Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2603: Sinh Hoạt Ở Ngục Giam

Cô và Mặc Liên ở cùng một phòng giam đã được ba tháng, đây là lần đầu tiên nghe cô ấy nói chuyện này, hoàn toàn không ngờ tới đối phương sẽ bị nhốt tận hai mươi năm.

Mặc Liên tức giận nói:

- Ngươi nhỏ giọng một chút, muốn bị giám ngục đánh sao?

Tử Băng vội vàng che miệng lại, khẩn trương nhìn ra bên ngoài, thấy giám ngục vẫn còn ở đằng xa mới thở phào một hơi.

Cô quay đầu nhìn Mặc Liên, tò mò hỏi:

- Rốt cuộc ngươi đã phạm vào chuyện gì, tại sao phải bị nhốt lâu như vậy?

- Bởi vì ta đã từng là Hắc Ma Pháp Sư, ngươi tin không?

Mặc Liên co giật khóe miệng.

- Hả?

Tử Băng trợn to hai mắt.

Cô không khỏi phì cười một tiếng, xua tay nói:

- Không thể nào, nếu như ngươi là Hắc Ma Pháp Sư thì làm sao lại bị giam chung một chỗ với ta chứ?

- ...

Mặc Liên bĩu môi, cô đã sớm đoán được thái độ của bạn tù là như vậy, cho nên cũng không giải thích nhiều.

Loại thân phận như Hắc Ma Pháp Sư nói ra sẽ bị người người đòi đánh, cho nên cô vẫn luôn che giấu tung tích với những người khác trong Ngục Giam.

Tử Băng tỏ vẻ đã hiểu, phất tay nói:

- Ai nha, ngươi không muốn nói cũng không sao, ta sẽ không hỏi kỹ càng.

Khóe miệng của Mặc Liên co giật, cô rất muốn nói bản thân không nói đùa, nhưng suy nghĩ một chút vẫn là nhịn xuống.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân truyền đến, giám ngục đi tới trước phòng giam của hai người, tra chìa khóa vào ổ rồi mở cửa phòng giam ra.

- Cọt kẹt ~~~

Giám ngục liếc nhìn hai người, không nói gì thêm, xoay người đi mở cửa phòng giam kế bên.

- Dáng dấp của tên giám ngục này còn rất đẹp trai.

Tử Băng nhỏ giọng thầm thì.

- ...

Mặc Liên trầm mặc nghe bạn tù lẩm bẩm, sau đó len lén quay đầu liếc nhìn giám ngục mới vừa mở cửa, trong lòng không khỏi nhận đồng lời nói của đối phương.

Cô gật gù nhỏ giọng đáp lại:

- Trước đây chưa thấy qua, chắc là giám ngục mới tới.

- Chắc là vậy, hắn thật sự rất đẹp trai.

Tử Băng nhếch miệng cười nói.

- Đừng đứng đó hoa si nữa, mau đi rửa mặt đi.

Mặc Liên nhịn cười nói.

- Ai ~~

Tử Băng thở dài, theo những phạm nhân đi về phía khu rửa mặt.

Ngục Giam rất chú trọng vấn đề vệ sinh, cho dù là tội phạm thì cũng cần bảo trì sự sạch sẽ, tránh phát sinh vi khuẩn và bệnh truyền nhiễm, đây là quy tắc bất khả kháng.

Trong khu rửa mặt, các phạm nhân xếp hàng chờ tới lượt mình, bắt đầu đánh răng rửa mặt dưới sự giám thị của các giám ngục.

Bọn họ chỉ có năm phút để hoàn thành vệ sinh cá nhân, sau đó tiến vào nhà ăn dùng bữa sáng, ăn xong sẽ bắt đầu một ngày làm việc.

- Ục ục ục ~~~

Mặc Liên khò họng rồi nhổ bọt kem ra ngoài, khi thở ra còn mang theo khói trắng.

- Thật là lạnh.

Cô nói thầm một tiếng.

Bây giờ cô đã không phải là Hắc Ma Pháp Sư, chỉ là một người bình thường, trình độ kháng đông lạnh cũng giống như mọi người.

Tử Băng nhỏ giọng nói:

- Ước gì được chuyển qua bộ phận làm quần áo, ở đó còn có thể ấm áp một chút.

Ở Ngục Giam số một, các phạm nhân sẽ phải tiếp nhận lao động cải tạo, mỗi ngày đều sẽ đi làm công việc chân tay, có khi là chế tạo quần áo, có khi là chế tạo giày, v.v…

Mặc Liên không nói gì, chỉ là gật đầu nhận đồng.

Giám ngục nghiêm túc hô to:

- Thời gian rửa mặt kết thúc, tất cả xếp thành hàng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Các tù phạm rất phối hợp, lập tức xếp thành từng hàng ngay ngắn, lúc đầu những người này không thành thật như vậy, nhưng trải qua một hồi trừng phạt, mọi người đều trở nên ngoan ngoãn, không ai muốn phải trải qua quá trình sống không bằng chết một lần nữa.

- Đi thôi.

Giám ngục vung côn cảnh sát trong tay, ra hiệu nhóm tội phạm đi về phía trước.

- Cộp cộp cộp ~~~

Các phạm nhân bước đều bước đi ra khu rửa mặt, băng qua một hành lang dài tới nhà ăn, quen cửa quen nẻo cầm lấy khay ăn rồi xếp hàng trước cửa sổ cầm bữa sáng của mình.

Đôi mắt đẹp của Tử Băng sáng lên, hít một hơi rồi nói:

- Thơm quá, bữa sáng hôm nay chắc là khoai lang.

- Hẳn là còn có bánh mì.

Mặc Liên chớp mắt đen, cô ngửi được mùi hương của bánh mì.

Hiện tại bên trong vương quốc Huyền Vũ, thứ có thể chắc bụng nhất chính là khoai lang đỏ, quy mô trồng trọt không ngừng được mở rộng, sản lượng liên tục gia tăng, cho nên những phạm nhân này mới có thể ăn được khoai lang.

Dù ở bên ngoài khoai lang đã trở thành món ăn hằng ngày, nhưng mà đối với các phạm nhân mà nói thì nó vẫn là món ăn cực kỳ mỹ vị.

Mặc Liên và Tử Băng xếp hàng nhận bữa sáng gồm một củ khoai lang, một ổ bánh mì cộng thêm một ly nước nóng.

Bữa sáng rất đơn giản nhưng các tù phạm lại rất thoả mãn, khoai lang mới ra lò còn nóng hổi, cộng thêm bánh mì và nước nóng có thể lấp đầy bụng của bọn hắn.

- Hôm nay bữa sáng thật tốt.

Tử Băng không khỏi cảm thán.

Mặc Liên ngồi xuống gật đầu nhận đồng, nhưng trong lòng vẫn là tưởng niệm các món ăn ngon ở Thành Buôn Bán Sơn Hải như mì chua cay, canh sủi cảo, thịt nướng, lẩu, v.v…

Cô nhìn củ khoai lang trong khay, cầm nó lên rồi cắn một miếng mà không cần lột vỏ.

- Ăn ngon thật đấy.

Tử Băng thấp giọng khen ngợi.

Mặc Liên nhắc nhở:

- Ngươi ăn nhanh đi, bằng không để lâu nguội sẽ không ngon.

Thời tiết quá lạnh, cho dù là khoai lang mới ra lò nếu không ăn nhanh thì sẽ biến thành khối băng.

- Ngô ngô ~~~

Tử Băng vội vàng gật đầu, tăng nhanh tốc độ nhai khoai lang.

Các tù phạm chỉ có mười phút ăn sáng, qua thời gian này còn không ăn xong thì thức ăn thừa sẽ bị vứt bỏ, đồng thời sẽ bị cắt cơm trưa.

Lúc đầu có rất nhiều tội phạm không tin tưởng, nhưng sau đó có người thật sự bị khiển trách, lúc này mọi người mới thành thật dùng bữa.

- Ngao ô ~~~

Tử Băng phồng má ăn cơm giống như một con chuột đồng, trong vòng mười phút đã xử lý gọn khoai lang và bánh mì, ngay cả chén nước nóng cũng bị uống sạch không chừa một giọt.

- Ợ ~~~

Cô ợ một cái, hoàn toàn không hề có hình tượng thiếu nữ.

Không cần giám ngục nhắc nhở, các tù phạm nhanh chóng đứng lên dọn dẹp khay ăn rồi đưa về nơi thu hồi.

Nơi đó có giám ngục kiểm tra khay ăn, nếu như còn thừa lại thức ăn tạo thành lãng phí, vậy sẽ bị nghiêm phạt.

Giám ngục kiểm tra khay ăn xong xuôi, lựa chọn mấy tên tù phạm lưu lại hỗ trợ rửa khay, những người khác mới bị giám ngục mang đi.

- Hù chết ta, suýt nữa thì ta bị chỉ điểm lưu lại rồi, ta không muốn rửa khay ăn đâu.

Tử Băng thở phào một hơi.

- Ta cũng không muốn.

Mặc Liên gật đầu nhận đồng.

Thử nghĩ một cái, thời tiết lạnh như vậy mà bị bắt rửa chén ở sau bếp cho tới trưa, đây là chuyện thống khổ đến nhường nào, rửa xong sợ là hai tay cũng phế đi.

Mặc Liên và Tử Băng từng bị chỉ điểm rửa chén trong nhà ăn một lần, sau lần đó cả hai kiên quyết không muốn làm thêm lần nào nữa, đây quả là một chuyện tra tấn người, hơn nữa nếu như không rửa sạch còn sẽ bị cưỡng chế rửa lại một lần nữa.

Các tù phạm đi theo giám ngục băng qua thông đạo dưới lòng đất dài hai trăm mét, lại bước lên cầu thang trở về mặt đất, tiến vào khu vực làm việc của Ngục Giam.

Khu vực làm việc vừa được xây cách đây không lâu, toàn bộ được làm bằng lưu ly, chỉ có hai cái cửa ra thông với bên ngoài, một cửa dùng để vận chuyển hàng hóa, một cửa dùng để người ra vào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận