Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2485: Đoán Đúng Rồi, Vậy Khen Thưởng Ngươi Được Đoàn Tụ Với Bọn Hắn.

Quốc vương biến sắc, lắc mình che chắn trước mặt Vương Hậu.

Nhưng hắn chỉ có thực lực cấp Chí Tôn, căn bản không phải là đối thủ của Vua Hư Quỷ, bị thổ tức đánh bay ra ngoài, ngã vào trong hồ nước hồi lâu không bò dậy nổi.

- Bệ hạ!

Dân chúng tuyệt vọng thốt lên, nhìn quốc vương giãy giụa không bò dậy nổi, hy vọng trong lòng bọn hắn dập tắt.

- Thậm chí bệ hạ còn không phải là đối thủ của ma vật kia.... Chúng ta chết chắc rồi.

Không ít dân chúng lộ ra thần sắc tuyệt vọng, quỳ ngồi dưới đất chờ đợi tử vong.

Sắc mặt của Vương Hậu và Đại Ma Pháp Sư trắng bệch, sương mù đen mới áp chế xuống lại dâng trào cuồn cuộn lần nữa, càng có thêm nhiều dân chúng bị sương mù cắn nuốt.

- Vương quốc sắp bị diệt rồi!

Cơ thể của Vương Hậu lảo đảo, và nhìn hoa băng đầy trời, năng lực sắp bị móc rỗng.

Đại Ma Pháp Sư cắn răng, nàng đang thi triển Cấm Chú hệ thủy, muốn dùng cái này để đối phó Vua Hư Quỷ.

Lấy thực lực của bà, nếu thi triển Cấm Chú sẽ phải trả giá không nhỏ, thế nhưng lúc này không có lựa chọn khác, chỉ có thể mạnh mẽ thi triển Cấm Chú hệ thủy.

- Kiệt kiệt kiệt, trông ngươi có vẻ ăn rất ngon, vậy thì ăn ngươi trước đi.

Vua Hư Quỷ xuất hiện sau lưng Đại Ma Pháp Sư, bàn tay khổng lồ chụp lấy nàng.

Đại Ma Pháp Sư hoảng sợ, khi thi triển Cấm Chú kiêng kị nhất là bị cắt đứt, nhẹ thì bán thân bất toại, nặng thì mất mạng.

Vua Hư Quỷ đột nhiên công kích cô, Cấm Chú bị mạnh mẽ gián đoạn, Đại Ma Pháp Sư vội vã khống chế một dòng nước đẩy cơ thể sang một bên, lúc này mới không bị Vua Hư Quỷ đập chết tại chỗ.

- Khụ khụ khụ, ta đã hết cách rồi.

Đại Ma Pháp Sư nặng nề ngã trên mặt đất, miệng hộc máu, khí tức nháy mắt trở nên uể oải xuống.

Vương Hậu nhìn quốc vương đang cố gắng giãy giụa đứng lên, nước mắt chợt chảy ra từ khóe mắt, bà chưa bao giờ nghĩ tới Quốc Vương có thực lực Chí Tôn sẽ có một ngày bị đánh trọng thương không có sức lực đánh trả.

- Tại sao lại xảy ra cớ sự như vậy chứ....?!

Miệng của Vương Hậu khẽ mấp máy, yết hầu tràn ra máu tươi, ngăn chặn lời nói còn sót lại.

Tuyệt vọng bao phủ khắp bầu trời vương thành Ba Bối Đặc.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Tam Vương đáp xuống đất, vươn tay chụp lấy Đại Ma Pháp Sư.

- Khụ khụ, thật xin lỗi, ta không thể cứu được các ngươi...

Đại Ma Pháp Sư ho khan, quay đầu nhìn về phía dân chúng trong thành, tất cả đều lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng.

- Vút ~

Đột nhiên, không trung xa xa xuất hiện một vệt sáng lao thẳng về phía Hư Tam Vương, xuyên thủng bàn tay của hắn.

- Phanh ~~~

Trường mâu bằng xương dài ba mét đóng xuống đất, sóng chấn động như gợn nước khuếch tán ra ngoài.

Mặt đất bị trường mâu cắm vào lập tức sụp xuống năm mét, đất đá hóa thành tro bụi lơ lửng trong không khí, có thể thấy được sức lực ném trường mâu lớn đến mức nào.

- Kẻ nào?

Hư Tam Vương kêu đau một tiếng, cầm lấy bàn tay bị thương nhìn về phía bầu trời.

- Các ngươi thật là bắt ta tìm kiếm bở hơi tai.

Mục Lương thả tay xuống, hiển nhiên anh chính là người đã ném trường mâu.

Mục Lương vẫn truy tìm tung tích của Hư Tam Vương, đuổi theo cả ngày mới đi tới vương thành Ba Bối Đặc, vừa lúc chứng kiến nó đang công kích người của vương thất.

- Ngươi là ai?

Hư Tam Vương cảnh giác.

Mục Lương không có trả lời vấn đề của nó, cất bước đi về phía trước, cơ thể biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lần nữa đã tới trước mặt Hư Tam Vương.

Con ngươi của Hư Tam Vương co rút lại, cảnh giác lui lại, kéo ra khoảng cách với Mục Lương.

- Khụ khụ khụ ~~~

Vương Hậu nhìn về phía Mục Lương, cảm thấy anh có chút quen thuộc, dường như đã nhìn thấy ở trong TV.

Mục Lương vung tay lên, ánh sáng xanh từ lòng bàn tay tràn ra, Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao trùm hơn nửa vương thành.

……….

- Ông ~

Mục Lương tạo ra Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao trùm sương mù màu đen và đoàn người bị thương.

- Két ~

Sau thời gian mấy hơi thở, sương mù màu đen biến mất với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, thương thế trên người dân chúng cũng chuyển biến tốt hơn.

Hư Tam Vương thấy thế vội vã thu hồi sương mù, miễn cho bị Lĩnh Vực Sinh Mệnh tinh lọc khiến thực lực sụt giảm.

- Rốt cuộc ngươi là ai?

Nó hỏi với giọng điệu cảnh giác.

Mục Lương nhàn nhạt nhìn về phía Hư Tam Vương, hỏi một đằng trả lời một nẻo:

- Bên trong Vua Hư Quỷ, ngươi xếp thứ mấy?

- Ngươi biết ta?

Hai tròng mắt của Hư Tam Vương loé lên tia sáng đỏ, cánh sau lưng nhẹ nhàng lay động.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ngươi là tên nào? Hư Nhất Vương, Hư Nhị Vương, Hư Tam Vương, Hư Tứ Vương, Hư Ngũ Vương hay Hư Thập Vương?

Hư Tam Vương biến sắc, khiếp sợ hỏi:

- Vì sao không thể là Vua Hư Quỷ còn lại?

- Bởi vì Vua Hư Quỷ còn lại đều bị ta bắt được.

Mục Lương lạnh lùng trả lời.

Hư Lục Vương, Hư Bát Vương, Hư Cửu Vương là Mộc Phân Thân của anh bắt được, mà Hư Thất Vương, Hư Thập Nhất Vương, Hư Thập Nhị Vương là chính Mục Lương bản thể bắt được.

Hư Tam Vương nghĩ tới điều gì đó, khiếp sợ thốt lên:

- Ngươi là Mục Lương!

- Đoán đúng rồi, vậy khen thưởng ngươi được đoàn tụ với bọn hắn.

Mục Lương nhàn nhạt mở miệng, không để bụng Vua Hư Quỷ trước mắt là ai, chuẩn bị bắt lại trước rồi khảo vấn sau.

- Bọn hắn biến mất quả nhiên có liên quan tới ngươi!

Hư Tam Vương tức giận gầm lên.

- Tự lo cho an nguy của ngươi đi.

Giọng nói của Mục Lương lạnh như băng, vừa dứt lời thì cơ thể đã biến mất tại chỗ.

Hư Tam Vương biến sắc, muốn thi triển năng lực rời đi.

- Lĩnh Vực Trọng Lực.

Giọng nói lạnh nhạt của Mục Lương vang lên.

- Ông ~~~

Gợn sóng vô hình khuếch tán ra và bao trùm toàn bộ khu vực xung quanh Hư Tam Vương, trọng lực đột nhiên cải biến.

- Ầm ầm ~~~

Hư Tam Vương còn chưa kịp làm gì thì cơ thể đã bị trọng lực đột biến đè nặng trên mặt đất, nó chỉ cảm thấy như là bị một ngọn núi cao vạn trượng áp ở trên người.

- Đáng chết!

Hư Tam Vương gầm lên, giãy giụa khiêng trọng lực muốn đứng dậy rời đi.

- Vô dụng, ngươi quá yếu.

Mục Lương xuất hiện ở đỉnh đầu Hư Tam Vương, giơ tay lên làm động tác ép xuống.

- Ông~

Trọng lực lại gia tăng thêm gấp vài lần, Hư Tam Vương bị đè sấp trên mặt đất, không cách nào nhúc nhích được, nó tức giận gào thét:

- Huyết Thực hèn hạ! Mau thả ta ra!

Sắc mặt của Mục Lương không thay đổi, giơ tay lên cách không nắm một cái, lỗ đen xuất hiện xoắn nát và cắn nuốt toàn bộ tay, chân và cánh của Hư Tam Vương.

- A ~~~

Tiếng kêu thảm thiết thê lương của Hư Tam Vương vang vọng toàn bộ vương thành, huyết dịch đen nhánh chảy đầy đất.

Mục Lương lạnh giọng hỏi:

- Nói cho ta biết, Vua Hư Quỷ còn lại ở đâu?

- A.. A.. A.. ~~~

Hư Tam Vương chỉ lo kêu la thảm thiết, không trả lời vấn đề của Mục Lương.

Những người khác trong vương thành kích động không thôi, nhìn Mục Lương giống như đang nhìn chúa cứu thế.

Nghiêm túc mà nói, bây giờ Mục Lương chính là chúa cứu thế của bọn hắn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận