Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2150: Chấp Hành Án Tử Hình! Quay Về



- Bệ hạ.

Mễ Á và Ngôn Băng đi tới trước hành lễ.

Hai người áp giải Khải Kha Phu xuất phát từ Ngục Giam khu Trung Ương cho nên mới không đi cùng nhóm của Mục Lương.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ừm, chuẩn bị hành hình đi.

- Vâng.

Ngôn Băng lên tiếng, xoay người đi an bài binh sĩ chuẩn bị súng ngắm.

Mễ Á nhẹ giọng hỏi:

- Hôm nay chị Thấm Lan không tới sao?

Anh thuận miệng giải thích một câu:

- Thấm Di mới đột phá, vẫn còn đang ổn định căn cơ, Thấm Lan muốn lưu lại chăm sóc cho cô ấy.

Vào ngày hôm qua, Nguyệt Thấm Di đã thành công đột phá vào cấp 9, cơ thể bị nội thương không nhẹ, sau khi uống bí dược chữa thương thì vẫn cần nghỉ ngơi thêm hai ngày mới có thể hoàn toàn khỏi hẳn.

- Hóa ra là như vậy.

Mễ Á chậm rãi gật đầu.

Mục Lương chắp tay sau lưng, nhìn về phía người vây xem bên ngoài pháp trường, thấy được không ít người quen, đều là đám người vương thất quý tộc tham gia hội đấu giá, thân phận và địa vị không thấp.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Sẽ không có người quấy rối chứ?

Mục Lương nở nụ cười lạnh lùng, bình tĩnh nói:

- Chỉ sợ bọn họ không có can đảm này.

Anh đã nghĩ tới khả năng có người không an phận, như vậy cũng tốt, có thể giết gà dọa khỉ.

- Bệ hạ, mọi thứ đã chuẩn bị xong.

Ngôn Băng trở lại trước mặt Mục Lương rồi giơ tay nghiêm chào.

Mục Lương xoay người nhìn lại, cách Khải Kha Phu một trăm mét có một vị binh lính mặc khôi giáp Thép Tím, tay cầm súng ngắm, dáng đứng thẳng tắp.

- Có thể hành hình bất cứ lúc nào.

Ngôn Băng lạnh nhạt nói.

- Ừm, đợi thêm một lúc đi.

Mục Lương liếc nhìn đồng hồ, quay đầu nói:

- Máy Quay Phim chuẩn bị sẵn sàng, quay chụp lại toàn bộ hành trình, không được bỏ sót bất cứ giây nào.

Mễ Á cung kính nói:

- Bệ hạ yên tâm, trước khi ngài đến thì đã bắt đầu quay chụp rồi.

Khi có người ngoài thì Mễ Á và các cô gái sẽ kính xưng Mục Lương, tỏ vẻ tôn trọng.

Anh hài lòng bảo:

- Rất tốt, khi tiếng chuông mười giờ vang lên thì lập tức hành hình.

- Vâng.

Ngôn Băng nghe vậy giơ tay lên liếc nhìn đồng hồ, chỉ còn hai phút nữa là đến mười giờ.

- Đông đông đông ~~~

Khi tiếng chuông vang lên, Ngôn Băng giơ tay lên cao, nhìn binh sĩ phụ trách hành hình rồi gật đầu ra hiệu.

Binh sĩ hiểu ý, động tác ngay ngắn nâng súng bắn tỉa lên, cởi ra khóa an toàn, nòng súng nhắm ngay trán Khải Kha Phu.

- Bọn hắn đang muốn làm gì vậy?

Quần chúng vây xem quần kinh ngạc nhìn.

Giọng nói lạnh lùng của Ngôn Băng vang lên:

- Khải Kha Phu, nếu có thuốc hối hận, ngươi còn sẽ ra tay giết chết Kỳ Lộ không?

Khải Kha Phu nghe vậy ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn dĩ đờ đẫn nhiều chút ánh sáng, thê thảm cười lớn:

- Ha ha ha ha.....

- Hành hình.

Ánh mắt của Ngôn Băng lạnh xuống.

- Đùng ~~~

Binh sĩ bóp cò, súng ngắm chấn động một cái, viên đạn bắn ra khỏi nòng.

- Phốc...

Ngay sau đó, đầu của Khải Kha Phu giống như dưa hấu vỡ nát.

- Cùm cụp ~

Binh sĩ hành hình thu hồi súng, xoay người giơ tay cúi chào đám người Mục Lương.

- Đi thôi, chúng ta trở về.

Trong mắt của anh bình tĩnh không chút dao động, hắn xoay người đi lên xe hơi.

Quần chúng vây xem yên tĩnh giống như chết, không ít người rùng mình sởn gai ốc.

- Chết rồi, bọn hắn thật sự giết Khải Kha Phu.

- Sao bọn hắn dám làm như vậy chứ? Bọn hắn thật sự muốn tuyên chiến với vương quốc Mỹ Á sao?

-...

Các quý tộc khiếp sợ và náo động không thôi, trái lại, dân chúng vương quốc Huyền Vũ lại reo hò, bọn họ đều vui vẻ thay cho Kỳ Lộ.

………

Trong một nhà ăn không biết tên ở thành Á Thanh, vương quốc Mỹ Á.

Chỗ ngồi gần cửa sổ ở lầu hai, Mộc Phân Thân và Lạc Bố Lạc Nhi ngồi đối mặt nhau.

Mặt bàn bày đầy thức ăn, thịt nướng, rau xanh, thịt luộc, v.v… Mỗi một dạng đều khiến Phân Thân của Mục Lương không hề muốn ăn uống.

Lạc Bố Lạc Nhi lại ăn rất vui vẻ, tay trái bắt thịt tay phải cầm bánh nướng, ăn ngấu nghiến.

- Ngao ô, ngon thật đấy!

Cô phồng má, mặt và quần áo dính đầy dầu mỡ.

Hắn bình tĩnh nhìn cô, không có dụng vào thức ăn trên bàn.

- A, sao ngươi không ăn?

Lạc Bố Lạc Nhi ngước mắt hỏi.

- Ngươi ăn đi.

Mộc Phân Thân lắc đầu.

Lạc Bố Lạc Nhi giơ miếng thịt luộc trong tay, mời:

- Ăn ngon lắm, ngươi nếm thử xem.

- Không ăn.

Hắn dứt khoát từ chối.

- Chậc, thật là người không hiểu hưởng thụ.

Lạc Bố Lạc Nhi bĩu môi.

Khóe miệng của Phân Thân co giật, trong lòng rất nghi ngờ, vì sao mấy món khó ăn kia mà cô gái tóc màu cà phê lại có thể ăn ngon lành như vậy?

- Ngao ô ~~~

Lạc Bố Lạc Nhi tiếp tục ăn uống thỏa thích, khuôn mặt tràn đầy sự hưởng thụ, sau đó cầm ly nước lạnh uống một ngụm, dùng mu bàn tay chùi miệng, ợ một cái, hỏi:

- Mục Lương, kế tiếp ngươi muốn đi nơi nào nữa?

Mộc Phân Thân nhàn nhạt nói:

- Trở lại vương quốc Huyền Vũ.

Lạc Bố Lạc Nhi chợt khựng lại, hỏi:

- Khi nào ngươi đi?

Hắn bình tĩnh đáp:

- Chờ ngươi ăn no thì ta sẽ đi.

Hắn đã lật tung toàn bộ phủ công tước, thứ đáng tiền đều bị hắn lấy đi, mục đích tới thành Á Thanh đã hoàn thành, là khi đi trở về.

Sau khi hoàn thành việc xét nhà phủ công tước, Phân Thân của Mục Lương mang Lạc Bố Lạc Nhi rời đi phủ công tước và vào ở một tòa nhà không người trong thành, một người một căn phòng nghỉ ngơi cả đêm, ngày hôm sau lại tới nơi này ăn cơm.

- Nhanh như vậy sao!?

Lạc Bố Lạc Nhi kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Mộc Phân Thân không nói lời nào, chỉ là mặt không cảm xúc nhìn cô.

- Ngươi đi rồi, ta làm sao bây giờ?

Lạc Bố Lạc Nhi cắn môi dưới.

- Cái gì mà làm sao bây giờ?

Mộc Phân Thân g nhíu mày.

- Ta cùng đi với ngươi đến phủ công tước, bọn hắn đều biết mặt ta.

Lạc Bố Lạc Nhi bĩu môi, cúi đầu nói:

- Ngươi đi rồi bỏ ta ở lại chỗ này, bọn hắn tìm ta trả thù làm sao bây giờ?

Cô gái tóc cà phê nhìn bàn thức ăn trước mặt, đột nhiên mất khẩu vị, nắm chặt ly nước, tâm trạng lập tức hạ thấp.

Mộc Phân Thân yên lặng một lúc.

- Ngươi đừng lo lắng, ta có thể chiếu cố tốt bản thân.

Lạc Bố Lạc Nhi cố nặn ra một nụ cười, đẩy đĩa thức ăn trước mắt tới Mục Lương, ngây thơ nói:

- Ngươi ăn chút đi, ăn no mới có sức trở về nữa.

- Không ăn.

Mục Lương lại từ chối lần nữa.

- Ừ....

Lạc Bố Lạc Nhi cắn môi dưới, đôi mắt màu cà phê hơi ửng hồng.

- Ngươi ăn no rồi à?

Hắn hỏi.

- Ừm, ăn no rồi.

Lạc Bố Lạc Nhi nhỏ giọng trả lời một câu.

- Vậy đi thôi.

Mộc Phân Thân Mục Lương đứng dậy.

Lạc Bố Lạc Nhi buồn bã phất tay:

- Ngươi đi đi, có duyên gặp lại.

Mộc Phân Thân quay đầu nhìn thiếu nữ:

- Ngươi không đi à?

- Đi đâu?

Lạc Bố Lạc Nhi ủy khuất hỏi.

Phân Thân nhàn nhạt trả lời:

- Đi với ta đến vương quốc Huyền Vũ.

- Hở?

Lạc Bố Lạc Nhi nghe được lời này, đôi mắt đẹp của cô lập tức sáng lên, cả người đều tỏa ra sức sống, hưng phấn đứng lên, sốt ruột nói hỏi lại lần nữa:

- Ngươi nói thật sao? Ngươi muốn dẫn ta trở về vương quốc Huyền Vũ?

- Ừm.

Hắn gật đầu một cái, hỏi:

- Ngươi không muốn à?

- Tất nhiên là muốn chứ!

Lạc Bố Lạc Nhi gật đầu thật mạnh.

- Vậy thì đi thôi.

Mộc Phân Thân Mục Lương nói với vẻ mặt không chút thay đổi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận