Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 284: Dùng Lông Của Ngươi Dệt Vài Tấm Vải

- Đạp đạp !
Phía dưới Khu vực Trung ương, Ly Nguyệt mang theo Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư đi tới.
A Mạn đưa tay lên làm động tác chào tiêu chuẩn:
- Ly Nguyệt đội trưởng.
- Ừm.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu, cất bước đi vào Khu vực Trung ương.
Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư vội vàng đuổi theo.
Đi vào Khu vực Trung ương, hai người tò mò quan sát hoàn cảnh xung quanh, nhất là lúc ngẩng đầu nhìn lên phía trên, tán cây khổng lồ làm cho bọn hắn thất thần.
- Thật là đồ sộ.
Đạt Tư há to mồm.
Ngõa Nhĩ Cam nhỏ giọng, tham lam nói:
- Nếu có thể bán nó đi, đời này chúng ta có thể không lo ăn không lo mặc.
- Khụ khụ, đội trưởng tỉnh táo một chút.
Đạt Tư biến sắc.
Ở địa bàn người khác, nói lời như vậy, sợ là ngại bản thân sống quá dài.
- Đi nhanh lên.
Ly Nguyệt dừng lại ở tầng hai, quay đầu chờ.
- Tới ngay, ngay đây.
Đạt Tư lôi kéo Ngõa Nhĩ Cam, bước nhanh hơn đi về phía trước.
Hai người càng lên cao càng kinh ngạc, từng mảng thực vật màu xanh được trồng ngẫu nhiên ở trước cửa, giống như không đáng bao nhiêu tiền vậy.
Ly Nguyệt đi vào Phủ Thành Chủ, trực tiếp đi về phía thư phòng.
Cộc cộc cộc !
Cô gõ cửa phòng:
- Mục Lương đại nhân, đã mang người đến.
- Vào đi.
Âm thanh trong trẻo đáp lại.
Hắt xì !
Ly Nguyệt đẩy cửa thư phòng ra, nghiêng người ý bảo Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư đi vào.
Hai người ôm tâm trạng thấp thỏm đi vào thư phòng, giương mắt đã nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng của Mục Lương, mười ngón tay đang đan vào nhau đặt ở trước người.
- Thành chủ các hạ, lại gặp mặt.
Giọng của Ngõa Nhĩ Cam trở nên cung kính hơn rất nhiều.
Đạt Tư lui lại một bước, đứng ở phía sau Ngõa Nhĩ Cam.
Không biết vì sao, đối diện với nụ cười ôn hòa hiện lên trên mặt Mục Lương, làm cho hắn cảm thấy rất không tự nhiên.
- Nghe người phía dưới nói, ngươi lấy Thú Lưu Ly làm giao dịch?
Mục Lương buông tay ra, thân thể ngả về sau, lưng dựa vào trên ghế.
Dáng vẻ của anh làm cho trong lòng Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư run lên, không hiểu sao có cảm giác áp bách.
- Đúng.
Ngõa Nhĩ Cam cầm lồng gỗ trong tay đi về phía trước, nghiêm túc nói:
- Thú Lưu Ly tuyệt đối là linh thú hiếm thấy trên thế gian. Theo ta được biết, hiện nay chỉ xuất hiện có hai con.
Sắc mặt của Mục Lương hiện lên tia vô cùng kinh ngạc:
- Ồ? Hiếm có như thế, vậy vì sao ngươi lại lấy ra giao dịch?
- Chúng ta nuôi không nổi nó.
Khóe miệng của Ngõa Nhĩ Cam lộ ra nụ cười khổ sở.
Hắn cảm thán nói:
- Ta rất không nỡ, nhưng nó quá tham ăn, đều ăn sắp chết chúng ta.
Ánh mắt của Mục Lương rơi vào bên trên lồng gỗ, nhàn nhạt hỏi:
- Nó chủ yếu ăn cái gì?
- Khoáng thạch và thịt.
Ngõa Nhĩ Cam đặt lồng gỗ ở trên bàn gỗ trước người Mục Lương.
- Khoáng thạch và thịt, cũng không phải khó nuôi sống.
Mục Lương nhỏ giọng thầm thì.
Anh vươn tay nhẹ nhàng gõ xuống lồng gỗ, làm cho Thú Lưu Ly đang nhắm mắt, hé mắt ra.
- Muốn dùng nó giao dịch cái gì?
Mục Lương ngước mắt lạnh nhạt hỏi.
Ngõa Nhĩ Cam gằn từng chữ:
- 200 con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
Đạt Tư trợn to con mắt, cái cổ cứng ngắc bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía đội trưởng.
Mục Lương nhìn hai người liếc mắt, giơ tay lên lắc lắc.
- Ly Nguyệt, tiễn khách.
- Vâng.
Ly Nguyệt đáp lại, lại không có hành động.
- Chờ một chút... Chúng ta có thể thương lượng.
Ngõa Nhĩ Cam vội vàng lên tiếng.
- Tối đa 100 con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, không được thì thôi.
Anh bình chân như vại nói.
Khóe mắt của Ngõa Nhĩ Cam sập xuống, ác như vậy, lập tức giảm còn phân nửa.
- Được, ta đồng ý.
Hắn rất sợ Mục Lương đổi ý, đến lúc đó lại được giảm bớt số lượng giao dịch.
- Đi đi, Thú Lưu Ly lưu lại.
Mục Lương nhếch miệng lên, nhẹ giọng nói:
- Ly Nguyệt dẫn bọn hắn đi lấy Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
- Vâng.
Ly Nguyệt ôn nhu trả lời một câu.
- Đi theo ta.
Cô lạnh nhạt nhìn về phía Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư.
Bước chân của Ngõa Nhĩ Cam dừng lại, nói:
- Chuyện kia, chúng ta còn có hung thú tinh thạch, muốn đổi 200 con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.
Hắn cởi ra cõng bọc da thú, lộ ra lượng lớn tinh thạch hung thú có cấp bậc khác nhau.
Ly Nguyệt quay đầu liếc nhìn Mục Lương.
- Có thể.
Mục Lương khoát tay áo.
Ly Nguyệt gật đầu, mang theo Ngõa Nhĩ Cam và Đạt Tư rời khỏi.
- Hắt xì !
Cửa phòng đóng lại.
Lúc này, Mục Lương mới chăm chú quan sát Thú Lưu Ly.
- Thật đáng yêu, bị dọa sợ không nhẹ đúng không?
Anh tự tay mở ra lồng gỗ, ôm Thú Lưu Ly ra.
Không sai, hiện tại, Thú Lưu Ly rất uể oải suy sụp, hoàn toàn là bị dọa sợ, khí tức cấp bảy của Rùa Đen khiến nó lạnh run.
- Hệ thống, thuần dưỡng.
Mục Lương ra lệnh trong lòng.
- Keng! Kiểm tra đo lường sinh mệnh, phát hiện Sóc Lưu Ly cấp 3, thuần dưỡng.
- Keng! Tiêu hao 10 điểm thuần dưỡng, Sóc Lưu Ly cấp 3 thuần dưỡng thành công.
Lông của Sóc Lưu Ly màu trắng không gió mà bay, màu sắc vô cùng trắng, trạng thái uể oải cũng không còn, đôi mắt của nó chuyển động quay tròn.
- Keng! Có kế thừa thiên phú của Sóc Lưu Ly: Sinh Ra Lưu Ly hay không?
Mục Lương ra lệnh:
- Kế thừa!
- Keng! Sinh Ra Lưu Ly đang trong quá trình thay đổi, thích ứng, truyền thừa hoàn tất.
- Lưu Ly?
Mục Lương đặt Sóc Lưu Ly trên mặt bàn.
Anh đưa ngón tay ra đánh giá, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, sử dụng năng lực Sinh Ra Lưu Ly, ngón tay nhanh chóng bị lưu ly hóa.
Mục Lương giơ tay lên xoay hai vòng, ngón tay bị lưu ly hóa rắn chắc hơn rất nhiều so với thân thể, nhưng cũng không bằng miếng vảy ba màu.
Anh nói thầm một câu:
- Có chút yếu nha.
- Hệ thống, trực tiếp tiến hóa Sóc Lưu Ly đến cấp 7.
Mục Lương lần thứ hai ra lệnh.
- Keng! Sóc Lưu Ly cấp 3 tiến hóa đến cấp 7, khấu trừ 1111000 điểm tiến hóa.
- Keng! Sóc Lưu Ly tiến hóa cấp 7 thành công.
- Keng! Thiên phú Sinh Ra Lưu Ly thăng cấp thành: Điều Khiển Tinh thể.
- Keng! Điều Khiển Tinh thể đang trong quá trình thay đổi, thích ứng, truyền thừa hoàn tất.
Mục Lương cảm giác thân thể có một dòng nước ấm chảy qua, cả người rất thư sướng, chỉ là loại cảm giác này chớp mắt đã biến mất.
Thân thể của anh lần thứ hai được cường hóa, nhưng sự cải thiện cũng vô cùng có hạn.
- Ngao ngao !
Thân thể của Sóc Lưu Ly toả ra ánh sáng trắng, bộ lông thay đổi, thân thể cũng bắt đầu biến lớn, cái đuôi từ hai cái biến thành ba cái.
Ánh sáng trắng dần yếu ớt, Sóc Lưu Ly tiến hóa thành cấp 7, kích thước to ba mét, nếu như cộng thêm ba cái lông xù đuôi, thân hình to hơn sáu mét.
Bộ lông toàn thân nó càng thêm trắng nõn như tuyết, điểm duy nhất không thay đổi chính là đôi mắt của nó tựa như lưu ly, vẫn có bảy màu.
- Bộ lông này làm thành áo khoác lông chồn rất thích hợp.
Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.
- Ngao ngao !
Bộ lông quanh thân Sóc Lưu Ly dựng đứng lên, trong ánh mắt màu lưu ly có chút u oán.
- Khái khái, ta đùa, chớ coi là thật.
Mục Lương dở khóc dở cười, vội vã an ủi hai câu.
- Ngao ngao !
Sóc Lưu Ly thân mật dùng đầu cọ vào mặt của Mục Lương, bộ lông của nó mềm mại như tơ lụa, không kích thích làn da.
- Thực sự có thể dùng lông của ngươi dệt vài tấm vải.
Mục Lương nửa đùa nửa thật nói.
- Ngao ngao !
Sóc Lưu Ly đạp vào lỗ tai, dáng vẻ thương cảm như mặc cho ngươi xử trí.
- Lần này cũng là đùa.
Mục Lương nhịn không được lại sờ sờ vào đầu của Sóc Lưu Ly.
Anh dịu dàng nói:
- Nếu lông toàn thân trắng như tuyết, vậy gọi là Tiểu Bạch.
- Ngao ngao !
Sóc Lưu Ly đã có linh tính gật đầu một cái, nó thích tên này.
- Về sau, ngươi hoạt động bên trong Khu vực Trung ương, cũng có thể ở phía dưới Trà Thụ Tinh Thần.
Mục Lương dặn dò.
Thân thể của Sóc Lưu Ly có kích thước vừa phải, sống ở bên trong Khu vực Trung ương cũng không ảnh hưởng nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận