Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 383: Bí Dược Cường Hóa Cấp Ba

Đến thành Vạn Yêu, lợi nhuận tinh thạch hung thú mỗi ngày trên Phố Buôn Bán đều có thể chuyển hóa thành mấy trăm ngàn điểm tiến hóa.
- Tính toán rồi nói sau vậy, chờ lúc cần đến sẽ suy nghĩ quyết định.
Mục Lương cảm thán một tiếng, vung tay lên, bảng giao diện thuộc tính biến mất.
Sau đó, anh hơi nhún chân, cơ thể bắn lên, vượt qua tường vây cao ngất, trở lại bên trong Khu Vực Trung Ương.
Vừa mới hạ xuống đất.
Anh gặp được Lê Tuyết và Lê Nhã đang vội vã chạy về hướng Cung Điện.
Lê Tuyết nhìn thấy Mục Lương thì vội vàng dừng bước lại.
Hai chị em cung kính hành lễ, hưng phấn nói:
- Đại nhân Mục Lương, ngươi muốn xem đồ bảo hộ chúng ta làm xong không?
- Ồ? Ta xem một chút.
Mục Lương cau mày lại.
- Ở đây.
Lê Nhã phấn chấn đưa đồ bảo hộ màu trắng trong tay ra.
Mục Lương đưa tay tiếp nhận, anh tỉ mỉ quan sát đồ bảo hộ.
Đồ bảo hộ là áo thiết kế liền thân, nhìn qua rất đơn giản, cả bộ đều là màu trắng tinh, được làm từ tơ nhện và lông của Ma Dương Sáu Sừng.
- Linh khí trung cấp?
Mục Lương nhíu mày lại, sờ vào bộ đồ bảo hộ trên tay có xúc cảm mịn màng, trọng lượng không khác lắm với áo da thú phổ thông.
- Đúng vậy, là linh khí trung cấp.
Chị em Lê Nhã gật đầu.
Đồ bảo hộ này chính là sản phẩm do hai chị em cô ấy nghiên cứu gần mười ngày.
- Tốt lắm, các ngươi vất vả rồi.
Mục Lương hài lòng gật đầu.
Anh ngước mắt ôn hòa nói:
- Chờ một hồi đi tìm Thấm Lan nhận tiền thưởng.
- Được.
Lê Nhã cười nhẹ nhàng gật đầu.
Tiền thưởng sẽ được bao nhiêu đây?
Nhận tiền thưởng là có thể đi Phố Buôn Bán ăn uống thật ngon một bữa.
- Đại nhân Mục Lương, ngươi còn muốn cần chúng ta chế tạo linh khí gì không?
Lê Tuyết nghiêm túc hỏi.
Suy nghĩ của cô luôn đặt ở trên việc nghiên cứu linh khí nhiều hơn.
Nếu như không phải mỗi ngày, cô bị em gái lôi kéo ra ngoài thả lỏng nghỉ ngơi, cô có thể ở trong Xưởng Linh Khí cả ngày.
- Nghỉ ngơi hai ngày trước đã, không vội.
Mục Lương dịu dàng nói.
- Được.
Lê Nhã vội vàng gật đầu.
Mục Lương đang chuẩn bị rời đi thì dừng bước, quay đầu hỏi:
- Đúng rồi, việc cải tạo nỏ quân dụng tiến hành thế nào rồi?
- Đại nhân Mục Lương, sắp cải tạp xong nỏ quân dụng rồi, chậm nhất ba ngày là có thể hoàn thành.
Lê Tuyết nghiêm túc báo cáo.
- Ừm, tốt lắm.
Mục Lương khoát tay ra hiệu, rồi cầm đồ bảo hộ đi tới Sở Nghiên Cứu.
- Chị, ngươi có cảm thấy đại nhân Mục Lương rất đẹp trai hay không?
Lê Nhã tiến đến bên tai chị nói.
- Ngươi động lòng sao?
Lê Tuyết liếc mắt nhìn em gái.
- Mới không có đâu!
Lê Nhã khẽ đảo mắt, thầm thì trong miệng một câu:
- Ta chỉ là đơn thuần cảm thấy anh ấy dễ nhìn mà thôi.
- Ta cảm thấy trông cũng được…
Lê Tuyết nghiêm túc bình luận.,.
Lê Nhã chớp chớp đôi mắt màu tím, nghi ngờ hỏi:
- Ta chỉ cảm thấy rất tốt nha, chị không thích sao?
- Ngươi thật sự động lòng rồi.
Lê Tuyết híp nửa mắt.
- Không có.
Lê Nhã đảo đôi mắt đẹp màu trắng, như chạy trốn về chỗ ở.
Mục Lương đẩy cửa lớn Sở Nghiên Cứu ra.
Bên trong Sở Nghiên Cứu, Vưu Phi Nhi đang nằm trên bàn làm việc, ngủ rất say.
- Lại thức đêm rồi!
Mục Lương nhẹ bước, đi tới trước mặt Vưu Phi Nhi.
Anh tự tay vén lên tóc trên trán của cô gái tóc vàng, nhiệt độ bình thường, cũng không phải là bị bệnh.
- Ríu rít !
Lông mi nhỏ dài run lên, Vưu Phi Nhi chậm rãi mở mắt ra, bên trong đôi mắt màu vàng có vẻ mơ màng.
- Đã tỉnh rồi à?
Mục Lương đưa tay quơ quơ ở trước mặt cô gái tóc vàng.
- A... Mục Lương.
Vưu Phi Nhi lập tức thanh tỉnh từ trong mơ hồ, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một vệt ửng đỏ, cô vội vàng đứng lên ngay ngắn.
Ánh mắt của cô mơ hồ, giơ tay lên lau khóe miệng, mới vừa ngủ dậy còn chưa kịp lau nước miếng?
Việc nghiên cứu bí dược cường hóa thân thể đã đến một bước cuối cùng, cho nên cô gái tóc vàng đã vài ngày không được nghỉ ngơi thật tốt rồi.
Cho tới hôm nay ăn bữa sáng, nàng mới chỉ làm việc trên bàn đã mơ mơ màng màng ngủ mất.
- Tối hôm qua lại thức đêm hả?
Mục Lương cau mày hỏi.
- Ừm, ta đã nghiên cứu ra được bí dược cường hóa cấp ba rồi.
Vưu Phi Nhi vui vẻ nói.
Cô xoay người lấy bốn bình lưu ly nhỏ bằng ngón tay từ trên bàn làm việc, bên trong chứa chất lỏng xềnh xệch màu nâu đậm.
- Nhanh như vậy sao?
Mục Lương kinh ngạc lên tiếng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vưu Phi Nhi đỏ bừng, dùng sức gật đầu một cái.
- Thử qua chưa?
Mục Lương nhận lấy bình lưu ly, mở nắp bình ra, ngửi thấy mùi của bí dược cường hóa như có mùi của nấm mốc, đây thật sự là bí dược cường hóa cấp ba?
Vưu Phi Nhi vỗ ngực một cái, giọng chắc chắn nói:
- Ừm, ta đã thử qua, có hiệu quả.
Khóe mắt của Mục Lương giật giật, nói thầm một tiếng phi lễ chớ nhìn.
Động tác của cô gái tóc vàng làm cho mạch máu của anh hơi căng phồng.
Mục Lương ho khan hai tiếng, dời ánh mắt:
- Rất tốt, đều dùng những thảo dược và nguyên liệu hung thú kia sao?
- Chỉ là có quá ít thảo dược, còn những nguyên liệu khác thì chúng ta có rất nhiều.
Vưu Phi Nhi hồn nhiên nói.
Cô lấy ra một gốc thảo dược đặt trên bàn làm việc, nhìn hình dáng của nó giống như Hoa Hướng Dương ở Địa Cầu, chỉ là có màu tím nhạt.
- Vườn thuốc có nhiều loại lắm không?
Mục Lương ôn hòa hỏi.
- Rất ít, nhưng ta đã góp nhặt được không ít hạt giống.
Vưu Phi Nhi giải thích.
- Ta sẽ bảo người khác trồng những thảo dược này quy mô lớn, phải sản xuất quy mô lớn bí dược cấp ba.
Mục Lương chậm rãi gật đầu.
Thử nghĩ một cái, khi toàn bộ Thành Phòng Quân đều là cường giả cấp ba, sức mạnh ấy sẽ khủng bố đến mức nào?
- Được.
Vưu Phi Nhi dùng sức chút đầu, cô xoay người lấy hạt giống thảo dược tìm được đưa cho Mục Lương.
- Này, đây là đồ bảo hộ.
Mục Lương nhận lấy hạt giống, anh đưa đồ bảo hộ đang cầm trong tay cho cô gái tóc vàng.
- Cho ta ư?
Vưu Phi Nhi chớp chớp mắt nhìn, biểu cảm có chút sững sờ.
Mục Lương ôn hòa gật đầu nói:
- Đúng vậy, mỗi ngày ngươi đều làm nghiên cứu và thí nghiệm, mặc đồ bảo hộ vào sẽ an toàn hơn.
- Mục Lương, ngươi thật tốt.
Vưu Phi Nhi trừng lớn đôi mắt đẹp màu vàng, trong lòng của cô giống như được đổ mật vào, ngọt đến ngấy.
- Được rồi, ngươi phải chú ý nghỉ ngơi nhiều vào.
Mục Lương vươn tay ra, đầu ngón tay ngưng tụ ra một giọt Nước Mắt Thiên Sứ rồi đưa đến bên miệng của Vưu Phi Nhi.
Vưu Phi Nhi do dự một chút, ngượng ngùng mở miệng, nhận lấy một giọt Nước Mắt Thiên Sứ xanh biếc kia.
Sau khi cô gái tóc vàng uống vào Nước Mắt Thiên Sứ, tất cả mệt mỏi khắp người đều tiêu tan, lúc này, quầng thâm đen trên mắt của cô đã trở nên nhạt hơn.
- Thật thoải mái.
Vưu Phi Nhi nói một tiếng.
- Nhanh chóng đi ngủ một giấc.
Mục Lương giơ tay lên búng cái trán của cô gái tóc vàng một cái.
- Ừm.
Vưu Phi Nhi đưa tay xoa cái trán, khuôn mặt xinh đẹp của cô càng đỏ hơn.
- Đi đi.
Mục Lương khoanh hai tay trước người, đứng nhìn chằm chằm cô gái tóc vàng.
- Ừm.
Vưu Phi Nhi cẩn thận mỗi bước đi, vô cùng quyến luyến đi vào trong phòng nghỉ ở Sở Nghiên Cứu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận