy, ra hiệu:

- Lên xe.

Bản Cơ Thản quay đầu nhìn Ngoại thành mênh mông vô bờ, khóe miệng hắn không khỏi co giật.

Hắn không còn cách nào khác ngoại trừ lên xe, hơn nữa chỉ được phép ngồi ở vị trí phu xe.

Thú Một Sừng bị buộc ở phía sau, chạy theo xe ngựa.

Trong xe, Đại An Ti hỏi:

- Những đồng bạn khác của ngươi đâu rồi, bọn họ không tới chuộc người à?

- Ta không thân với bọn hắn.

Bản Cơ Thản đen mặt đáp.

Đồng bạn mà Đại An Ti nhắc tới chính là đám người Âu Hòa và Du An, sau khi rời khỏi thành Huyền Vũ thì hắn chưa từng gặp lại bọn họ.

- Vậy Thú Một Sừng của ngươi từ đâu mà có?

Đại An Ti đổi sang vấn đề khác.

- Đây là thú cưng của Cam Na đại nhân, ta không rõ cho lắm.

Bản Cơ Thản lại lắc đầu lần nữa.

-....

Đại An Ti nhếch miệng, quả nhiên những việc như xã giao này nên để Hồ Tiên ra tay.

……….

Gru Gru ~~

Từ ngoại thành đến khu Trung Ương, ngay cả khi đi xe ngựa, cũng mất gần một giờ. Hai tròng mắt Bản Cơ Thản cứ nhìn chằm chằm vào cửa kính xe. Hắn đã bị phía bên ngoài của thành Huyền Vũ làm cho kinh hãi không nói nên lời.

Xe ngựa chạy rất nhanh, nhưng tới bây giờ hắn vẫn không thấy biên giới thành Huyền Vũ.

- Các hạ, hiện tại thành Huyền Vũ đã rộng hơn bao nhiêu lần so với trước kia rồi?

Hắn nghiêng đầu đè thấp thanh hỏi.

- So với phía lúc trước ước chừng lớn hơn gấp mười lần.

Người điểu khiển xe thuận miệng trả lời hắn một câu.

Gấp mười lần cơ đấy!!

Bản Cơ Thản nuốt một ngụm nước miếng.

Phải biết rằng trước kia thành Huyền Vũ cũng rất rộng lớn, nhưng hiện tại lại lớn thêm gấp mười lần, thực sự khiến cho người ta kinh hãi.

Nửa giờ sau, xe ngựa đi tới cửa lớn của nội thành, rồi lại tiếp tục dọc theo đường chính hướng về khu Trung Ương.

- Trà Thụ Tinh Thần …Cũng trở nên to lớn hơn nhiều.

Bản Cơ Thản đưa đầu nhìn qua cửa kính xe, thần sắc của hắn dại ra khi nhìn thấy tán cây thật lớn trên đỉnh đầu.

- Đừng thò đầu ra ngoài sẽ bị bắt đó, nếu bị bắt được là sẽ phạt tiền.

Người lái xe nhíu mày hô.

- Phạt tiền sao?

Bản Cơ Thản phục hồi lại tinh thần, hắn vội vàng rụt đầu trở về.

Người lái xe chỉ vào cửa thùng xe đang đóng chặt, nơi đó có dán một tờ giấy. Bản Cơ Thản vươn đầu, hắn đã thấy rõ nội dung trên tờ giấy đó.

- Khi đi xe ngựa, nghiêm cấm tựa đầu và để tay chân vươn ra bên ngoài cửa sổ xe, người vi phạm bị phạt mười đồng Huyền Vũ.

Bản Cơ Thản vội vàng ngồi nghiêm chỉnh lại, theo bản năng hắn cách xa cửa kính xe xa tới mười cm.

Bị phạt tới mười đồng Huyền Vũ, vậy tương đương với một trăm viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng. Tinh hạch trên người hắn cũng không nhiều, cơ bản đều đã đưa hết cho Cam Na rồi. Qua gần hai mươi phút sau, xe ngựa dừng lại ở trước cổng của khu Trung Ương.

- Xuống dưới đi.

Đại An Ti từ trên xe ngựa bước xuống.

Bản Cơ Thản cũng đi theo xuống xe ngựa. Sau đó hắn lập tức đi ra phía sau thùng xe, cởi bỏ dây thừng. Thú Một Sừng thoạt nhìn khá có tinh thần, hoàn toàn không có một chút mỏi mệt nào sau một chuyến đi dài.

Grừ….grừ

Thú Một Sừng khẽ lắc thân thể, lông mao màu trắng của nó mềm mại tung bay, hiển nhiên ngày thường nó được chăm sóc rất chu đáo. Đôi mắt Đại An Ti liếc nhìn nó nhiều hơn một chút, sau đó cô phất tay mang theo Bản Cơ Thản đi về hướng Trung Ương.

Hộ vệ Trung Ương đi lên phía trước, như thường lệ, muốn đưa Bản Cơ Thản lệ đi kiểm tra. Sau khi đã bảo đảm được Thú Một Sừng không có tính công kích, họ mới cho nó đi qua.

Đại An Ti dừng châm một chút, cô quay đầu lại hỏi:

- Đúng rồi, Nguyệt Thấm Lan có ở nơi này không?

Bạn cần đăng nhập để bình luận