Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1735: Thử Nghiệm Thép Tím



Khuôn mặt nghiêm túc của Mễ Á nói, lại nhớ đến chuyện gì đó, bổ sung nói:

- Quốc vương của Lan Lô Ba còn hạ lệnh, cấm giao dịch Thép Tím cho chúng ta.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, giễu cợt nói:

- Thú vị đó, không cho thành Huyền Vũ mua Thép Tím sao?

- Nhưng ở chợ đêm có thép hoa văn màu tím, ta cũng đã thăm dò vị trí chợ đêm của thành Y Lê, chỉ cần che giấu thân phận đi mua, chắc có thể mua được.

Mễ Á tiếp tục bổ sung nói.

- Đến chợ đêm mua thép có hoa văn màu tím, giá cả sẽ cao hơn rất nhiều.

Tiếng nói trong trẻo của Mục Lương.

Mễ Á thấp giọng nói:

- Đây cũng là chuyện không còn cách nào.

Mục Lương suy nghĩ một lát, mở miệng hỏi:

- Có điều tra được vị trí cụ thể của khu khai thác mỏ thép hoa văn màu tím là ở đâu không?

Mễ Á nuối tiếc lắc đầu nói:

- Chuyện này thuộc về cơ mật, người bình thường không biết, vậy nên vẫn chưa điều tra ra được.

Lúc cô nói chuyện ở quán rượu, đã nhiều lần nói xa nói gần hỏi khu vực khai thác mỏ Thép Tím là ở chỗ nào, đáp án lấy được đều là không biết.

- Ừm, vậy thì thật đáng tiếc.

Chiếc bút máy xoay tròn ở trong tay của Mục Lương dừng lại, anh lại hỏi:

- Chợ đêm ở đâu?

- Thành Y Lê có ba khu chợ đêm, chợ đêm lớn nhất là ở phía tây của thành Y Lê, hai chợ đêm còn lại phân biệt ở phía đông và phía nam, đều thuộc loại chợ đêm nhỏ.

Mễ Á nói tin tức đã thám thính được.

Mục Lương gật đầu rồi ghi nhớ, chuẩn vị lúc rảnh rỗi thì sẽ đến chợ đêm xem thử.

- À đúng rồi, ta đã lấy một vài thép có hoa văn màu tím trở về.

Mễ Á nhớ đến chuyện gì đó, đứng dậy đi đến bên cạnh bàn làm việc, lấy ra toàn bộ thép có hoa văn màu tím đã lấy từ trong phủ Công Tước.

- Thật đẹp.

Mục Lương nâng tay lên, giơ tay cầm lấy một miếng thép có hoa văn màu tím bắt đầu thưởng thức.

Mễ Á nuối tiếc nói:

- Ma cụ không gian chứa đựng quá nhỏ, chỉ có thể mang bao nhiêu đó về thôi.

- Lấy nhiều lắm cũng không tốt.

Mục Lương không đỏ mặt tim không đập nhanh nói.

Mễ Á mấp mái đôi môi hồng, ánh mắt thay đổi nhìn về phía Mục Lương, phảng phất như đang nói 'ngươi thay đổi rồi'.

- Khụ khụ.

Mục Lương ho nhẹ hai tiếng, giả vờ như không nhìn thấy anh mắt kỳ lạ kia của cô gái tai mèo.

Anh cầm thép có hoa văn màu tím lên, ngọn lửa bốc lên ở trong tay bao trùm lấy thép hoa văn màu tím, chuyện này khiến cho nhiệt độ ở trong phòng sách tăng lên một cách nhanh chóng.

- Ngươi tránh qua một chút.

Tiếng nói ôn hòa của Mục Lương.

- Được.

Mễ Á lùi lại phía sau mấy bước, kinh ngạc nhìn vào miếng thép có hoa văn màu tím ở trong tay của Mục Lương.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng được, nhiệt độ ở trong tay của anh đang tăng vọt lên, cuối cùng, thậm chí còn cảm nhận được ngọn lửa kia có chút gai mắt.

Ào~~~

Mục Lương khống chế ngọn lửa lại, cảm nhận được miếng thép có hoa văn màu tím đang mềm hóa ở trong lòng bàn tay, theo trời gian trôi qua, Thép Tím mềm hóa đã trở thành trạng thái lỏng.

Anh đồng thời thi triển năng lực trọng lực, khống chế miếng Thép Tím ở trên lòng bàn tay, liên tục đè ép nó, đạt được mục đích chế tạo lần thứ hai.

- Đây là muốn làm cái gì?

Mễ Á mở to đôi mắt màu hồng mà nhìn vào.

Mục Lương vươn tay kia ra, ngưng tụ lại một đoàn nước lớn, đồng thời ngọn lửa cũng biến mất, quả cầu nước bọc lại thép có hoa văn tím đã bị mềm hóa.

Tư lạp~~~

Hai người tiếp xúc trong nháy mắt, âm thanh điếc tai vang lên, quả cầu nước trực tiếp sôi trào lên, lượng lớn hơi nước bay lên.

Mục Lương hơi chuyển động ý niệm, khí tức lạnh lẽo bao bọc lại quả cầu nước, đạt được mục đích giảm nhiệt cấp tốc, đồng thời khiến cho thép có hoa văn màu tím cứng lại.

Quả cầu nước an tĩnh lại, Thép Tím bị làm lạnh hoàn toàn, hình dáng xảy ra thay đổi, trở thành một viên hình cầu mượt mà, bề ngoài vẫn có hoa văn màu tím.

Mục Lương vung tay lên, quả cầu nước phân giải biến mất, sự chú ý đặt trên thép có hoa văn màu tím.

- Không biết là độ cứng đã tăng cao bao nhiêu.

Năm ngón tay của anh dùng sức, thép có hoa văn màu tím bắt đầu biến hình ở trong lòng bàn tay của anh.

Anh cảm nhận được độ cứng của thép có hoa văn mài tím, so sánh với độ cứng lúc trước, phát hiện độ cứng ít nhất là đã nâng cao một nửa.

- Quả nhiên, rèn lần thứ hai có thể nâng cao độ cứng, có thể kéo dài và dát mỏng của Thép Tím.

Đôi mắt của Mục Lương tỏa sáng. Trong lòng anh đã có ý tưởng khác, nguyên liệu chế tạo Phi thuyền vận chuyển có thể thay đổi một chút.

……………

Mục Lương nhìn vào thép có hoa văn màu tím, trong lòng có ý tưởng, thử khắc họa trận ma pháp ở trong đó.

Anh tập trung sự chú ý, ngón tay đặt ở bên trên thép có hoa văn màu tím, năng lực linh hồn rót vào bên trong, dựa vào ký ức bắt đầu khắc họa trận ma pháp.

Mễ Á yên tĩnh nhìn vào, khóe mắt liếc qua nhìn vào bánh ngọt ở trên bàn, thế là rón rén bưng đĩa bánh lên, vừa ăn vừa xem.

Qua hơn mười phút, tay vẽ trận Ma pháp của Mục Lương dừng lại.

Ông~~~

Thép Tím ở trong tay anh lóe lên ánh sáng màu tím, toát ra sự dao động trong không gian, chỉ là giằng co vài giây rồi lại biến mất.

- Thành công rồi.

Khóe môi của Mục Lương cong lên.

Thứ mà anh vẽ chính là Trận ma pháp Không gian cấp ba, cho nên mới đơn giản như thế là đã hoàn thành, xác suất thất bại rất thấp.

Trải qua lần thử nghiệm này, cũng đã xác định thép có hoa văn màu tím đúng thật là tài liệu Ma lực, đồng thời sau khi rèn lần thứ hai, cũng sẽ không ảnh hưởng đến đặc tính là một tài liệu Ma lực.

- Có tác dụng gì thế?

Mễ Á tò mò hỏi.

Mục Lương nắm lấy thép có hoa văn màu tím ở trong tay, ôn hòa nói:

- Có thể ngăn chặn một lần công kích của cường giả cấp ba, không có tác dụng gì.

- Là có một chút.

Mễ Á khẽ cười một tiếng.

Anh lại ôn nhu nói:

- Nhưng có thể dùng ở trên Phi thuyền Vận chuyển, thay thế một số Lưu Ly kia, có thể giảm độ nặng cho Phi thuyền Vận chuyển.

- Vậy thì rất tốt.

Mễ Á không hiểu nhiều về mấy chuyện này lắm, mở miệng tán dương chính là như vậy.

- Cũng vất vả cho ngươi rồi, quay về nghỉ ngơi đi.

Mục Lương dịu dàng nói.

- Vẫn ổn, không mệt.

Mễ Á lắc lắc đầu.

Mục Lương giơ tay lên nhéo vào đôi tai mèo, dịu dàng nói:

- Vẫn là nên nghỉ ngơi nửa ngày đi, phía sau sẽ còn bận hơn.

-.... Vâng.

Con ngươi của Mễ Á mở to, sau lưng truyền đến môt cảm giác kích thích.

- Đi đi, nếu như vẫn chưa ăn no thì nói các cô hầu gái đi làm thêm.

Đôi mắt của Mục Lương lộ vẻ cười nói.

- Được.

Đôi tai mèo của Mễ Á run lên, gật đầu một cái, ôm lấy chiếc mũ giáp bước chân nhẹ nhàng rời khỏi. Cô gái tai mèo đi rồi, Mục Lương cầm lấy một miếng thép có hoa văn màu tím khác, tiếp tục nghiên cứu những đặc tính khác.

Bạn cần đăng nhập để bình luận