Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2175: Những Người Này Cũng Là Do Mục Lương Mang Tới Sao?



- Cộp cộp cộp ~~~

Ước Nội bước ra đám đông, nghiêm túc nhìn về phía Mục Lương, trầm giọng hỏi:

- Lão già Hi Đức Vưu Kỳ kia thật sự đi ra ngoài rồi sao?

Lão đã rất lâu không thấy Hi Đức Vưu Kỳ.

Mục Lương nhàn nhạt trả lời:

- Lão ấy đã trở lại thành Dạ Nguyệt rồi.

Mục đích chủ yếu mà anh tới Thánh Thành lần này là để bàn chuyện làm ăn.

Bên trong Thánh Thành còn rất nhiều người mắc kẹt ở đây, nếu như bọn hắn muốn rời đi thì còn cần anh hỗ trợ mới được.

Mục Lương là người xuyên việt, biết rõ một đạo lý, có nhu cầu thì có thị trường, những người ở trước mắt anh đều là khách hàng tiềm năng.

Ước Nội trầm mặt một lúc rồi nói với giọng khàn khàn:

- Ta rất muốn tin tưởng ngươi, nhưng chuyện này không thể nào.

- Lại thêm một tên ếch ngồi đáy giếng.

Mễ Á bĩu môi.

Mục Lương ngước mắt lên, bình thản nói:

- Lần này, ta dẫn theo hơn sáu trăm người đến đây, chắc sẽ có người mà các ngươi nhận thức, chờ bọn hắn đến thì các ngươi sẽ biết thật hay giả thôi.

- Hơn sáu trăm người tới đây?

Những người xung quanh kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương hỏi này đáp nọ hỏi:

- Lần này ta chỉ dừng lại ba ngày, ai muốn rời khỏi nơi này thì hãy chuẩn bị tinh thạch ma thú hoặc thảo dược, bảo vật hiếm có. Nếu ta cảm thấy hài lòng thì sẽ mang các ngươi rời đi.

Những người vây xem đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy giọng điệu của Mục Lương rất phách lối, quả thật là không biết trời cao đất rộng.

Anh không để ý đến bọn họ, tiếp tục dẫn Ly Nguyệt và Mễ Á đi vào sâu trong Thánh Thành, khi đám người Tề Nhĩ Lạp tới Thánh Thành thì những người này sẽ biết lời anh nói là thật.

- Hừ, giọng điệu thật không nhỏ.

Có người hừ lạnh một tiếng.

Một người khác bĩu môi nói:

- Nếu ngươi có thực lực như hắn thì ngươi cũng có thể nói chuyện như vậy.

-... Ngươi nói cái gì hả?

Người đàn ông lên tiếng đầu tiên trợn mắt nhìn lại.

- Ha ha, ta nói thực lực của ngươi yếu đấy.

Người kia tiếp tục trào phúng.

- Câm miệng, có tin ta đánh ngươi hay không?!

- Nơi này là Thánh Thành, ngươi dám ra tay thì ta kính ngươi là một nhân vật, nếu không dám thì ngậm miệng lại đi.

Người vây xem tiếp tục xem kịch vui, đây là một trong những lạc thú ít ỏi tại Thánh Thành.

Hai người mắng đến cuối cùng hẹn nhau rời khỏi Thánh Thành, ở khoảng đất trống ngoài cửa thành vung tay đánh nhau sứt đầu mẻ trán.

- Chí ít phải như vậy chứ, thế này thú vị hơn xem bọn hắn cãi tay đôi nhiều.

- Đúng vậy, động khẩu không động thủ có gì để xem chứ.

Người vây xem khoanh hai tay trước người, bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ hai người kia, mọi người bàn ra tán vào vô cùng náo nhiệt, thậm chí còn đánh cược xem ai sẽ thắng.

Nhưng không bao lâu thì hai người kia đã đánh tới cuối cùng lưỡng bại câu thương, nằm trên mặt đất hộc máu.

- Thật vô dụng.

Người vây xem mất hứng mắng to.

- Cộp cộp cộp ~~~~

Đột nhiên, trong cánh rừng cách đó không xa truyền tới tiếng bước chân và tiếng người nói chuyện.

- Đến nơi rồi, ta đã nhìn thấy Thánh Thành.

Đây là một giọng nam hùng hậu.

Giọng nữ lo lắng vang lên:

- Hy vọng lão tổ có ở bên trong tòa Thánh Thành, nếu không thì thời gian ba ngày thật sự không đủ dùng.

- Hy vọng là vậy.

Giọng nam hùng hậu lại vang lên, hấp dẫn sự chú ý của mọi người trong Thánh Thành.

- Cộp cộp cộp ~~~

Không bao lâu, Tề Nhĩ Lạp, Linh Tịch và Ước Mỗ bước ra rừng rậm, tiến vào tầm mắt của mọi người trong Thánh Thành.

- A, có người ở đây!

Đôi mắt đẹp của Linh Tịch lập tức sáng ngời.

Tề Nhĩ Lạp và Ước Mỗ dừng bước lại, cảnh giác nhìn chằm chằm đám người Thánh Thành.

- Các ngươi là người mới tới à?

Trước cửa thành, có người mở miệng đặt câu hỏi.

Ước Mỗ cảnh giác lên tiếng:

- Đúng vậy.

- Lại có thêm ba tên xui xẻo đi lạc tới đây.

Có người bật cười ha ha, vẻ mặt rõ ràng là cười trên nỗi đau người khác.

- Tới đây tốt lắm, người trong Thánh Thành vẫn còn quá ít.

-...

Ước Mỗ và Tề Nhĩ Lạp liếc nhìn nhau, trao đổi ánh mắt.

- Chúng ta vào Thánh Thành trước đi.

Linh Tịch thanh thúy nói.

- Được.

Ước Mỗ và Tề Nhĩ Lạp lên tiếng đáp lại.

………

- Cộp cộp cộp ~~~

Ba người Tề Nhĩ Lạp đi về phía cửa lớn Thánh Thành, ánh mắt những người xung quanh di động theo bọn họ mấy người.

- Nè, sao các ngươi tới được nơi này thế?

Một thiếu phụ lên tiếng hỏi.

Một người khác tò mò:

- Là tình cờ hay đặc biệt đến tìm cơ duyên?

- Chúng ta tới tìm người.

Tề Nhĩ Lạp trầm giọng trả lời.

- Tìm người?

Không ít người dấu hỏi đầy đầu.

Linh Tịch thanh thúy hỏi:

- Đúng rồi, các ngươi có nhìn thấy Mục Lương không?

- Mục Lương là ai vậy?

Thiếu phụ cau mày nói.

Linh Tịch hình dung nói:

- Một nam hai nữ, nữ mặc khôi giáp chín màu và khôi giáp màu đen, nam nhìn rất tuấn tú.

Nam nhìn rất tuấn tú?

-...

Khóe mắt Ước Mỗ co giật một cái.

- Một nam hai nữ, nam rất tuấn tú... Ta biết ngươi nói tới ai rồi.

Thiếu phụ chợt hiểu ra, trong đầu hiện lên dáng dấp của Mục Lương.

- Thì ra hắn tên là Mục Lương, đúng là rất đẹp trai.

Các nữ nhân trong đám đông lập tức gật gù nhận đồng.

-...

Ước Mỗ co giật khóe miệng, cái cảm giác nhận đồng không giải thích được của các ngươi là chuyện như thế nào?

- Bọn hắn đã vào thành rồi.

Thiếu phụ tiến lên trước, nhíu mày tò mò hỏi:

- Ngươi quen biết hắn? Các ngươi có quan hệ như thế nào?

- Hắn dẫn chúng ta tới đây, xem như quan hệ thuê mướn.

Yết hầu của Ước Mỗ nhấp nhô, thiếu phụ trước mặt tản mát ra khí tức mạnh mẽ, dường như là khí tức của cường giả cấp 9.

- Cái gì?

Thiếu phụ kinh ngạc thốt lên.

- Hắn đã nói rất rõ rồi.

Linh Tịch đi lên trước và đứng chắn trước mặt Ước Mỗ, không hề e dè khi phải trực diện thiếu phụ.

- Có thật là các ngươi được Mục Lương mang lên đảo không?

Những người khác nhìn ba người với vẻ mặt khó mà tin được.

- Ừm...

Tề Nhĩ Lạp lùi lại hai bước, những người trước mắt đột nhiên nhìn rất đáng sợ.

- Có bao nhiêu người tới đây?

Thiếu phụ vội vã hỏi tiếp.

Linh Tịch lạnh nhạt đáp:

- Hơn sáu trăm người.

- Thật sự hơn sáu trăm người?

Đám người kinh ngạc thốt lên.

- Mấy người kêu la om sòm cái gì vậy....?

Linh Tịch bĩu môi, nghi ngờ lùi lại mấy bước.

- Cộp cộp cộp ~~~

Trong rừng lại truyền ra tiếng động, lại có hai mươi mấy người đi tới Thánh Thành trước, trai gái đều có, mỗi người ăn mặc rất hoa lệ, bề ngoài rõ ràng khác hẳn người ở Thánh Thành.

- Cuối cùng cũng đến rồi, nơi này chính là Thánh Thành mà Mục Lương nói sao?

- A, tại sao ở đây lại đông đúc như vậy?

Các quý tộc đến muộn lộ ra sắc mặt vui mừng khi thấy Thánh Thành, theo sau mới nhìn thấy một đám người đang tụ tập trước cửa thành.

Đôi môi của thiếu phụ run lên, nhìn về phía Tề Nhĩ Lạp, nghi ngờ hỏi:

- Những người này cũng là do Mục Lương mang tới sao?

- Đúng thế.

Tề Nhĩ Lạp nghiêm mặt gật đầu.

- Xôn xao ~~~~

Đám người lập tức náo động, nhớ lại lời nói của Mục Lương ở trong Thánh Thành, lúc này mới tin là đối phương không có khoác lác.

- Có chuyện gì vậy?

Các quý tộc đến sau mờ mịt nhìn nhau.

Bạn cần đăng nhập để bình luận