Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1928: Mỹ Thực Thành Băng Tuyết

Nguyệt Phi Nhan thấy cô gái tai thỏ cũng học được cách trượt băng, không khỏi bắt đầu hoài nghi nhân sinh.

Mục Lương vỗ vai của cô gái tóc đỏ, buồn cười nói:

- Chớ khẩn trương, trượt băng không khó.

Nếu như đổi thành người thường, muốn học trượt băng có thể sẽ không dễ dàng.

Nhưng các cô gái ở đây đều có tố chất cơ thể mạnh hơn người bình thường rất nhiều lần, chỉ cần nắm giữ kỹ xảo thì học trượt băng sẽ rất nhẹ nhàng.

Trên thực tế cũng đúng là như vậy, ngoại trừ Nguyệt Phi Nhan thì những người khác đều nhanh chóng nắm giữ bí quyết trượt băng, bắt đầu chơi rượt bắt ở trên mặt băng.

- Phi Nhan, ngươi đừng đứng đờ ra đó, mau tới đây cùng chơi đi.

Hi Bối Kỳ xoay người lại phất tay hô.

-... Chờ ta một chút, đáng ghét!

Nguyệt Phi Nhan kêu la.

Cô đỡ tay vịn đi vòng quanh biên giới sân băng, hai chân run rẩy không ngừng.

Mục Lương dở khóc dở cười, đưa tay nói:

- Thôi được rồi, ngươi nắm tay của ta, ta mang ngươi trượt.

- Được.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, vội vã nắm chặt tay của anh.

- Đứng vững.

Mục Lương nhắc nhở một câu, nhấc chân nhanh nhẹn trượt đi ra ngoài.

- A...... ~~~

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc thốt lên, cơ thể căng thẳng, bị anh kéo tới chính giữa sân băng.

Tốc độ của Mục Lương rất nhanh, gió lạnh đập vào mặt.

- Mở mắt ra đi, chơi rất vui.

Mục Lương buồn cười nói.

-... Vâng.

Nguyệt Phi Nhan hơi hé mắt, tâm trạng sợ hãi nhanh chóng tiêu tan.

Hi Bối Kỳ và những người khác xông tới rồi trượt quanh cô gái tóc đỏ.

- Ta sẽ buông tay, ngươi thử trượt xem.

Mục Lương nói rồi muốn rút tay ra.

Thật ra ra trượt băng rất giống với việc học cưỡi xe đạp, không thể để người khác đỡ mãi, bằng không làm sao học được?

- À.

Nguyệt Phi Nhan hít một hơi thật sâu, chậm rãi buông tay ra.

Cơ thể cô lung lay một cái, chậm rãi đứng vững vàng, phát hiện mình đã tới chính giữa sân trượt băng, ngoại trừ đám người Mục Lương thì đã không còn gì có thể chống đỡ.

- Phi Nhan, trượt băng không khó.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt lẩm bẩm:

- Ta biết.

Cô thử nhích người tới trước, nửa người trên đung đưa, thoạt nhìn có chút hài hước.

Các cô gái nín cười, không có đả kích tính tích cực của Nguyệt Phi Nhan.

Mục Lương khen ngợi một tiếng:

- Rất tốt, chính là như vậy.

- Thật sự không khó.

Đôi mắt của Nguyệt Phi Nhan càng ngày càng sáng, tư thế trượt cũng đẹp hơn rất nhiều.

Mười phút sau, cô gái tóc đỏ đã có thể tự do trượt đi.

- Ha ha ha, thật sự chơi rất vui.

Nguyệt Phi Nhan cười đắc ý, trượt quanh sân băng hết vòng này tới vòng khác.

- Thử động tác độ khó cao xem sao.

Mục Lương nhớ lại thế vận hội mùa đông ở kiếp trước, muốn thử một chút.

Anh lượn một vòng, rời xa chúng nữ mười mét, lại trượt thêm một đoạn, ngay sau đó hai chân nhún một cái bay lên trời, hoa lệ xoay ba vòng trên không trung rồi lại vững vàng đáp xuống mặt băng.

Đôi mắt đen của Mục Lương tỏa sáng, anh tìm được thú vui khi trượt băng, tiếp tục xoay tròn rồi nhảy lên khỏi mặt băng.

Vệ Ấu Lan há to miệng, khen ngợi không chút nào keo kiệt:

- Thật là đẹp mắt, giống như Tinh Linh băng tuyết.

- Ta cũng thử xem.

Nguyệt Thấm Lan nói rồi trượt tới trước, học động tác của Mục Lương.

Sự thực chứng minh, việc này đối với nàng mà nói cũng không khó, rất nhanh đã nắm giữ được kỹ xảo, ưu nhã nhảy múa trên mặt băng.

- Thật là đẹp mắt ~~~

Các tiểu hầu gái thán phục.

Những người còn lại cũng không nhẫn nại được, huấn luyện thường ngày còn khó hơn nhiều, mọi người thử mấy lần cũng đều học xong, thậm chí còn xoay tròn trên không trung năm, sáu vòng, thậm chí là bảy vòng.

Mục Lương nhìn các cô gái, nếu là những người ở kiếp trước thấy được thì sợ là phải ngoác mồm kinh ngạc.

Bây giờ, vận động viên trượt băng ưu tú nhất cũng chỉ có thể nhảy lên xoay tròn bốn vòng rưỡi, xoay năm vòng là chuyện không tưởng.

- Mục Lương, ta muốn trượt tuyết.

Mễ Nặc không nhảy nữa, lắc tai thỏ đi tới trước mặt anh.

- Được, ta dạy cho ngươi.

Mục Lương cười cưng chiều.

Những người khác thấy thế cũng đều ngừng lại, hào hứng theo Mục Lương đến sân trượt tuyết cách vách.

Dưới sự dạy dỗ của Mục Lương, các cô gái nhanh chóng nắm giữ kỹ xảo trượt tuyết, tiếng cười vui sướng truyền khắp toàn bộ sân trượt tuyết.

Mục Lương nhìn các cô gái chơi đến vui vẻ, cảm thấy lần sau có thể cho nhân viên công tác quay một bộ phim quảng cáo rồi phát ở trên TV, hấp dẫn lưu lượng khách cho Vệ Thành Số Mười Hai.

………….

Ban đêm 10 giờ tối, Mục Lương mang theo các cô gái đã chơi mệt trở lại cung điện ở Trung Ương.

Nguyệt Phi Nhan xoa chân, vẻ mặt chưa thỏa mãn nói:

- A, mệt mỏi quá, ta muốn đi tắm một cái.

- Ta cũng muốn tắm.

Hi Bối Kỳ mấp máy hơi trắng bệch môi, đây là chơi lâu lắm bị đông cứng.

Mục Lương ôn nhuận tiếng nói:

- Đều đi nghỉ ngơi đi, trước khi ngủ có thể ngâm một chút chân, có thể hóa giải mệt nhọc.

- Vâng ~~~

Mọi người cùng đồng thanh đáp lại, tản ra trở về Thiên Điện của riêng mình.

Trên Đại Thụ Sinh Mệnh mặc dù có cung điện mới, nhưng các cô gái cảm thấy từ trên xuống dưới quá phiền phức, vẫn nguyện ý ngủ ở cung điện tầng tám Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lam theo Mục Lương trở về thư phòng.

Anh liếc nhìn cô một cái, ôn hòa hỏi:

- Thời gian không còn sớm, còn không nghỉ ngơi?

Nguyệt Thấm Lam thản nhiên ngồi xuống, ưu nhã nói:

- Chờ một chút rồi đi ngủ, muốn nói với ngươi một chút kế hoạch phát triển của Vệ Thành Số 12.

- Ừm, có ý kiến gì?

Mục Lương ôn nhu hỏi.

Nguyệt Thấm Lam dùng giọng chân thành bảo:

- Hiện tại, Vệ thành Số 12 đã có nét riêng, chính là sàn trượt băng với sàn trượt tuyết, nhưng còn không có mỹ thực đặc biệt.

Khóe môi của Mục Lương nhếch lên nói:

- Ai nói không có?

Nguyệt Thấm Lam sửng sốt một chút, nháy mắt hỏi:

- Là cái gì?

- Kem ốc quế, đồ uống lạnh, đá bào các loại.

Mục Lương thuộc như lòng bàn tay nói.

Nguyệt Thấm Lam nghe từng món ăn đều liên quan đến đá, cau mày nói:

- Những món này đều lạnh, Vệ Thành Số 12 vốn đã lạnh, lại bán những món này không tốt lắm đâu...?

- Chúng ta muốn tạo ra nét riêng cho Vệ Thành Băng Tuyết, bán những món như kem ốc quế chỉ là thứ yếu.

Mục Lương mỉm cười, nhìn về phía cô, lạnh nhạt nói:

- Huống chi chúng ta còn có thể bán lẩu, chờ bọn hắn ăn cay vào, kem ốc quế sẽ bán rất chạy. Ngoại trừ lẩu, còn có thể bán xiên nướng, nướng thịt các loại.

Nguyệt Thấm Lan như có điều suy nghĩ nói:

- Nghe ngươi nói như vậy, dường như cũng không phải không tệ......

- Yên tâm đi, chỉ cần kem ốc quế đủ ngon, sẽ không có người không mua.

Mục Lương tự tin nói.

Nguyệt Thấm Lan nhớ đến mùi vị của kem ốc quế, không có khả năng có người không thích, dù lạnh cũng sẽ ăn.

- Ừm, ta hiểu rồi.

Trong lòng cô nắm chắc.

Mục Lương nhẹ giọng nói:

- Ngày hôm nay, ván trượt tuyết với giày trượt băng vừa dùng khi nãy, những thứ đó sắp xếp công nhân chế tạo một nhóm đi.

- Đã biết.

Nguyệt Thấm Lan đáp lại rất nhanh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận