Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 703: Ngươi Có Biết May Vá Không?

Ngải Lỵ Na là huấn luyện viên Không Quân ở Thiên Cức Quan, nên lúc nghỉ ngơi cũng đều ở nơi đó, mà lúc rảnh cũng thường ở trong phòng ngồi viết du ký mạo hiểm.

Do vậy nên những thay đổi ở ngoại thành từ trước đến nay cô luôn là người biết cuối cùng.

- Hóa ra là như vậy.

Ngải Lỵ Na nhẹ giọng thầm thì một câu.

Đôi mắt hồng nhạt của cô di chuyển, sau đó lôi kéo Ngôn Băng đi về hướng nhà vệ sinh công cộng.

- Ngươi muốn đi vệ sinh?

Ngôn Băng nghi hoặc hỏi.

- Không phải, ta muốn vào đó xem.

Ngải Lỵ Na nói.

-...

Ngôn Băng giật giật khóe mắt, nhà vệ sinh thì có gì để xem?

Cô bị nửa lôi nửa kéo đi về phía bên phải của nhà vệ sinh.

Vừa bước vào cửa, vào đụng phải một người mặc quần áo công nhân dọn vệ sinh đang quét dọn nhà vệ sinh.

Ngải Lỵ Na nghiêng người sang, bên trong đều là nhà vệ sinh, bên trái có sáu gian phòng và đều có cửa nên rất riêng tư.

Bên phải là bàn đá để rửa tay.

Cô gái tóc hồng tò mò đẩy một gian phòng ra, bên trong là cái bồn cầu ngồi đơn giản.

Trên tường còn có một cái vòi nước, nên rất tiện sau khi xả nước.

Cô đóng cửa lại, trên cửa có dán một tờ giấy chú ý.

Ngải Lỵ Na nhỏ giọng đọc dòng chữ được viết trên giấy:

- Dùng xong nhà vệ sinh phải xả nước, nếu không sẽ bị phạt tiền.

- Đi thôi.

Ngôn Băng giật giật khóe miệng một cái nói.

- Đợi một chút!

Ngải Lỵ Na khoát tay không quay đầu lại nhìn cô tò mò nhìn nơi đó nơi kia mỗi nơi một chút.

-...

Ngôn Băng nâng tay đỡ chán.

Năm phút sau, cô đem Ngải Lỵ Na lôi ra khỏi nhà vệ sinh công cộng.

- Thật tốt, Mục Lương đối với dân chúng trong thành tốt quá.

Ngải Lỵ Na nhịn không được tán dương.

- Mục Lương vẫn luôn tốt như vậy.

Ngôn Băng gật đầu đồng ý.

Hai người đi về phía trước, đi ngang qua một tiệm bán báo.

- Mua một tờ báo xem thử đi.

Ngải Lỵ Na hào hứng đi lên, đưa ra một đồng Huyền Vũ sau đó lấy báo về.

Cô mở tờ báo ra và bắt đầu đọc từ trang đầu tiên.

- Thông báo của Cục quản lý: Thành Phòng Quân bắt đầu tiến hành chiêu binh, những người có mong muốn tham gia thì đến quảng trường nhỏ để lấy phiếu ghi danh…

- Hôm nay là ngày chiêu binh, suýt chút nữa thì quên mất.

Ngải Lỵ Na nhỏ giọng thầm thì một câu.

Cô tiếp tục nhìn xuống.

- Ba ngày sau, đợt đánh giá thăng cấp đầu tiên chính thức bắt đầu, ai có nguyện vọng tham gia đợt đánh giá thăng cấp này vui lòng đến Cục Quản Lý để lấy tờ ghi danh.

- Đánh giá thăng cấp sắp bắt đầu?

Ngôn Băng nghiêng đầu nhìn về phía tờ báo.

Ngải Lỵ Na gật đầu:

- Đúng vậy, tiếc là chúng ta không có đánh giá thăng cấp, không thì đã có thể tăng tiền lương rồi.

Đánh giá thăng cấp không hề liên quan đến Thành Phòng Quân và Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

Thành Phòng Quân có một hệ thống thăng cấp độc lập, Bộ Đội Đặc Chủng U Linh cũng như vậy, hệ thống này do Mục Lương quyết định.

- Bây giờ, đã rất tốt rồi.

Ngôn Băng lạnh nhạt nói.

- Ừ, ừ rất tốt.

Ngải Lỵ Na vội vàng nói.

- Thông báo Pháp Luật: Những tên đạo tặc đột nhập từ bên ngoài vào thành đã bị bắt toàn bộ, bọn họ sẽ phải đối mặt với 20 năm tù...

………..

Khu Trung Ương, Trong phòng làm việc của Mục Lương.

Anh trải phẳng lụa với sa tanh trên mặt bàn, dùng bút than vẽ lên trên đó hình dạng những bộ phận khác nhau của quần áo.

Sột soạt, sột soạt …

Anh nghiêm túc vẽ, bốn mét tơ lụa đã bị chia thành hai nửa.

Anh đang sáng tạo một mẫu váy mới cho Mễ Nặc, so với sườn xám thì đơn giản hơn một chút.

Mười phút sau, trải qua ba lần sửa chữa, bản vẽ chiếc váy đã hoàn thành.

Trước khi thực sự cắt trên tơ lụa, Mục Lương sử dụng vải tơ nhện tập dợt một lần, sau khi đã thực sự nhuần nhuyễn, anh mới dùng tơ lụa bảy màu tiến hành chế tạo.

Răng rắc, rẳng rắc …..

Vì để cắt tơ lụa bảy màu, anh đã cố ý dùng xương cốt mãnh thú chế tạo thành một cái kéo linh khí cao cấp.

Chiếc kéo làm từ xương cốt cắt ra tơ bảy màu, lại bịt kín đường cắt bằng tơ nhện, tránh làm bung sợi.

- Ba Phù, lại đây một chút.

Mục Lương nghiêng đầu gọi lớn.

- Đại nhân, có chuyện gì không ạ?

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Ba Phù vội vã chạy vào.

- Ngươi có biết may vá không?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Biết ạ.

Ba Phù nhu thuận gật đầu.

- Tốt lắm. Dùng tơ này may chúng nó lại với nhau.

Mục Lương đưa cho cô bé một cây kim lưu ly, còn có một cuộn chỉ bảy màu.

- Vâng.

Ba Phù ôn nhu đáp, cô bé nhận lấy tơ lụa và kim lưu ly từ tay anh, thuần thục xe chỉ luồn kim.

Nữ công gia chánh, đây là điều mà người giúp việc phải am hiểu.

Cô bé xem bản vẽ, rồi cầm lấy hai tấm mảnh tơ lụa bảy màu, bắt đầu may chúng lại với nhau.

Mục Lương nhìn một hồi, xác định không có vấn đề gì rồi mới xoay người tiếp tục thiết kế quần áo cho Hồ Tiên.

Anh có thể cắt vải nhưng lại không biết may vá.

Váy dành cho Hồ Tiên, đồng dạng với váy Lam Tinh, nhưng kiểu dáng hơi có biến hoá một chút.

Hai người ở phòng làm việc bận rộn nửa ngày mới chế tạo xong được hai chiếc váy.

- Thành chủ đại nhân, còn việc gì không ạ?

- Được rồi, ngươi làm tốt lắm. Ngươi có việc thì cứ đi đi.

Mục Lương ôn hoà cười nói.

- Vâng.

Ba Phù ôn nhu gật đầu rồi xoay người bước ra khỏi phòng làm việc.

Anh cẩn thận đặt hai chiếc váy vào hai chiếc hộp lưu ly có chiều dài khác nhau.

Sau đó anh rời khỏi phòng làm việc, đi tới sảnh phụ của Cung điện.

Ban đêm …

Hoàng hôn buông xuống, những cô gái bận rộn cả ngày lúc này mới về tới Cung điện, rửa mặt sau đó đi tới nhà ăn.

Tiểu hầu đã chuẩn bị tốt bữa tối, bày đầy một bàn.

- Thơm quá đi.

Nguyệt Phi Nhan hít sâu một hơi, nhìn món cà chua xào trứng gà mà không nhịn được chảy nước miếng.

Đây là nguyên liệu mà trại chăn nuôi vừa đưa tới hôm nay.

Trước khi quy mô nuôi dưỡng Gà Ba Màu chân chính được mở rộng, trại chăn nuôi sẽ gửi trứng gà đến cung điện đều đặn năm ngày một lần. Chờ đến khi trứng gà ba màu được ấp nở, lại nuôi chúng lớn lên, sẽ thu được càng ngày càng nhiều trứng gà, đến lúc đó sẽ không còn phải phân hạn ngạch nữa mà Cung điện sẽ được ăn trứng gà thoải mái.

Ừng ực ừng ực….

Không chỉ có Nguyệt Phi Nhan, tất cả mọi người đều không nhịn được nuốt nước miếng, mọi sự chú ý đều đặt cả vào đĩa trứng xào cà chua trên bàn.

- Từ từ đã nào, mọi người hãy chú ý giữ hình tượng.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.

Nguyệt Phi Nhan liếc mắt nhìn sang:

- Mẹ ơi, ngày mai ta phải đi ra ngoài, người cho con ăn nhiều trứng xào cà chua một chút được không?

Ngày mai, Nguyệt Phi Nhan với Hi Bối Kỳ sẽ rời khỏi thành Huyền Vũ, bay đến các đại thành khác làm giao dịch.

Nguyệt Thấm Lan liếc mắt nhìn con gái một cái, tao nhã nói:

- Được, chỉ cần ngươi lấy được thôi.

- Mẹ nói như thế khác nào bảo ta không lấy được?

Nguyệt Phi Nhan trừng lớn con ngươi màu đỏ nói.

Lúc này, Cầm Vũ và Đại An Ti được Tiểu Mật dẫn vào phòng ăn.

Hai người từ sau khi dọn vào Cung điện đến giờ vẫn chưa cùng mọi người ở đây chính thức gặp mặt lần nào, cho nên Mục Lương mới sai tiểu hầu gái đi gọi họ lại đây cùng mọi người ăn cơm.

- Chúc các vị buổi tối tốt lành.

Đại An Ti có chút ngượng ngùng nói.

Cầm Vũ gật đầu chào hỏi với mọi người, con ngươi màu xanh của cô nhìn một vòng quanh phòng ăn nhưng không nhìn thấy bóng dáng Mục Lương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận