Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2758: Ai Đang Chỉ Huy Hư Quỷ?

Nhưng mà cô gái Ma Cà Rồng còn chưa kịp ra tay thì sau lưng đã truyền tới tiếng gầm gừ.

- Hống hống hống ~~~

Rồng Dung Nham Khổng Lồ và Kim Ô Thánh Quang xuất hiện, cơ thể to lớn của cả hai tạo thành cái bóng che khuất Thiên Cức Quan.

- Ầm ầm ~~~

Bầu trời trở nên âm u, ngay sau đó trên trăm đạo Thánh Quang Lôi Phạt hạ xuống.

Chỉ một chiêu của Kim Ô Thánh Quang đã diệt sát gần ba ngàn con Hư Quỷ, trong không khí tràn đầy mùi thịt khét.

- Hống hống hống ~~~

Rồng Dung nham Khổng Lồ cũng không cam chịu thua kém, nó mở miệng phun ra một mảng dung nham lớn, bao trùm về phía lũ Hư Quỷ trong biển.

Dung nham gặp phải nước biển lập tức phát ra tiếng xèo xèo, hơi nước và khói trắng tràn ngập, lũ Hư Quỷ còn lại đều bị dung nham bao phủ và chìm vào đáy biển.

- ...

Khóe mắt của Nguyệt Phi Nhan co giật một cái, mới đó mà đã giải quyết xong rồi à?

Tát Nhạc Phân cũng sững sờ không kém, chỉ mới hai chiêu mà đã tiêu diệt bầy Hư Quỷ còn lại, uy lực đó còn khiến người ta kinh ngạc hơn cả linh khí đại pháo.

- Ầm ầm ~~~

Dung nham cuồn cuộn ở ngoài khơi vùi lấp toàn bộ thi thể Hư Quỷ, nước biển không ngừng sôi trào, cảnh tượng đồ sộ không gì sánh được.

- Xem ra là kết thúc thật rồi.

Nguyệt Phi Nhan há miệng, nhìn chăm chú vào toàn bộ Hư Quỷ biến mất, tâm trạng có chút phức tạp.

- Hống hống hống ~~~

Rồng Dung Nham Khổng Lồ bay quanh trên không trung một vòng rồi rời khỏi cùng với Kim Ô Thánh Quang.

- Rột rột ~~~

Thái Khả Khả nhảy lên lưng một con Ong Thợ, bụng phát ra tiếng kêu, nhanh chóng giải trừ hình thái Long Nhân.

- Đói quá đi, ta muốn trở về ăn cái gì đó!

Cô bỏ lại một câu rồi khống chế Ong Thợ bay trở về.

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan đưa mắt nhìn nhau, lập tức không hẹn mà cùng nhún vai.

Nguyệt Phi Nhan hít sâu một hơi, cao giọng ra lệnh:

- Được rồi, đừng ngây người nữa, nhanh chóng kiểm tra chiến trường, nhớ kỹ nếu phát hiện Hư Quỷ không chết thì phải bồi thêm một đao nữa.

- Vâng!

Nhóm binh lính đồng thanh đáp lại, bắt đầu dọn dẹp chiến trường.

- Ta đi kiểm tra phía xa.

Hi Bối Kỳ nhìn về phía hải vực mờ mịt ở xa xa.

Lần này, Hư Quỷ tới quá đột nhiên, cô lo lắng phía xa vẫn còn có Hư Quỷ.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu một cái nói:

- Ừm, mang người của đội một đi theo, chú ý an toàn đấy.

- Ta biết rồi.

Hi Bối Kỳ lên tiếng, để cho binh sĩ Không Quân đội một rời khỏi với mình.

Cô gái Ma Cà Rồng vừa rời khỏi không lâu thì Mục Lương đột nhiên xuất hiện từ không trung, đứng ở bên cạnh cô gái tóc đỏ.

- Mục Lương.

Tâm trạng lo lắng của Nguyệt Phi Nhan hoàn toàn buông xuống.

Mục Lương nhìn lướt qua hải vực trước mặt, bình thản nói:

- Có vẻ không cần ta ra tay.

- Không cần đâu, tất cả đều đã được giải quyết rồi.

Nguyệt Phi Nhan giơ tay lên vỗ ngực một cái.

- Rất tốt.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, Không Quân của vương quốc Huyền Vũ có thể tự đảm đương một phía, chuyện này đúng là chuyện đáng để vui vẻ.

Hắn thả ý thức ra ngoài, bao trùm thuỷ vực xung quanh, sau khi xác định chỗ tối không có Hư Quỷ ẩn nấp thì mới giao việc quét tước chiến trường cho cô gái tóc đỏ.

Mục Lương hỏi:

- Hi Bối Kỳ đâu rồi?

Nguyệt Phi Nhan giải thích:

- Cô ấy dẫn người đi điều tra tình huống ở Vùng Nước Mặn.

- Ừm, gặp phải có chuyện gì thì nhớ lập tức nói với ta biết.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng, bệ hạ!

Nguyệt Phi Nhan giơ tay nghiêm chào.

Khóe môi của Mục Lương hơi cong lên, đè nén ý định nhéo má cô gái tóc đỏ, xoay người rời khỏi căn cứ Không Quân.

Hắn trở lại cung điện Khu Vực Trung Ương, mới vừa xuất hiện thì Nguyệt Thấm Lan và những người khác vội vàng tiến lên trước.

Mễ Nặc quan tâm hỏi:

- Mục Lương, tình huống bên Thiên Cức Quan thế nào rồi?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Không có gì, Hư Quỷ đã bị dọn sạch, thương vong nhỏ bé không đáng kể.

- Vậy là tốt rồi.

Mễ Nặc nghe vậy mới yên lòng lại.

Nguyệt Thấm Lan cau mày phân tích:

- Xem ra Hư Tộc có ý định ra tay với vương quốc Huyền Vũ, cuộc chiến này chỉ mới là thăm dò, sau này Hư Quỷ tới đây sẽ càng ngày càng nhiều.

- Ừm, có khả năng này, nhưng mà cho dù như thế nào đi nữa, Hư Quỷ tới bao nhiêu thì đều phải chết.

Trong mắt của Mục Lương hiện lên tia sáng lạnh lẽo và sát ý.

Nguyệt Thấm Lan đề nghị:

- Trước hết nên tăng mạnh người bên tường thành Thiên Cức Quan mới được.

- Ừm, ngươi đi an bài đi.

Mục Lương gật đầu một cái.

Đồng thời hắn hơi chuyển động suy nghĩ, để cho Kỳ Lân và Kỳ Nhông Chín Màu đi Thiên Cức Quan, Ong Chúa cũng ở bên đó, như vậy Hư Quỷ sẽ không cách nào tạo thành uy hiếp cho bọn nó.

- Tốt.

Nguyệt Thấm Lan xoay người rời khỏi cung điện.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, thấp giọng tự nói:

- Toàn bộ Vua Hư Quỷ đều bị ta bắt lại, là ai đã ra lệnh cho lũ Hư Quỷ chứ?

Hắn nghĩ tới La Y, chẳng lẽ là Hư Quỷ Hoàng ra lệnh?

Mễ Nặc quơ tay qua lại trước nam nhân, thanh thúy hỏi:

- Mục Lương, ngươi đang nghĩ gì thế?

- Không có gì, hôm nay ngươi không cần đến Trường Học à?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Ngày hôm nay không có tiết học nha.

Mễ Nặc ngây thơ đáp.

Mục Lương nhẹ nhàng xoa nắn đôi tai thỏ lông nhung của nữ nhân, ôn hòa nói:

- Ừm, vậy thì ngươi có thể nghỉ ngơi một ngày.

Mễ Nặc lại lắc đầu, thanh thúy nói:

- Không được đâu, ta muốn đi đội nhạc hỗ trợ, bọn họ tập luyện bài hát mới, nhờ ta đến đó nghe và chỉ đạo.

- Tốt.

Trong lòng Mục Lương cảm thán một tiếng.

Ngay từ đầu cô gái tai thỏ rất thích âm nhạc, sau lại bận rộn các công việc khác, bây giờ lại đi Trường Học làm lão sư.

- Mục Lương, hôm nay ngươi phải làm gì thế?

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam.

- Ta phải đến Phường Công nghiệp Quân Sự một chuyến.

Mục Lương bình thản trả lời.

Mễ Nặc phất tay nói:

- Thế thì ngươi đi mau đi, ta đến xem đội nhạc.

- Ừm, chơi vui vẻ.

Mục Lương cười một tiếng, xoay người rời khỏi cung điện.

Thời gian trôi qua, khi bầu trời tối đen thì cung điện mới trở nên náo nhiệt một lần nữa.

- Ta đã về rồi đây!

Nguyệt Phi Nhan đi vào cung điện và hô to một tiếng.

- Tiểu thư Phi Nhan, hoan nghênh về nhà.

Ba Phù ngọt ngào lên tiếng.

- Ta chết đói mất thôi, tới giờ cơm chưa?

Nguyệt Phi Nhan ôm bụng hỏi.

Bởi vì Hư Quỷ đột kích nên cô không trở về cung điện để ăn cơm trưa, vẫn bận bịu đến bầu trời tối đen mới trở về.

- Sắp rồi, khi nào bệ hạ trở về là có thể dùng cơm.

Ba Phù đáp lại một tiếng.

Nguyệt Phi Nhan thanh thúy hỏi:

- Được rồi, Mục Lương đi đâu vậy?

- Bệ hạ đi Phường Công nghiệp Quân Sự còn chưa trở lại.

Ba Phù giải thích.

- Ồ ồ, đã biết.

Nguyệt Phi Nhan lên tiếng, chuẩn bị đi Thiên Điện thay Khôi Giáp Chu Tước trên người trước.

Tiểu Tử tò mò hỏi:

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ đâu rồi, cô ấy không về với ngươi à?

- Cô ấy muốn lưu thủ ở căn cứ Không Quân, cho nên hôm nay sẽ không trở về.

Nguyệt Phi Nhan thuận miệng giải thích.
Bạn cần đăng nhập để bình luận