Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 872: Không Quân Học Nhảy Dù



Lúc này, anh đã xác định được, cô ấy chỉ cảm thấy được thẹn thùng và không được tự nhiên thôi.

Mục Lương ý niệm vừa động, từ trong không gian chứa đựng lấy ra một quyển sách cũ, im lặng giở ra xem.

- Vù vù......

Vưu Phi Nhi thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn lướt qua khuôn mặt của Mục Lương.

Sau đó, cô tràn đầy động lực bắt đầu làm thí nghiệm, chỉ thấy cô thuần thục điều phối ra bí dược nhằm mục đích suy yếu lực lượng của hư quỷ, tiếp theo cô lại đem thịt hư quỷ cấp chín bỏ vào nước thuốc để ngâm. Cô gái im lặng chờ đợi, thời gian từng giây từng khắc trôi qua.

Nửa giờ sau, nước thuốc ngâm thịt hư quỷ cấp chín không có một chút biến hóa nào, màu sắc của nó vẫn tối đen như trước. Vưu Phi Nhi nhăn lông mày, sâu trong đôi mắt màu vàng hiện lên một tia thất vọng.

- Không có hiệu quả sao?

Mục Lương buông sách ra, anh ngẩng đầu nhìn phía cô gái.

- Đúng vậy, loại bí dược này chỉ có tác dụng với hư quỷ cấp thấp mà thôi.

Vưu Phi Nhi thở dài. Mục Lương nhẹ nhàng xoa đầu cô, an ủi:

- Từ từ sẽ nghiên cứu được thôi.

- Ta hiểu mà.

Vưu Phi Nhi theo bản năng cọ cọ đầu vào tay anh.

Được người mình thích vuốt đầu, đây là chuyện hạnh phúc nhất trên thế giới.

…………..

Thiên Cức Quan, sân huấn luyện Không Quân.

Đông đông đông...

Tiếng trống hùng dũng vang lên báo hiệu thời gian nghỉ trưa đã kết thúc.

- Tất cả còn chưa thức dậy sao?

Tạp Lý đột nhiên mở cửa ký túc xá tân binh Không Quân.

Sột soạt sột soạt.....

Trên các dãy giường, các tân binh còn đang buồn ngủ theo phản xạ ngồi dậy, túm lấy quần áo treo bên giường mặc vào người.

- Động tác nhanh lên, buổi huấn luyện chiều hôm nay rất quan trọng!

Tạp Lý nghiêm túc quát.

- Rõ!!

Các tân binh đáp, động tác xuống giường nhanh hơn.

Tạp Lý nhắc nhở:

- Dọn dẹp giường chiếu cho tốt, đừng lại bị bắt không hợp cách.

- Rõ!!

Các tân binh đồng thanh đáp lại lần nữa, mặc quần áo xong liền bắt đầu dọn dẹp giường chiếu, gấp chăn thành khối đậu hủ rồi đặt ở vị trí đầu giường.

Sau nhiều lần xác định không có vấn đề gì khác, các tân binh xếp hàng rời khỏi ký túc xá và đi bộ đến khu huấn luyện dưới tường thành.

Bên ký túc xá nữ binh, Hạ Hạ mang theo nữ binh rời khỏi ký túc xá, hội hợp với nhóm nam binh ở khu huấn luyện.

Trong sân huấn luyện, Ngôn Băng, Ny Cát Sa, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đều có mặt.

Phía sau các cô là những túi da thú chất thành đống, mỗi cái đều to bằng đầu người.

Túi da thú căng phồng, bên trong chứa thứ gì đó.

Sắc mặt của mỗi tân binh đều rất nghiêm túc, thuần thục tìm được vị trí của mình, xếp hàng chờ mệnh lệnh.

- Đếm số.

Ngôn Băng lạnh giọng ra lệnh.

- Rõ, bắt đầu đếm số.

Thái Khả Khả hô to.

Từng tiểu đội hai mươi người bắt đầu đếm số.

Thái Khả Khả đưa tay cúi chào, cung kính hồi báo:

- Báo cáo, số người đáp lời là một trăm bốn mươi hai, số người có mặt là một trăm bốn mươi hai.

- Ừ.

Ngôn Băng bình tĩnh gật đầu.

Cô nghiêng đầu nhìn Ny Cát Sa, gật đầu ra hiệu.

Ny Cát Sa thấy thế tiến lên trước, nhìn nhóm tân binh trước mắt, nói:

- Buổi huấn luyện chiều nay sẽ là nhảy dù trên không trung.

- Nhảy dù trên không trung?

Các tân binh trợn tròn mắt nghi ngờ, mặc dù không hiểu nhưng cũng không ai lên tiếng hỏi.

Đôi mắt màu xanh của Ny Cát Sa lóe lên, cô hài lòng gật đầu một cái.

Các tân binh xem như đã hiểu rõ quân kỷ quân quy, có thể làm được kỷ luật nghiêm minh.

Tạp Nhi Y chịu đựng không hỏi, yên tĩnh chờ Ny Cát Sa nói tiếp.

Ny Cát Sa đưa tay ra hiệu, nói:

- Những người ở hai hàng đầu tiên tiến lên và phát dù cho mọi người, mỗi người một cái.

Các tân binh đứng hàng đầu nghe vậy nhanh chóng bước tới trước, nhặt túi da thú trên mặt đất lên, phân cho những tân binh khác.

Túi da thú thật ra là dù nhảy, nó là vật dụng được nghiên cứu bởi Phường Công nghiệp Quân Sự, ý tưởng thiết kế bắt nguồn từ thành chủ đại nhân đáng kính.

Là Không Quân, làm thế nào không biết sử dụng dù nhảy chứ?

Trước khi phân phối tọa kỵ phi hành, các tân binh còn có rất nhiều thứ cần phải học, thoát hiểm trên không là một trong số đó.

Mà dù nhảy chính là một trong những phương pháp thoát hiểm.

- Phương pháp sử dụng dù nhảy.....

Nguyệt Phi Nhan lật vở trong tay rồi bắt đầu giảng giải.

Đây là sổ tay giới thiệu dù nhảy mà cô lấy được hôm nay, bên trong giới thiệu kỹ càng các chức năng của dù nhảy cùng với phương pháp sử dụng và hạng mục cần chú ý.

- Ta xem một chút.

Hi Bối Kỳ tiến lên trước cùng xem sổ tay giới thiệu dù nhảy với cô gái tóc đỏ.

Nguyệt Phi Nhan nhẹ giọng đọc nội dung trong sổ tay:

- Chú ý tránh vật sắc nhọn, khi ở quá gần mặt đất thì dù nhảy sẽ không thể bảo vệ ngươi.....

- Các ngươi… Đừng nói với ta là tới hôm nay các ngươi mới đọc nó?

Ny Cát Sa chớp đôi mắt màu xanh, trên khuôn mặt quyến rũ tràn đầy sự kinh ngạc.

Phải biết rằng, sổ tay sử dụng dù nhảy đã có từ hôm qua, thế mà đội trưởng Không Quân tới hôm nay mới đọc?

- Hôm qua, ta không biết.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi.

- Ta cũng không biết.

Hi Bối Kỳ cười ngượng ngùng hai tiếng.

-....

Ny Cát Sa đưa tay đỡ trán, tức giận cười mắng:

- Các ngươi mới là đội trưởng Không Quân thật sự, ta và Ngôn Băng chỉ đến giúp đỡ huấn luyện, sau này Không Quân sẽ do các ngươi phụ trách.

- Ừ, chúng ta biết.

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc gật đầu.

Ny Cát Sa thấp giọng hỏi:

- Được rồi, các ngươi đã hiểu phương pháp sử dụng dù nhảy chưa?

- Ừ, hiểu rồi.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ lại gật đầu lia lịa.

- Tốt lắm, các ngươi tới giải thích cho các tân binh phương pháp sử dụng dù nhảy và hạng mục chú ý đi.

Ny Cát Sa gật đầu nói.

- Không thành vấn đề.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ lập tức đáp ứng.

Hai người bước tới trước, mỗi người cầm một chiếc dù nhảy trong tay, bắt đầu giảng giải phương pháp sử dụng cho các tân binh.

- Thật sự không vấn đề sao?

Bên trong đôi mắt màu tím của Ngôn Băng tràn đầy hồ nghi.

Cô gái Ma Cà Rồng và cô gái tóc đỏ cho cô một loại cảm giác không đáng tin cậy.

Khóe môi của Ny Cát Sa co giật, nhỏ giọng nói:

- Đợi chút nữa sẽ biết.

- Nếu không được thì ngươi tiếp tục giải thích đi.

Ngôn Băng hiện lên nụ cười khổ.

- Không thành vấn đề.

Ny Cát Sa gật đầu.

Nguyệt Phi Nhan đứng trước mặt các tân binh, giơ túi dù nhảy trong tay, nghiêm túc hô:

- Mọi người tập trung nhìn đây.

Giọng nói của Hi Bối Kỳ trở nên lạnh lùng, cô la lớn:

- Ta chỉ nói một lần thôi, nghe xong còn chưa rõ ràng thì có thể đặt câu hỏi, nhưng mà sau này lại nói không hiểu thì sẽ bị phạt.

Các tân binh lập tức trở nên khẩn trương, vểnh tai và mở to mắt, chăm chú nhìn cô gái Ma Cà Rồng và cô gái tóc đỏ.

Hi Bối Kỳ bắt đầu giảng giải:

- Thứ mà các ngươi cầm trên tay là túi dù nhảy, khi các ngươi bay lên không trung, bất ngờ phát hiện mình có nguy cơ bị rơi xuống, nó có thể cứu các ngươi một mạng.

- Bên cạnh túi dù nhảy có một dây kéo, khi đang rơi xuống thì có thể kéo nó để mở dù nhảy.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc bổ sung:

- Bây giờ, các ngươi không được kéo nó.

Vừa nghe được lời này, rất nhiều tân binh nhao nhao muốn thử lập tức dừng lại.

Ngôn Băng đi lên trước, trầm giọng nói:

- Bây giờ nghe trước, khi nào các ngươi hiểu rõ phương pháp sử dụng dù nhảy thì sẽ bắt đầu huấn luyện nhảy dù trên không trung.

- Nếu không biết sử dụng dù nhảy, tối nay huấn luyện nhảy dù sẽ ngã chết.

Đáy mắt của Ny Cát Sa thoáng qua một tia giảo hoạt, ra vẻ nghiêm khắc nói lời đe dọa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận