Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2570: Hi Bối Kỳ Đột Phá Cấp 8.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, đừng suy nghĩ bậy bạ.

Khuôn mặt của Diêu Nhi ửng hồng, giận trách:

- Vệ Thành đưa tới rất nhiều văn kiện, bệ hạ phải tập trung phê duyệt.

- Ồ, ra là vậy.

Hi Bối Kỳ đỏ mặt, biết là bản thân suy nghĩ lung tung, cô giơ tay lên gãi ót, ngây thơ nói:

- Vậy một lúc nữa ta lại đến thư phòng, bây giờ đi xem phim truyền hình.

Cô gái Ma Cà Rồng nằm trên ghế sô pha, đôi mắt màu vàng kim nhìn chăm chú vào TV, tìm kiếm bộ phim yêu thích của mình.

Bất tri bất giác hai giờ đã trôi qua, hô hấp của cô gái Ma Cà Rồng trở nên đều đặn, đôi mắt vốn dĩ mở to giờ đã khép lại.

- Thật là, sao lại ngủ ở chỗ này chứ?

Nguyệt Phi Nhan đi tới chính sảnh nhìn thấy cô gái Ma Cà Rồng đang ngủ say, trong miệng lẩm bẩm một tiếng.

Ngay sau đó, Hi Bối Kỳ chợt mở mắt ra, cơn buồn ngủ trong chớp mắt tiêu tan sạch sẽ.

- A, làm ta sợ muốn chết!

Nguyệt Phi Nhan rùng mình, a một tiếng rồi lùi lại hai bước.

- Ha ha ha ha ~~~

Hi Bối Kỳ cười lớn xoay người ngồi dậy, vốn dĩ cô đang ngủ nhưng nghe được tiếng bước chân của cô gái tóc đỏ tới gần thì cô đã tỉnh.

Nguyệt Phi Nhan mở to hai mắt, hai tay che ngực, tức giận nói:

- Ngươi muốn hù chết ta phải không?

- Nào có chuyện hù chết người dễ dàng như vậy chứ.

Hi Bối Kỳ cười hì hì nói.

Nguyệt Phi Nhan trợn trắng mắt, tức giận nói:

- Mục Lương gọi ngươi đi thư phòng đấy, mau đến đó đi.

Hi Bối Kỳ nghe vậy đôi mắt màu vàng kim lập tức sáng ngời, lập tức đứng dậy chạy bước nhỏ về phía thư phòng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Nguyệt Phi Nhan lại trợn trắng mắt lần nữa, nhỏ giọng thì thầm cái gì đó, nghĩ đến chuyện lần trước cô gái Ma Cà Rồng hấp thu máu suýt nữa chống đỡ không nổi, do dự một chút cuối cùng vẫn là đi theo.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cửa thư phòng bị gõ vang.

Giọng nói của cô gái Ma Cà Rồng vang lên:

- Mục Lương, ta tới rồi.

- Vào đi.

Giọng nói của Mục Lương truyền ra từ trong thư phòng.

Lúc này, Hi Bối Kỳ mới đẩy cửa mà vào, nhìn thấy trong thư phòng chỉ còn lại có Mục Lương một người.

Cô chớp chớp màu vàng kim đôi mắt đẹp, tò mò hỏi:

- Mục Lương, chị Hồ Tiên đâu rồi?

- Cô ấy đi tắm rồi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Ồ ồ.

Hi Bối Kỳ nghe vậy mới yên lòng lại, đôi mắt đẹp liếc nhìn anh rồi lại vội vàng dời ánh mắt sang chỗ khác.

Hiện tại, cô không dám nhìn thẳng Mục Lương lâu lắm, nếu không sợ bản thân không kìm chế được mà nhào tới ôm chặt anh.

Thật ra trong lòng cô gái Ma Cà Rồng còn có chút lo lắng, mỗi lần hấp thụ máu của Mục Lương thì cô sẽ càng có tình cảm và ỷ lại vào anh nhiều hơn, hiện lại lại hấp thu máu một lần nữa, sợ là sẽ không thể khống chế được mà muốn bổ nhào vào anh.

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương hơi nhướng mày hỏi.

Hi Bối Kỳ vội vàng lắc đầu, đánh trống lảng sang chuyện khác:

- Không, không có gì, Phi Nhan nói ngươi tìm ta à?

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Ừm, không phải ngươi muốn máu sao, chuẩn bị xong chưa?

- Ừ ừ, chuẩn bị xong rồi.

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ sáng ngời.

Anh cười một tiếng, lập tức giơ tay lên, ngưng tụ một giọt máu đỏ tại đầu ngón trỏ, bên trong giọt máu còn có từng sợi màu vàng kim nhạt đang lưu động.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, giọt máu ở đầu ngón tay chia ra làm ba, trong đó có hai giọt trở lại trong cơ thể, giọt còn lại thì bay đến trước mặt cô gái Ma Cà Rồng.

Hi Bối Kỳ há miệng nuốt giọt máu bay tới, lập tức cảm nhận được khoang miệng xuất hiện một dòng nước ấm nóng, dọc theo yết hầu hướng trong cơ thể chảy tới.

Huyết dịch tiến vào trong cơ thể cô gái Ma Cà Rồng, lập tức bị thể chất đặc biệt của nàng hấp thu, hóa thành dòng nước ấm lan tỏa toàn thân.

- Hừ ~~~

Hi Bối Kỳ kêu đau một tiếng, vội vã nhắm mắt lại khoanh chân ngồi xuống, tập trung khống chế năng lượng trong cơ thể.

Nguyệt Phi Nhan đẩy cửa mà vào, thấy cô gái Ma Cà Rồng đang ngồi dưới đất, toàn thân giống như là bị nấu chín, da dẻ đều biến thành màu hồng, còn có một lượng nhiệt khí tỏa ra bên ngoài.

- Mục Lương, cô ấy như vậy sẽ không sao chứ?

Cô nhìn về phía Mục Lương với vẻ mặt lo lắng.

Anh lắc đầu, đáp với giọng điệu chắc chắn:

- Còn không biết, nhưng có ta ở đây, nàng ấy sẽ không có việc gì.

- Cũng đúng.

Nguyệt Phi Nhan nghe vậy mới yên lòng, sau đó cô kéo một cái ghế rồi ngồi xuống, đôi mắt đỏ nhìn chăm chú vào cô gái Ma Cà Rồng, chuẩn bị ngồi đây canh chừng.

Cơ thể của Hi Bối Kỳ run rẩy, mày nhíu lại, răng nanh cắn chặt môi dưới, chịu đựng cơn đau lan khắp toàn thân.

- Chỉ nhìn thôi đã thấy đau rồi.....

Nguyệt Phi Nhan rụt cổ lại.

Mục Lương im lặng không nói lời nào, nghiêm túc nhìn chằm chằm cô gái Ma Cà Rồng, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến, Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa mà vào, thấy dáng vẻ của Hi Bối Kỳ hiện tại, ánh mắt mang theo sự lo lắng nhìn về phía Mục Lương.

- Không sao, cô ấy có thể kiên trì.

Mục Lương trầm giọng nói.

Nguyệt Thấm Lan khẽ gật đầu rồi cất bước đi tới đứng bên cạnh Mục Lương, nhẹ giọng nói:

- Trạng thái của cô ấy tốt hơn trước một chút.

- Ừm, lần này ta đã giảm số lượng máu lại.

Mục Lương thấp giọng nói.

- Đợi cô ấy vượt qua lần này thì thực lực sẽ tăng lên rất nhiều.

Trên mặt Nguyệt Phi Nhan lộ vẻ ước ao, trong lòng lại sinh ra ý tưởng nếu mình sinh ra là Ma Cà Rồng thì tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía con gái, ưu nhã nói:

- Cho nên ngươi phải nỗ lực hơn nữa.

- Ta đã rất nỗ lực.

Nguyệt Phi Nhan nói với thần sắc nghiêm túc.

Mục Lương bình thản nói:

- Ngươi đừng lấy bản thân so sánh với Hi Bối Kỳ, có rất nhiều người khổ luyện cả năm mà vẫn không thăng được một cái tiểu đẳng cấp, ngươi đã rất lợi hại rồi.

Ngày thường cô gái tóc đỏ huấn luyện rất nỗ lực, cộng thêm sự trợ giúp từ quả Tinh Thần, thực lực đã tăng lên vững vàng.

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Nguyệt Phi Nhan khẽ hất hàm, nàng nghe lọt được lời nói của Mục Lương.

- Ông ~~~

Hi Bối Kỳ kêu đau một tiếng, cánh sau lưng giang ra, đôi mắt vàng óng vốn dĩ đang nhắm nghiền đột nhiên mở ra và biến thành màu đỏ như máu.

Cơ thể của cô run rẩy kịch liệt, khí tức tản mát ra bắt đầu tăng lên.

Sắc mặt của Mục Lương càng thêm nghiêm túc, anh cảm nhận được khí tức tỏa ra từ người cô gái Ma Cà Rồng, từ cấp 7 đỉnh phong đang dần đột phá tới cấp 8 sơ cấp.

Mấy hơi sau, Hi Bối Kỳ thành công đột phá, thực lực chính thức bước vào cấp 8 sơ cấp, cảnh giới chậm rãi được củng cố.

Báo động trong cơ thể cô trở nên “ôn hòa" hơn rất nhiều, giảm mạnh sự tổn thương đối với cơ thể.

Sau khi cô gái Ma Cà Rồng thành công đột phá, cơ thể của cô giống như ly nước được khuếch đại, có thể hấp thu nhiều năng lượng hơn nữa.

- Mục Lương, ta lên đến cấp 8 rồi!

Hi Bối Kỳ mở mắt nhìn về phía Mục Lương, chỉ kịp nói một câu sau đó nhắm mắt lại hôn mê bất tỉnh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận