Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2611: Ta Muốn Mua Mười Căn Nhà

Hai mắt của cô ửng hồng, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cô biết Hắc Phượng Hoàng và Hắc Ma Pháp Sư, đó là những kẻ tiếng xấu lan xa, giống như chuột chạy qua đường mỗi người đòi đánh.

- A tỷ, đừng khóc.

A Đạt Tư vội vàng an ủi.

- Ta không sao.

Ni Khả Lâm lắc đầu, hít một hơi thật sâu để bản thân tỉnh táo lại.

Ly Nguyệt tiếp tục nói:

- Nếu ngươi muốn gặp nàng ta thì có thể đi Tuần Cảnh Vệ xin phép, sau khi được phê chuẩn thì sẽ có người dẫn đến Ngục Giam số một.

Ni Khả Lâm hít sâu một hơi, nói với giọng khàn khàn:

- Tốt, cám ơn ngươi nói cho ta biết những thứ này.

- Không có gì, ngươi đã tốn công đăng báo tìm người, miễn cho ngươi lãng phí tiền.

Ly Nguyệt nhàn nhạt nói.

- Cám ơn....

Ni Khả Lâm cười khổ một tiếng, nếu không nhờ đăng báo thì cô đúng thật là không biết được tin tức về em gái, như vậy cũng không tính là uổng tiền.

Cô hít sâu mấy hơi, tỉnh táo lại rồi mở miệng:

- Cho dù Mặc Liên đã làm sai cái gì, nhưng nàng ấy vẫn là em gái của ta.

- Ừm.

Ly Nguyệt gật đầu một cái, không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Ni Khả Lâm trầm mặc, đến khi cửa phòng bị đóng lại thì cô vẫn chưa thể lấy lại tinh thần.

Bên ngoài Chủ Thành, xe lửa lao vùn vụt trên đường ray.

Trong khoang xe, lời nhắc nhở của nhân viên vang lên:

- Phía trước là trạm xe lửa Chủ Thành, xin mời tất cả hành khách mang theo vật phẩm tùy thân chuẩn bị xuống xe.

Trong xe, Linh Vận và Lăng Hương ngồi cạnh nhau, nghe được lời nhắc nhở của nhân viên tàu, đều quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

- Oa ~~~

Linh Vận hơi ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, cảm thán nói:

- Một thời gian không tới đây, nơi này lại thay đổi thật lớn.

Lăng Hương kinh ngạc nói:

- Đúng vậy, trên trời còn có cái gì kìa?

Hai người nhìn Linh Điền mây mù trên trời, không khỏi suy đoán thứ đó dùng để làm gì.

- Có thể là xây nhà ở phía trên?

Linh Vận suy đoán.

Lăng Hương lắc đầu, ngây thơ nói:

- Ta không biết, cái này cần đi hỏi người của vương quốc Huyền Vũ mới biết được.

Hai người đều là nhận được giấy mời của hội đấu giá, mới làm bạn cùng đi đến vương quốc Huyền Vũ, đi theo chỉ có hầu gái và hộ vệ Kỵ Sĩ.

Lần này Tề Nhĩ Nạp và Ước Mỗ đều không tới đây, Vua Hư Quỷ sinh sôi rất nhiều Hư Quỷ ở đại lục mới, vì sự yên ổn của vương quốc, quốc vương cần phải ở lại để lưu thủ vương quốc, dẫn dắt đoàn Kỵ Sĩ thanh lý Hư Quỷ.

Cả Tề Nhĩ Nạp lẫn Ước Mỗ đều cảm thấy rất đáng tiếc khi không được tham gia hội đấu giá lần này, cho nên bọn họ bảo con gái mang theo tinh thạch ma thú đến đây tham gia thay mình.

Trong mắt của Linh Vận lộ ra thần sắc khao khát:

- Nếu có thể xây nhà ở trên đó, ta nhất định phải mua một căn, khi nào rảnh rỗi sẽ vào ở, ngắm nhìn phong cảnh bên dưới.

- Tỉnh lại đi, ngươi quên là phòng ở tại Chủ Thành không bán cho người ngoài à, ngươi chỉ có thể thuê thôi.

Lăng Hương thanh thúy nói.

Linh Vận khẽ hất hàm nói:

- Lỡ như đến lúc bọn họ mở bán thì sao?

- Vậy thì ta cũng mua một căn nhà.

Lăng Hương đảo mắt một vòng, sửa lời:

- Không phải, ta muốn mua mười căn nhà!

Linh Vận vỗ vai bạn tốt, nhắc nhở:

- Được rồi, đừng nằm mơ nữa, coi như vương quốc Huyền Vũ thật sự mở bán thì cũng không cho phép ngươi mua một lần nhiều như vậy.

Lăng Hương nhún vai, bình tĩnh nói:

- Vậy thì ngươi cũng chớ tưởng tượng lung tung, lỡ như bên trên không phải dùng để xây nhà, vậy thì có nghĩ gì đều là công cốc.

- Cũng đúng…

Linh Vận sụp bả vai xuống.

Lăng Hương chớp mắt, thanh thúy nói:

- Không biết bây giờ Lan Đế đang ở đâu, đã rất lâu rồi ta chưa nhìn thấy nàng ấy.

Cô gặp Lan Đế mới biết tới vương quốc Huyền Vũ, cũng mới có chuyện sau này.

Linh Vận đề nghị:

- Khi nào hội đấu giá kết thúc thì chúng ta có thể ở lại vương quốc Huyền Vũ chơi vài ngày, như vậy ngươi sẽ có thời gian đi tìm Lan Đế ôn chuyện.

- Ừ ừ, ta cũng có dự tính như vậy.

Lăng Hương nhoẻn miệng cười.

Trong lúc hai người nói chuyện phiếm thì xe lửa đã lái vào trạm xe lửa Chủ Thành, chậm rãi dừng sát ở bên cạnh sân ga.

Tiếng nhắc nhở của nhân viên tàu vang lên:

- Xe lửa đã đến nơi, xin mời tất cả hành khách mang vật phẩm tùy thân xuống xe, đây là điểm đến cuối cùng, hành khách nào cần đổi xe hoặc là đổi chỗ ngồi mời đi đến đại sảnh bán vé.

Lăng Hương và Linh Vận xuống xe, Kỵ Sĩ và bọn hộ vệ theo ở phía sau, đoàn người rời đi trạm xe lửa.

Hai người cầm thiệp mời của hội đấu giá đi đến chỗ ở được an bài ở vương quốc Huyền Vũ, sau đó mới đi dạo trong Chủ Thành.

Giống như hội đấu giá lần trước, chỗ ở lần này vẫn được an bài tại tòa nhà tiếp đãi bên cạnh trạm xe lửa.

Lúc này bên trong chỗ tiếp đãi đã có rất nhiều vương thất quý tộc và các phú thương, lần này số người tham gia hội đấu giá đã tăng lên không ít, nhưng sự tồn tại cấp bậc quốc vương lại tới không nhiều, đại bộ phận đều là vương tử và công chúa.

Ngoại trừ vương thất quý tộc thì người của Hiệp Hội Ma Pháp Sư cũng tới rất nhiều, lần đấu giá này có vật phẩm mà bọn họ cần.

Sau khi thu xếp hành lý xong xuôi, Linh Vận và Lăng Hương nắm tay nhau ra cửa, chỉ dẫn theo bốn gã Kỵ Sĩ và hai nữ hầu gái, ngồi lên xe thú đi quảng trường Chủ Thành.

Trong xe, Lăng Hương quay đầu nói với người bên cạnh:

- Hình như Bạch Sương không tới.

Linh Vận chớp mắt, thanh thúy nói:

- Thành Tát Luận đã bị Vua Hư Quỷ phá hủy, ngươi không biết sao?

- A, chuyện xảy ra khi nào thế?

Đôi mắt của Lăng Hương trợn to.

Linh Vận thở dài một tiếng, nói:

- Ta không nhớ rõ là khi nào, dù sao thì bọn họ bị Vua Hư Quỷ tấn công, thành trì bị phá hủy hoàn toàn, tổn thất rất thảm trọng.

Lăng Hương há miệng, sau đó thở dài nói:

- Thảo nào Bạch Sương không tới.

Linh Vận tiếp tục kể:

- Ta nghe cha nói, nếu Mục Lương không xuất hiện kịp thời thì rất có thể Bạch Sương và những người khác đã chết hết.

- Thì ra là Mục Lương ra tay.

Lăng Hương chậm rãi gật đầu.

- Nhưng mà có thể còn sống sót là tốt rồi, thành Tát Luận còn có Phố Buôn Bán vương quốc Huyền Vũ, Mục Lương sẽ không bỏ mặc.

Linh Vận thanh thúy nói:

- Hiện tại người sống sót trong thành Tát Luận đều được an bài ở trong Phố Buôn Bán, sự an toàn được đảm bảo.

- Ừ ừ, sống sót là có thể làm cho cuộc sống thay đổi.

Lăng Hương cảm thán một tiếng.

Cả hai trò chuyện cho đến khi xe thú tới quảng trường Chủ Thành, hai thiếu nữ được hầu gái nâng đỡ xuống xe.

Linh Vận ngắm nhìn bốn phía, thanh thúy nói:

- Nơi này thay đổi không lớn, nhưng mà xung quanh mở rất nhiều cửa hàng mới.

- Đa số là cửa hàng đồ ăn, chúng ta đi nếm thử chứ?

Lăng Hương nhìn về phía bạn thân.

Linh Vận gật đầu thật mạnh, ngây thơ nói:

- Đi thôi, ăn xong lại đi gặp Mục Lương.

Lăng Hương đề nghị:

- Mục Lương không nhất định rảnh để gặp chúng ta, hay là chờ sau khi hội đấu giá kết thúc lại đi gặp hắn?

- Cũng tốt, dù sao chúng ta sẽ ở đây khá lâu.

Khóe môi của Linh Vận cong lên, nắm tay bạn tốt đi tới một cửa hàng gần đó.

Bạn cần đăng nhập để bình luận