Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1960: Xuất Phát Tìm Dạ Nguyệt Lão Tổ



Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên một tia luyến tiếc, hỏi:

- Khi nào thì các ngươi xuất phát?

- Ngày mai.

Mục Lương ôn hòa đáp.

- Sao không đợi thêm hai ngày nữa rồi hẵng đi?

Nguyệt Thấm Lan thắc mắc hỏi.

Mục Lương lắc đầu, bình thản trả lời:

- Không được, ta muốn đi sớm về sớm.

- Thế cũng tốt.

Nguyệt Thấm Lan không khuyên thêm gì nữa.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, ôm eo nhỏ của cô, hỏi:

- Trước khi ta rời đi, có phải ngươi nên bày tỏ một chút không?

- Bày tỏ cái gì chứ?

Nguyệt Thấm Lan mờ mịt chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

Anh hơi nhướng mày, cúi đầu thì thầm vài câu bên tai cô gái ưu nhã.

-...

Gò má và bên tai Nguyệt Thấm Lan dần đỏ bừng với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

- Không đứng đắn.

Cô trợn mắt với anh.

- Ngươi không có phủ nhận, đó chính là đồng ý.

Mục Lương cười, bế Nguyệt Thấm Lan sải bước vào phòng nghỉ.

Khi chuyên tâm làm một chuyện nào đó thì thời gian sẽ trôi qua rất nhanh.

..... Giản lược mười ngàn chữ...

Sáng sớm, Chuông Huyền Vũ bên trong khu Trung Ương đúng giờ vang lên.

- Đông đông đông ~~~

Một ngày mới bắt đầu, trong cung điện, các tiểu hầu gái đang chuẩn bị bữa sáng.

Vệ Ấu Lan đi vào nhà ăn, nhìn Tiểu Tử và Ba Phù bận rộn chuẩn bị các món ăn, thanh thúy hỏi:

- Thành chủ đại nhân còn chưa tỉnh sao?

Bình thường thì giờ này Mục Lương đã tỉnh mới đúng.

- Vẫn chưa ạ.

Tiểu Tử lắc đầu.

Vệ Ấu Lan chớp mắt, lại hỏi:

- Đại nhân Thấm Lan và đại nhân Hồ Tiên đâu?

- Cũng chưa dậy nốt.

Tiểu Tử lại lắc đầu lần nữa.

Vệ Ấu Lan sửng sốt một chút, ngay lập tức hiểu được, ba người này đến bây giờ vẫn chưa rời giường còn có thể là vì chuyện gì nữa chứ?

Cô không có hỏi nữa, cuốn tay áo lên hỗ trợ rửa rau.

- Chị Tiểu Lan, ngươi đi nghỉ ngơi đi.

Tiểu Tử ngoan ngoãn nói.

Ba Phù phụ họa:

- Đúng vậy, tối hôm qua ngươi trở về muộn như vậy, cần phải nghỉ ngơi cho tốt mới được.

Hai ngày nay, Vệ Ấu Lan đều ở Cục Quản Lý Vệ Thành để xử lý một vài sự vụ giúp Nguyệt Thấm Lan, bận rộn đến rất khuya mới trở về.

- Không sao, ta đã ngủ vài tiếng rồi.

Vệ Ấu Lan thanh thúy đáp.

Tiểu Tử nghiêm mặt nói:

- Không được, ngươi cần phải nghỉ ngơi thêm, chẳng phải hôm nay còn muốn đến Cục Quản Lý sao, việc trong cung điện để chúng ta làm là được rồi.

Vệ Ấu Lan không ngừng tay, ngây thơ nói:

- Tuy là ta hỗ trợ làm việc giúp đại nhân Thấm Lan nhưng ta vẫn là hầu gái trong cung điện, đây là việc mà ta phải làm.

Tiểu Tử và Ba Phù liếc nhau, sau đó bất đắc dĩ nhún vai, không lại tiếp tục khuyên bảo nữa.

- Cộp cộp cộp~~~

Tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, Hi Bối Kỳ đi tới cửa phòng bếp, nhẹ nhàng hỏi:

- Mục Lương đâu rồi?

Sau khi biết được hôm nay sẽ khởi hành đi tìm lão tổ, cô gái Ma Cà Rồng hưng phấn tới mức cả đêm không ngủ được, trời vừa sáng thì cô lập tức đến căn cứ Không Quân để sắp xếp kế hoạch huấn luyện rồi vội vàng trở về.

- Ngài ấy vẫn còn ngủ.

Tiểu Tử đáp lại.

- A? Hắn còn chưa thức dậy sao~?

Hi Bối Kỳ thất vọng kéo dài câu nói.

Vệ Ấu Lan dịu dàng khuyên nhủ:

- Tiểu thư chờ thêm một lát đi, dù sao thì vẫn chưa đến giờ xuất phát mà.

- Ừm, ngươi nói đúng.

Hi Bối Kỳ nghĩ đến cái gì đó, đôi mắt màu vàng óng sáng lên, vội vàng nói:

- Ta muốn trứng chiên.

- Được rồi, để ta làm.

Ba Phù ngoan ngoãn nói.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- Ngươi đừng bỏ đường quá nhiều, ta không thích trứng quá ngọt.

Ba Phù cười tươi như hoa gật đầu:

- Được rồi, ta đã biết.

- Vậy các ngươi làm việc tiếp đi, ta đi sắp xếp hành lý.

Hi Bối Kỳ phất tay rồi xoay người trở về Thiên Điện của mình.

………….

Bên trong cung điện, Mục Lương và những người khác đã ăn điểm tâm xong, đang chuẩn bị xuất phát đi tìm Dạ Nguyệt lão tổ.

- Cộp cộp cộp…

Ny Cát Sa đi vào chính sảnh cung điện, nhẹ giọng nói:

- Thành chủ đại nhân, phi thuyền vận chuyển, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

- Ừm, ta đã biết.

Mục Lương lên tiếng.

Anh đang đợi Ly Nguyệt, mới vừa rồi để cô ấy mang vài bộ quần áo để thay đổi.

Nguyệt Thấm Lan nhìn anh, che giấu sự luyến tiếc nơi đáy mắt, ưu nhã hỏi:

- Lạp Nhã còn chưa tới sao?

Mục Lương vẫn chưa trả lời, một giọng nói áy náy vang lên từ bên ngoài cung điện.

- Cộp cộp cộp...

Lạp Nhã đi nhanh vào cung điện, trên mặt lộ ra vẻ xin lỗi, nói:

- Xin lỗi, ta tới chậm.

Mục Lương nhìn cô ấy một cái, bình tĩnh nói:

- Không có việc gì.

Lạp Nhã nghe vậy chậm rãi thở phào một hơi, an tĩnh đứng ở một bên.

Lúc này, cô gái tóc bạc đã quay về, quần áo đều bỏ vào trong ma cụ không gian cất chứa.

Hi Bối Kỳ nôn nóng nói:

- Chúng ta lên đường đi.

- Ừm, đi thôi.

Mục Lương ôn hòa gật đầu.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Các ngươi phải chú ý an toàn, tìm được người rồi thì nhanh chóng trở về.

Mễ Nặc cũng dịu dàng dặn dò:

- Mục Lương, mỗi ngày đều phải báo bình an nha.

- Ta biết rồi.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

Hồ Tiên chưa nói lời nào, cô tiến lên trước chỉnh sửa cổ áo của anh, quyến rũ nói:

- Ta chờ ngươi trở lại.

- Vâng.

Khóe môi của Mục Lương giơ lên, hắn khắc chế không có cúi đầu, mà là giơ tay xoa xoa lỗ tai lông xù của Hồ Tiên.

- Ta sẽ nhớ ngươi.

Hồ Tiên thấp giọng hờn dỗi một tiếng.

Khoé miệng của Mục Lương co giật, còn nấn ná ở đây nữa thì anh sẽ không muốn rời đi mất.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng dặn dò:

- Mục Lương, có việc gì thì nhớ phải liên lạc khu Trung Ương trước.

- Vâng.

Mục Lương hồi đáp mọi người bằng một nụ cười trấn an, sau đó xoay người rời đi cung điện.

Hi Bối Kỳ, Lạp Nhã và những người khác vội vã đi theo.

Nguyệt Thấm Lan kéo tay cô gái tóc bạc lại, thấp giọng dặn dò:

- Ly Nguyệt, nhớ chiếu cố tốt bản thân và Mục Lương.

- Ta hiểu rồi.

Ly Nguyệt dịu dàng đáp lại, nàng biết Nguyệt Thấm Lan nói chiếu cố là có ý gì.

Lúc này, Nguyệt Thấm Lan mới buông tay ra, để cô gái tóc bạc tiến vào phi thuyền vận chuyển cỡ nhỏ cùng với anh.

Dưới ánh mắt quan tâm của các cô gái, phi thuyền vận chuyển cỡ nhỏ bay lên trời, hướng về phía nam Rùa Đen.

- Ông ~~~

Hơn mười giây sau, phi thuyền cỡ nhỏ biến mất ở phía sau tường vây khu Trung Ương.

Nhóm của Mục Lương vừa rời đi thì Hồ Tiên, Nguyệt Thấm Lan và những người khác đều yên lặng một hồi lâu.

- Ta đi thành Buôn Bán.

Hồ Tiên bình tĩnh nói.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu, ưu nhã nói:

- Ừm, ta cũng phải đi Vệ Thành Số Bảy, còn rất nhiều việc chờ ta xử lý.

Ngải Lỵ Na, Ny Cát Sa và những người khác liếc nhau, sau đó yên lặng tản ra, đi làm việc của mình.

- Vù vù vù ~~~

Bên trên lưng rùa, phi thuyền vận chuyển cỡ nhỏ bay tới trước với tốc độ rất nhanh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận