Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 882: Phi Thuyền Vận Chuyển Bay Lên Thành Công



Vị trí đầu Phi Thuyền vận chuyển.

Lốp bốp.

Bên trong nồi hơi lớn thỉnh thoảng vang lên tiếng than củi bùng cháy.

Ùng ục ùng ục.

Nước bắt đầu sôi lên, hơi nước đang từ từ bốc lên.

Sau khi hơi nước đạt tới trạng thái bão hòa nhất định sẽ khiến cho máy hơi nước bắt đầu hoạt động, từ đó khởi động hệ thống động lực, giải quyết các loại vấn đề về việc có động lực vận chuyển phi thuyền.

Cộp cộp...

Tiếng bước chân truyền đến, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đi vào phòng đầu máy phi thuyền, nơi giám sát hệ thống động lực vận chuyển của phi thuyền.

- Thành chủ đại nhân.

Nhân viên công tác phụ trách lò đun lửa liền vội vàng đứng lên hành lễ.

- Tất cả đều bình thường sao?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Bẩm thành chủ, trước mắt tất cả đều bình thường.

Nhân viên công tác cung kính đáp.

Mục Lương lạnh nhạt mở miệng:

- Có bao nhiêu than củi trên thuyền dự trữ?

Nhân viên công tác mỉm cười nói:

- Bẩm thành chủ đại nhân, than củi trên thuyền dự trữ có một 5000 cân đủ để phi thuyền vận chuyển bay đến thành Phượng. (1kg TQ=0.5kg VN, 1 vạn cân=10000 cân TQ= 5000 cân VN)

Mục Lương hài lòng gật đầu, lạnh nhạt hỏi:

- Ngươi đã học được cách thao tác máy hơi nước rồi?

- Vâng, đại nhân Già Lạc còn khen ta, nói ta làm tốt.

Nhân viên công tác lò đun lửa cười chất phác nói.

- Hắn tên là Hào Cương, có thiên phú trong việc thao tác máy hơi nước.

Già Lạc nói tiếp.

Mục Lương hỏi tiếp:

- Bố trí bao nhiêu người phụ trách công việc vận chuyển máy hơi nước?

Hào Cương cung kính nói:

- Bẩm đại nhân, đã bố trí bốn người ở đầu thuyền và đuôi thuyền, có thể thay phiên nhau để canh gác.

- Rất tốt.

Mục Lương cảm thấy rất hài lòng.

- Ừm, tiếp tục duy trì.

Anh vỗ bả vai Hào Cương.

- Rõ!

Hào Cương hết sức kích động, nói chuyện đều cà lăm.

- Đi thôi, nên đi xuống rồi, sắp đến thời gian cất cánh.

Mục Lương quay người rời khỏi phòng đầu máy, vẫn đi đường đi từ trước tới nay.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan rời khỏi phi thuyền vận chuyển, Già Lạc ở lại trên thuyền.

- Đi đến thành Bắc Hải bình an.

Già Lạc vẫy tay.

- Chờ ngươi trở về.

Mục Lương đáp trả bằng cười ấm áp.

Vù vù.

Tiếng vù vù vang lên, phi thuyền lưu ly to lớn bắt đầu nhẹ nhàng rung động. Một bên khác, hành khách đang được soát vé lần cuối cùng.

- Động tác nhanh lên, Phi Thuyền sắp bay rồi.

Nhân viên kiểm vé lớn tiếng hô hào.

- Đây, đây là vé của ta.

Vũ Thạch đưa vé phi hành trong tay ra.

Nhân viên đưa tay nhận lấy, làm việc đối chiếu lần thứ hai, sau khi xác nhận đối phương không phải là người nhân cơ hội giả mạo, mới trả lại cho Vũ Thạch lên thuyền.

Con đường dành cho hành khách lên thuyền ngăn cách với tầng một, tầng hai, tầng ba nối thẳng đến khoang thuyền tầng bốn. Vũ Thạch giẫm lên cầu thang, đi đến tầng bốn.

Trước mặt của hắn là khoang thuyền khác cho hành khách mua sắm, hắn vừa đi vừa dò xét cảnh vật xung quanh.

- Không hiểu tại sao ta hơi khẩn trương, có chuyện gì đây?

Vũ Thạch cắn răng, cảnh giác đi lên.

Cầu thang rất dài, đi một hồi lâu mới đi đến cuối đường.

- Xin mời hành khách đi vào trong, trên khoang có số ngồi, mời hành khách dò số để vào trong, sau đó chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra phòng để đối chiếu thông tin, xin hành khách phối hợp.

Khi tiến vào lối đi của khoang thuyền, có máy phát nhạc được trưng bày, chính nó phát ra tuần hoàn chiếu hình động và âm thanh cảnh cáo theo vòng tuần hoàn. Vũ Thạch nghe một cái, nhìn tấm phiếu trên tay, vừa chú ý mặt ngoài khoang ở hai bên lối đi.

Trên khoang có đánh dấu số phòng.

Vị trí khoang phổ thông ở gần trước mắt nhất, số lượng cũng nhiều nhất.

- Khoang phổ thông số 1... Khoang phổ thông số 30...

Hai con ngươi của Vũ Thạch vừa đi vừa quét số phòng, đến khi qua số 100 hơn thì hắn mới đi đến khu cao cấp. Hắn đi ròng rã năm phút, mới tìm được khoang thuyền cao cấp.

- Khoang thuyền cao cấp phòng số 1... Khoang thuyền cao cấp phòng số 2, tìm thấy rồi.

Đôi mắt Vũ Thạch sáng lên.

Hắn nhẹ nhàng vặn chốt cửa, mở cửa phòng ra.

Căn phòng không tính là rộng rãi, có đặt một cái giường đôi, có trang bị phòng vệ sinh độc lập, còn có một bàn hoa quả nhỏ và hai bình nước.

- Cũng không tệ lắm.

Vũ Thạch hài lòng gật đầu.

Lúc hắn nghe ngóng ở sảnh sân bay thì khoang phổ thông chỉ có một cái ghế, mà không gian thì rất chật.

Khoang thuyền cao cấp thì tốt một chút, không gian lớn hơn so với khoang phổ thông.

Ầm ầm.

Đột nhiên, thân thuyền bắt đầu chấn động.

- Xin quý khách không cần lo lắng, đây là cách phi thuyền vận chuyển thêm nhiệt trước khi cất cánh, đây là hiện tượng bình thường, mời mọi người đợi ở trong phòng riêng của mình.

Trong lối đi lại vang lên tiếng nhắc nhở lần nữa.

Vũ Thạch khẩn trương, đây là lần thứ nhất hắn bay lên trời, sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn chứ?

Chấn động vẫn còn tiếp tục, điều này khiến tâm trạng của hắn không cách nào bình tĩnh được, thậm chí hắn định quay người xuống thuyền, nhưng nghĩ đến tính nết của gia chủ vẫn nhịn được.

Lúc này, cửa phòng bị gõ, là nhân viên công tác đến đây trấn an.

- Quý khách không cần lo lắng, chẳng mấy chốc phi thuyền vận chuyển sẽ bay lên, một lát nữa sẽ yên ổn.

Nhân viên công tác giải thích.

- Thật sao?

Vũ Thạch nghi ngờ hỏi.

- Đúng thế.

Nhân viên công tác lễ phép mỉm cười.

Sắc mặt Vũ Thạch thay đổi, nhìn nhân viên công tác trước mặt, nhớ hắn cũng trên thuyền, chắc là an toàn, lúc này hắn mới chậm rãi thả lỏng.

- Ngài có thể nghe nhắc nhở lúc trước đang nhắc lại ở bên ngoài, xin đừng nên rời khỏi phòng, cảm ơn đã phối hợp.

Trước khi đi nhân viên công tác lại căn dặn lần nữa.

- Biết rồi.

Vũ Thạch đóng cửa phòng lại, ngồi ở trên giường thấp thỏm chờ đợi.

Lúc này ở ngoài phi thuyền vận chuyển, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kì tự mình chỉ huy Phi Thuyền vận chuyển bay lên.

Vù vù...

Phi thuyền vận chuyển khởi động, chậm rãi bay lên khỏi mặt đất.

- Bay lên.

- Đây là linh khí sao?

- Ta biết, nếu không...

Trước Sơn Hải Quan, đám người vây xem không ngừng kinh ngạc thốt lên.

Phi Thuyền vận chuyển càng bay càng cao, năm mươi mét, một trăm mét, năm trăm mét...

Vù vù.

Sau một khắc, máy hơi nước nơi đuôi thuyền khởi động, lá xoắn ốc chuyển động cực nhanh, đẩy phi thuyền vận chuyển bay về phía trước.

- Thành công.

Mục Lương ngẩng đầu, nhìn hướng Phi Thuyền bay đi xa.

- Tất nhiên.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.

Mục Lương nghiêng đầu nhìn cô một cái, nữ nhân tao nhã này còn tự tin hơn anh.

Phi Thuyền càng bay càng xa, cuối cùng không nhìn thấy nữa.

- Đi thôi, về khu Trung Ương.

Mục Lương xoay người nói.

Ngày mai, thành Huyền Vũ cũng sắp rời khỏi thành Ngự Thổ, để lại một đống chuyện phải xử lý.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Lan khẽ nhả ra một hơi, đưa tiễn con gái xong thì nên trở về Cục Quản Lý tiếp tục làm chuyện cải cách.

- Thật sự đã bay được.

Vũ Thạch âm thầm kinh hãi.

Ưng Lửa bay được bởi vì nó là hung thú, điều này khiến người ta tự nhiên tiếp nhận.

Mà Phi Thuyền vận chuyển có hình thể lớn như vậy, cũng có thể bay lên không trung, sao có thể không khiến người ta giật mình?

Vũ Thạch đứng yên tại chỗ thật lâu, Phi Thuyền đã đi xa từ lâu, hắn mới thẫn thờ xoay người, rời khỏi thành Huyền Vũ.

- Không thể trêu chọc thành Huyền Vũ.

Hắn càng thêm kiên định hớn với ý nghĩ này ở trong trong lòng, triệt để loại bỏ suy nghĩ đi gây chuyện trên Phi Thuyền vận chuyển.

Bạn cần đăng nhập để bình luận