Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1715: Thân Là Hầu Gái Là Không Thể Có Ý Đồ Không An Phận Với Thành Chủ Đại Nhân



Tiểu Mật trừng lớn hai mắt, kinh ngạc nói:

- Ba Phù, ngươi ngủ trên giường thành chủ đại nhân?

- Không có, không phải, ngươi đừng nói mò.

Ba Phù nhất thời đỏ mặt, vội vã xua tay phủ nhận.

Tiểu Mật hai tay chống nạnh, nhìn về phía Ba Phù, ánh mắt giống như đang nhìn kẻ phản bội, tức giận nói:

- Xem bộ dáng này của ngươi, không giống như là giả.

Ba Phù giải thích:

- Tối hôm qua, ta bồi thành chủ đại nhân phê duyệt tài liệu, không cẩn thận ngủ quên mà thôi.

- Thật là như vậy sao?

Mặt Tiểu Mật lộ ra vẻ nghi ngờ.

- Đương nhiên là sự thật.

Ba Phù nói một cách nghiêm túc.

- Được rồi, ta tin ngươi.

Tiểu Mật thở phào nhẹ nhõm.

Dưới cái nhìn của cô, thân là hầu gái là không thể có ý đồ không an phận với thành chủ đại nhân, chí ít không thể biểu hiện ra ngoài.

Ba Phù liếc nhìn cửa phòng nghỉ, nhỏ giọng hỏi:

- Đại nhân đâu?

- Ngài ấy ra ngoài từ sớm.

Tiểu Mật ngây thơ nói.

Cô đặt cây lau nhà và xô xuống, cầm chổi lên và bắt đầu dọn dẹp thư phòng, mặc dù không có bao nhiêu bụi và rác, nhưng mỗi ngày nhất định phải quét tước một lần.

Ba Phù cuốn tay áo lên, tự giác cầm cây lau nhà lên, bắt đầu lau sàn. Cô thanh thúy hỏi:

- Bữa sáng hôm nay do ai phụ trách?

- Chị Tiểu Lan và Tố Tô.

Tiểu Mật mềm nhẹ nói.

Động tác trên tay của cô dừng lại, nghiêng đầu nói:

- Khi nào xong thì ngươi đi rửa mặt đi, tóc cũng phải sửa sang một chút.

- Được rồi.

Ba Phù nhoẻn miệng cười.

Tiểu Mật vừa quét rác vừa hỏi:

- Đúng rồi, hai ngày nữa là sinh nhật ngươi đúng không, ta muốn chuẩn bị quà, ngươi có muốn gì không?

- Không muốn gì cả, không cần chuẩn bị quà cho ta.

Ba Phù ngây thơ nói.

- Vậy không được, sinh nhật phải có quà.

Tiểu Mật lắc đầu, nghiêm tú nói:

- Ngươi không muốn gì, ta đây tự chọn một quà vậy, đến lúc đó ngươi không thể nói không thích.

- Sẽ không như vậy đâu.

Trong lòng Ba Phù rấtt cảm động.

Tiểu Mật nhỏ giọng nói:

- Nghe đại nhân Hồ Tiên nói, ngươi có thể nghỉ vào ngày sinh nhật, cha ngươi cũng sẽ có một kỳ nghỉ, là thành chủ đại nhân sắp xếp.

Ba Phù khé hé môi, kinh ngạc nói:

- Hả, vậy à?

- Đúng vậy, ngài ấy đối với ngươi tốt như vậy nên ta mới nghĩ sai.

Tiểu Mật bĩu môi.

Ba Phù cười tươi như hoa nói:

- Ngươi không nên nghĩ bậy bạ, đợi đến sinh nhật ngươi, cũng có ngày nghỉ.

- Hy vọng thế.

Tiểu Mật không thèm để ý nói.

Cô luôn về nhà, vì cách không xa, vì vậy nghỉ hay không nghỉ đều không sao.

Ngược lại, cô thích ở trong cung điện, nấu nướng đồ ăn và sau đó luyện tập để nâng cao thực lực, và trở thành một hầu gái thực chiến.

Hai người nhỏ giọng trò chuyện, rất nhanh thì quét dọn xong thư phòng, mang theo đồ vệ sinh rời đi.

…………..

Trên Sơn Hải Quan, Đại An Ti đang giơ ống nhòm bội số lớn, trông về phía hải vực xa xa.

Cô nhận được tin tức từ khu Trung Ương, bảo hôm nay sẽ đến thành Lê Y, yêu cầu cô tùy thời chú ý tình huống chung quanh.

Đại An Ti buông ống nhòm, nhẹ giọng nói:

- Còn chưa thấy lục địa, chắc sẽ không đến nhanh như vậy.

- Tôi sẽ tiếp tục quan sát.

Vệ Cảnh nghiêm mặt nói.

Đại An Ti ra lệnh:

- Ừm, trước tiên phái Không Quân tới trước hỏi thăm tình hình.

- Vâng.

Vệ Cảnh giơ tay chào quân, sau đó xoay người thu xếp.

Ở Sơn Hải Quan, có lực lượng Không Quân đóng quân 24/24, thuận tiện cho việc dò hỏi tin tức và truyền tải thông tin. Không mất nhiều thời gian, hai chiến sĩ không quân đã bay lên cao trên một con ong thợ, bay theo hướng của Rùa Đen.

Đại An Ti yên lặng chờ đợi, lại ra lệnh:

- Vệ Cảnh, kêu gọi mọi người lên tinh thần, tùy thời ứng đối nguy hiểm.

Hiện nay còn không biết thành Lê Y và thành Huyền Vũ là địch hay bạn, chuẩn bị đầy đủ cũng không sai.

- Vâng.

Vệ Cảnh nghiêm túc khuôn mặt gật đầu, đi triệu tập quân phòng thành của Sơn Hải Quan.

Đại An Ti đứng trên tường thành, sống lưng thẳng tắp chờ đợi binh sĩ không quân trở về. Chờ mãi không thấy, cô nhớ tới Cầm Vũ, không biết cô ấy bây giờ đã đến thành Thiên Bình chưa?

- Đi ra ngoài chơi cũng không dẫn ta theo.

Cô nói thầm một câu, hi vọng khi Cầm Vũ trở về, không biết sẽ mang cho cô đặc sản địa phương gì.

Đại An Ti nhìn phía sau, Vệ Cảnh đã triệu tập quân phòng thành, bắt đầu phát biểu khích lệ tinh thần. Cô yên lặng lắng nghe, không can thiệp quá nhiều.

Đạp đạp đạp...

Lúc này, Lạp Nhã với Tạp Giai đi tới tường thành.

Đại An Ti hỏi:

- Hải Quan đã chuẩn bị sẵn sàng?

Tạp Giai gật đầu nói:

- Đương nhiên, ngay cả khi năm nghìn người đến cùng một lúc, Huyền Không Các cũng có thể dễ dàng xử lý.

Lạp Nhã thanh thúy nói:

- Nhân viên công tác đều đã xong, chỉ chờ đến thành Lê Y.

- Ừm, chắc cũng sớm thôi.

Đại An Ti nói, nâng ống nhòm lên, tiếp tục lưu ý đường chân trời theo hướng Rùa Đen đi tới.

Tạp Giai với Lạp Nhã liếc nhau, Rùa Đen rời thành Tát Luận, không biết người của Hắc Phượng Hoàng có biết được không? Tạp Giai nhớ tới lời Lạp Nhã nói tối hôm qua, lục chấp sự hình như ở thành Lê Y.

Đại An Ti lại buông ống nhòm, nghiêng đầu hỏi:

- Mấy ngày nay nghỉ ngơi như thế nào rồi?

- Nghỉ ngơi rất tốt.

Lạp Nhã thanh thúy nói.

Đại An Ti tiếp tục nói:

- Ừm, vậy là tốt rồi, từ hôm nay cho đến khi thành Huyền Vũ rời thành Lê Y, pháo đài tam quan sẽ bề bộn nhiều việc, đến lúc đó không có thời gian nghỉ ngơi.

- Đã hiểu.

Lạp Nhã nghiêm túc gật đầu.

Tạp Giai đột nhiên hỏi:

- Chúng ta có thể mang khăn che mặt không?

- Tại sao lại muốn mang khăn che mặt?

Đại An Ti khẽ cau mày.

Tạp Giai giải thích:

- Thành Y Lê cũng có người của Hắc Phượng Hoàng, chúng ta không muốn bị nhận ra, để không đưa tới phiền toái không cần thiết cho thành Huyền Vũ.

Đại An Ti không có vấn đề nói:

- Hóa ra là thế, vậy thì tùy các ngươi.

Tạp Giai cảm kích gật đầu, lấy mạng che mặt đã chuẩn bị sẵn rồi đeo lên, chỉ chừa một đôi mắt lộ ở bên ngoài. Lạp Nhã cũng mang khăn che mặt, che gần hết khuôn mặt.

- Bọn họ đã trở về.

Đại An Ti nắm chặt ống dòm, nhìn thấy hai chấm đen trong không khí, đó là những binh sĩ Không Quân tìm kiếm thông tin.

Các binh sĩ không quân đã hạ độ cao xuống và bay vòng trên không trước khi hạ ở Sơn Hải Quan.

Hai gã binh sĩ không quân xoay người nhảy khỏi ong thợ, bước nhanh tới trước Đại An Ti, giơ tay lên cung kính hành lễ.

- Đại Tổng Trưởng, chúng ta đã thấy lục địa, cũng nhìn thấy bến tàu thành Lê Y.

Binh sĩ không quân cung kính nói:

- Với tốc độ của Thánh Thú, chúng ta có thể đến đích trong vòng hai mươi phút nữa.

- Hai mươi phút sao, ta biết rồi, ngươi tiếp tục lên không trung canh giữ, chú ý an toàn.

Đại An Ti hạ lệnh.

- Vâng.

Hai gã không quân binh sĩ cúi chào, xoay người trở lại lưng ong thợ, điều khiển cần điều khiển của yên bay để ong thợ cất cánh lần nữa.

Đại An Ti nghiêng đầu nói:

- Tạp Giai, ngươi liên hệ với khu trung ương, gửi thông tin về.

- Vâng.

Tạp Giai lên tiếng, xoay người nhảy xuống tường thành, đi đến phòng liên lạc của Sơn Hải Quan.

Bạn cần đăng nhập để bình luận