Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1208: Còn Một Chặng Đường Cực Kỳ Dài...



- Nơi này giao cho ngươi, cố gắng hết sức mở rộng quy mô gieo trồng.

Người phụ trách bộ Nông Nghiệp nghiêm mặt nói.

- Đã biết.

Lý Tiểu Cốt chững chạc khoát tay áo.

Trong lòng cô đang nghĩ tới một chuyện khác. Không biết buổi tối hôm nay có nên trở về khu Trung Ương hay không? Đã lâu rồi cô không gặp chị Già Lạc.

Lý Tiểu Cốt bận chuyện ở Khu Đồng Ruộng, còn Già Lạc bận chuyện ở xưởng linh khí, đã hơn mười ngày hai người chưa gặp nhau.

- Quên đi, vẫn nên chờ gieo trồng lúa nước theo quy mô lớn rồi nói sau.

Lý Tiểu Cốt nhỏ giọng nói thầm một câu. Khoé miệng người phụ trách bộ Nông Nghiệp giật giật, hắn mang theo người rời đi.

Lý Tiểu Cốt lưu ý mực nước trong đồng ruộng, trong trẻo hô:

- Nước đã đủ rồi, nhanh đi lấp kín thượng nguồn.

- Vâng!

Nhân viên công tác chạy vội đi.

……..

Ban đêm, Mục Lương mới trở lại phòng làm việc, tiếp tục chế tác khôi giáp U Linh đời thứ ba.

Lần này anh chỉ dùng ba giờ đã chế tác được một bộ khôi giáp.

Xẹt xẹt…

Mục Lương vân vê tơ nhện trong tay, vừa lòng nhìn bốn bộ khôi giáp trên giá.

Khóe môi anh cong lên, tự tin nói:

- Sau khi mặc vào lại thi triển trạng thái ẩn thân, chắc chắn cường giả cấp chín cũng không phát hiện được.

Cốc cốc cốc…

Cửa phòng làm việc bị nhẹ nhàng gõ vang.

Cửa phòng được đẩy ra, Ly Nguyệt bưng trà nóng đi vào.

- Tiểu Mật đâu?

Mục Lương nhướng mày, tại sao lại là cô gái tóc bạch kim mang nước trà đến?

- Tiểu Mật đang dựa vào tường ngủ.

Khóe môi Ly Nguyệt nhếch lên nụ cười yếu ớt.

Cô đặt trà nóng xuống, ôn nhu nói:

- Thấy bộ dáng mệt muốn chết của cô bé, nên ta không gọi.

Cô gái tóc bạch kim mới hoàn thành xong ca gác đêm. Sau khi giao ban với Ngải Lỵ Na, cô có chút chuyện riêng tư, muốn tìm Mục Lương.

Anh ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ báo thức lắc lư, trong lúc anh không để ý đã là bốn giờ rạng sáng rồi.

- Vậy để cho cô bé ngủ đi.

Anh từ tốn gật đầu.

Tiểu hầu gái đã bận rộn cả một ngày, khi rảnh rỗi còn phải huấn luyện và học tập tri thức, cô bé ngủ khi đang trực đêm cũng là chuyện bình thường. Những hầu gái nhỏ phải học rất nhiều thứ, kiến thức về chiến đấu, kiến thức về hung thú, cả nấu nướng nữa vân vân...

Thân là hầu gái chiến đấu, không chỉ cần phải biết chiến đấu, thậm chí khi Mục Lương chế tác linh khí, ngẫu nhiên cũng cần tới một trợ thủ hiểu được cách phân biệt tài liệu hung thú và các tri thức liên quan khác.

Lực chú ý của cô gái tóc bạch kim, đã bị khôi giáp U Linh trên giá hấp dẫn.

Cô đưa tay sờ giáp trụ bóng loáng, nhẹ giọng hỏi:

- Mục Lương, đây là khôi giáp đời thứ ba mà ngươi nói sao?

- Ừm, nếu ngươi đã đến vậy vừa lúc có thể thử xem.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Được.

Đôi mắt đẹp màu bạch kim của Ly Nguyệt lóe sáng.

Cô cởi khôi giáp U Linh đời thứ hai trên người, lại gỡ xuống bộ khôi giáp mới rồi mặc vào.

Bộ khôi giáp đời thứ ba có chín màu sắc rực rỡ. Tuy bộ giáp này có rất nhiều màu sắc, nhưng lại không tầm thường chút nào, ngược lại còn có một loại khí thế đặc biệt.

Ly Nguyệt mặc khôi giáp U Linh, rồi sửa lại lại để cố định nó.

- Khải linh đi!

Mục Lương trong sáng nói.

- Được.

Ly Nguyệt gật đầu.

Cô thuần thục xẹt qua một lớp da trên ngón tay, nặn một giọt máu tươi nhỏ lên tinh thạch hung thú.

Tí tách…

Giọt máu bị tinh thạch hung thú hấp thu, nó lưu động trên những đường mạch đã được sắp xếp hoàn hảo, nghi thức khải linh bắt đầu. Bộ khôi giáp sáng lên tia sáng chín màu sắc rực rỡ, phảng phất như có tiếng vù vù vang lên.

Cô gái tóc bạch kim khẩn trương lên, trong lòng âm thầm cầu nguyện khải linh thành công.

Ánh sáng chín màu sắc rực rỡ lóe ra, những đường nối trên khôi giáp U Linh dung hợp lại cùng một chỗ, khiến cho tính chỉnh thể của khôi giáp càng mạnh hơn.

Chín màu sắc rực rỡ sáng tới cực hạn, lập tức lại thu vào tiến vào trong khôi giáp.

- Thành công!

Đôi mắt bạch kim của Ly Nguyệt lóe sáng, cô cảm giác khôi giáp trên người dã trở nên vừa vặn hơn rất nhiều.

- Cảm giác thế nào?

Mục Lương vội hỏi.

Ly Nguyệt hoạt động chân tay, cô cảm thấy cực kỳ rạo rực, lại tán thưởng nói:

- Cảm giác nhẹ hơn rất nhiều so với khôi giáp đời thứ hai, độ thoải mái khi mặc cũng hơn...

Cô nâng tay vỗ lên khôi giáp, giây tiếp theo đã tiến vào trạng thái ẩn thân, tốc độ ẩn thân nhanh hơn rất nhiều so với thế hệ trước.

- Thật tốt…

Ly Nguyệt yêu thích không buông tay nói.

- Thích không?

Mục Lương mỉm cười hỏi.

Ly Nguyệt dùng sức gật đầu, cô đùa giỡn:

Vâng, cảm giác có thể so chiêu với cao thủ cấp bảy.

Hiện giờ, cô gái tóc bạch kim có thực lực cấp năm đỉnh phong, khoảng cách đột phá tới cấp sáu chỉ kém một bước chân.

- Gần đây có cảm giác muốn đột phá không?

Mục Lương ôn nhu hỏi.

- Có, nhưng không rõ ràng lắm, chắc chắn còn cần một đoạn thời gian nữa.

Ly Nguyệt gật đầu nói.

- Có quả Sinh Mệnh rồi, ngươi có thể ăn một quả, chắc sẽ đột phá tiến vào cấp sáu thôi.

Mục Lương lật tay, lấy ra một cái hộp ngọc lưu ly có quả Sinh Mệnh ở bên trong.

Ly Nguyệt lắc đầu, ôn nhu nói:

- Không được, ta muốn chờ sau khi đột phá mới ăn.

- Cũng được.

Mục Lương cười cười, số lượng quả Sinh Mệnh không nhiều lắm, một năm chỉ có thể kết mười một quả.

Mục Lương đột nhiên nói:

- Ta tính toán đổi cung cho ngươi.

- Hiện tại, cây cung này của ta cũng tốt lắm rồi.

Ly Nguyệt mềm nhẹ nói.

- Còn có thể tốt hơn nữa.

Mục Lương ôn hoà mở miệng.

Anh tính toán dùng tài liệu hung thú trên biển cấp chín làm sống lưng, lại dùng gân Rồng Biển cấp chín làm dây cung. Khi Mục Lương tới cốc Phi Long, anh bắt được rất nhiều Rồng Biển, vì vậy có rất nhiều tài liệu hung thú thích hợp.

- Mục Lương...

Ly Nguyệt rung rung hàng mi mảnh mai.

- Làm sao vậy?

Mục Lương đưa tay nhẹ nhàng ngắt mũi cô gái tóc bạch kim.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ, lắc đầu nhỏ giọng nói:

- Không có việc gì, làm vậy ngươi có phiền toái không?

- Tại sao nói những lời xa lạ vậy?

Mục Lương nhướng mày, anh đưa tay nâng khuôn mặt cô lên.

- Ngươi quá tốt với ta...!

Ly Nguyệt đỏ mặt, tầm mắt mơ hồ.

Anh buồn cười nói:

- Ngốc ơi, ngươi đừng khách sáo với ta như vậy.

Đôi mắt bạch kim của Ly Nguyệt quang lóe sáng, cô kinh ngạc nhìn anh, hô hấp từ từ chậm lại.

Mục Lương mở to mắt nhìn cô, ngầm hiểu cúi đầu sau đó đặt một nụ hôn thật sâu lên môi cô.

Hơn mười phút sau.

-...

Mục Lương nhếch miệng. Anh nhìn thấy cửa phòng làm việc mở ra lại đóng vào, cô gái tóc bạch kim đã không còn bên trong nữa.

Cô ấy thẹn thùng, nên đã ẩn thân chạy mất rồi.

- Còn một chặng đường cực kỳ dài...

Mục Lương mỉm cười cảm thán một tiếng, sau đó anh tiếp tục nghiên cứu linh khí mới. Anh tiện tay lấy ra một trang giấy, rồi cầm bút than vẽ lên trên.

Trong lòng Mục Lương có linh cảm, muốn thiết kế một bộ khôi giáp cho Hi Bối Kỳ, khôi giáp này sẽ giúp cô bay nhanh hơn. Xoát xoát xoát… Bút than chạy trên giấy, lưu lại những đường cong.

Tới khi trời đã sáng rõ, Mục Lương mới hoàn thành thiết kế khôi giáp mới.

- Ngày mai lại tiếp tục, còn phải tới ngoại thành một chuyến.

Mục Lương buông bản vẽ xuống, trong đầu anh hiện lên bộ dáng của Vịt Chạy Nhanh, tài liệu của khôi giáp mới phải dùng tới lông của Vịt Chạy Nhanh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận