Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2546: Chiến Đấu Với Vua Hư Qủy Kịch Liệt.

- Ba ~~~

Sắc mặt Hư Nhị Vương trở nên rất khó coi, cánh tay bị đánh trúng toát ra ánh sáng xanh, vết thương căn bản không cách nào khép lại được.

Nó nỗ lực tiêu diệt năng lượng sinh mệnh bám vào vết thương, nhưng hư khí màu đen vừa bao trùm lên thì lại bị ánh sáng xanh tinh lọc.

Linh Nhi hất cằm lên, vung roi nói:

- Vô dụng thôi, trời sinh ta là khắc tinh của Hư Quỷ các ngươi.

Hư Nhị Vương phẫn nộ rít gào, không thèm để ý vết thương trên cánh tay, điên cuồng lao tới muốn giết chết Tinh Linh Sinh Mệnh.

…….

- Cô ấy là ai?

Thống Lĩnh Hắc Hổ ngước mắt nhìn trận chiến trên không trung, cảm thán:

- Thật là lợi hại.

Các Thống Lĩnh người thú đứng ở sát biên giới Lĩnh Vực Sinh Mệnh, ngước mắt miễn cưỡng có thể nhìn thấy bầu trời bên ngoài tán cây

Trong mắt của Thống Lĩnh Độc Xà lộ ra biểu cảm vừa kinh ngạc vừa vui mừng, đáp:

- Ta từng gặp cô gái này trước đây rồi, cô ấy và Mục Lương bệ hạ đi cùng nhau.

Nghe vậy, đôi mắt của Thống Lĩnh Hắc Hổ sáng lên, nói:

- Nếu là người bên cạnh Mục Lương bệ hạ thì chắn chắc rất lợi hại!

- Hy vọng có thể đánh chết Vua Hư Quỷ.

Trong mắt Thống Lĩnh Độc Xà lộ ra thần sắc hy vọng.

- Ta cũng hy vọng như vậy.

Yết hầu của Thống Lĩnh Hắc Hổ nhấp nhô.

Trên Không trung, ánh sáng xanh, ánh sáng đỏ và ánh sáng đen luân phiên nhau chớp loé, Linh Nhi và Hư Nhị Vương đánh nhau kịch liệt, toàn bộ dư uy khuếch tán ra ngoài đều bị cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh ngăn cản.

- Ầm ầm ~~~

Hư Nhị Vương bắt lấy roi dài mà Linh Nhi vung ra, hư khí màu đen bám lên khiến dây leo lập tức héo úa.

Linh Nhi hừ lạnh một tiếng, ném dây leo trong tay sang một bên, nhanh chóng ngưng tụ một cây roi dây leo mới.

- Roi ta muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu!

Cô khẽ quát một tiếng, lao tới chém giết Hư Nhị Vương lần nữa.

Tiếng xé gió liên tiếp vang lên, thực lực của Linh Nhi yếu hơn Hư Nhị Vương đã tiến hóa hai lần, nhưng nguyên tố sinh mệnh trời sinh khắc hư khí cho nên lúc này cô mới có thể chống đỡ được.

Hư Nhị Vương rống giận, cơ thể tràn ra một lượng hư khí lớn, cắn nuốt hết toàn bộ không khí xung quanh.

- Ông ~~~

Cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh nhẹ nhàng run lên, thả ra lượng lớn dưỡng khí, lúc này mới giúp các người thú có thể hô hấp bình thường.

Ánh mắt của Linh Nhi lạnh xuống, giơ tay lên phóng ra Lĩnh Vực Sinh Mệnh của mình, khí tức sinh mệnh nồng nặc đến mức không tan được.

- Cha, khi nào trở về cha phải bổ sung thêm nguyên tố sinh mệnh cho ta đó.

Cô nhỏ giọng thầm thì một câu, rồi dựa vào Lĩnh Vực Sinh Mệnh để suy yếu thực lực của Hư Nhị Vương, nhờ đó mới có thể tiếp tục đại chiến với đối phương.

- Lĩnh Vực Huyết Sắc.

Hư Nhị Vương nổi giận gầm lên một tiếng, bầu trời màu lam biến mất, thay thế là một màu đỏ sẫm như máu.

Nó vừa tạo ra Lĩnh Vực của Vua Hư Quỷ, đây là năng lực có được sau khi tiến hóa lần thứ hai, nó bao trùm Lĩnh Vực Sinh Mệnh ở bên trong, muốn cắn nuốt hết thảy mọi thứ.

- Răng rắc ~~~

Hai cái Lĩnh Vực va chạm nhau phát ra tiếng nứt vỡ.

Linh Nhi lùi lại hai bước, quay đầu nhìn Vương thành Người Thú bị Lĩnh vực Huyết Sắc bao phủ, có Cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh ở đó, tạm thời thì các Người Thú sẽ không sao.

- Không biết lúc nào cha sẽ tới đây?

Cô nói thầm một câu, cô không sợ Hư Nhị Vương, nhưng trong thời gian ngắn cũng đánh không thắng nó, theo thời gian trôi qua, phần thắng của cô sẽ càng ngày sẽ càng ít đi.

- Kiệt kiệt kiệt ~

Thực lực của Hư Nhị Vương đại tăng ở trong Lĩnh Vực Huyết Sắc, uy lực công kích và tốc độ đều nhanh hơn gấp đôi, điều này làm cho áp lực của Tinh Linh Sinh Mệnh tăng lên rất nhiều.

- Ai sợ ngươi chứ! ?

Linh Nhi tức giận hừ một tiếng, cơ thể một phân thành hai, đây là năng lực của Mộc Phân Thân.

Những năng lực mà Mục Lương kế thừa từ Trà Thụ Sinh Mệnh thì Tinh Linh Sinh Mệnh đều có, Mộc Phân Thân chính là một trong số đó.

Linh Nhi và Mộc Phân Thân tản ra, công kích Hư Nhị Vương từ hai hướng.

Lần này đến lượt Hư Nhị Vương bị áp lực, hai bên chiến đấu bùng nổ kịch liệt, cuối cùng Lĩnh Vực của cả hai cùng nhau vỡ tan.

- Ầm ầm!

Uy lực của Lĩnh Vực bị phá tan rất lớn, nếu như không có cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh che chở thì Vương thành Người Thú đã bị san thành bình địa rồi.

- Hoa lạp lạp ~~~

Cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh lay động, vô số phiến lá rơi rụng, còn có rất nhiều nhánh cây lớn bị đứt gãy, thương tích đầy mình.

Thống Lĩnh Độc Xà kinh ngạc thốt lên:

- Thánh Thụ bị thương rồi!

- Nó sẽ không chết chứ?

Thống Lĩnh Hắc Hổ lo lắng nói.

- Câm miệng, chớ nói bậy bạ!

Thống Lĩnh Độc Xà căm tức liếc xéo Thống Lĩnh Hắc Hổ một cái.

- Rồi rồi, là lỗi của ta.

Thống Lĩnh Hắc Hổ vội vàng nói.

Thống Lĩnh Độc Xà nhìn về phía bầu trời lần nữa, lo lắng nói:

- Mong là sẽ không xảy ra chuyện gì...!

- Chúng ta có thể làm gì sao?

Thống Lĩnh Hắc Hổ trầm giọng hỏi.

Thống Lĩnh Độc Xà lắc đầu:

- Với loại chiến đấu ở trình độ này, chúng ta đi lên chính là chịu chết, chẳng thể giúp được gì cả, chỉ thêm phiền mà thôi.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đột nhiên có tiếng bước chân vội vã truyền đến, Thống Lĩnh Đầu Chó đã trở về.

- Sao rồi, vương quốc Huyền Vũ sắp xếp thế nào?

Thống Lĩnh Độc Xà vội dò hỏi.

Trên mặt Thống Lĩnh Đầu Chó lộ ra thần sắc vui mừng, trả lời:

- Mục Lương bệ hạ đang trên đường tới vương quốc Người Thú, chắc sẽ đến đây nhanh thôi!

- Thật tốt quá!

Đôi mắt đẹp của Thống Lĩnh Độc Xà lập tức sáng ngời.

Cô nhìn lên cuộc chiến trên bầu trời của Hư Nhị Vương và Linh Nhi, hưng phấn nói:

- Khi Mục Lương bệ hạ tới đây thì cũng là lúc Vua Hư Quỷ tiêu đời.

- Đó là ai thế?

Thống Lĩnh Đầu Chó nghi ngờ nhìn về phía Linh Nhi.

- Đó là người bên cạnh Mục Lương bệ hạ.

Thống Lĩnh Độc Xà giải thích một câu.

Thống Lĩnh Đầu Chó thán phục:

- Thật là lợi hại, cô ấy có thể chiến đấu với Vua Hư Quỷ mà còn không rơi xuống thế hạ phong.

- Thực lực của cô ấy cũng là Thánh giai.

Ánh mắt của Thống Lĩnh Hắc Hổ lóe lên.

Hắn biết Vua Hư Quỷ đều là thực lực Thánh giai, Linh Nhi có thể chiến đấu với Vua Hư Quỷ mà không hề rơi xuống thế hạ phong, thực lực nhất định sẽ không thua Thánh giai.

Trên không trung, roi dài trong tay Linh Nhi lại bị Hư Nhị Vương phá huỷ một lần nữa, trên người cũng xuất hiện rất nhiều vết thương.

Cô phóng ra nguyên tố sinh mệnh, chữa lành vết thương trên người rồi lại tiếp tục chiến đấu với Hư Nhị Vương.

- Ầm ầm ~~~

Mặt đất bên ngoài phạm vi bao phủ của Lĩnh Vực Sinh Mệnh bắt đầu đổ nát, hư khí làm cho đất đai ở đây biến thành vùng chết.

Nhưng ngay sau đó, vùng chết được Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao trùm lên, tảng lớn lục thực chui ra khỏi đất chết, làm cho đất đai nơi đây lại giàu có khí tức sinh mệnh một lần nữa.

Các Người Thú nhìn một màn trước mắt, không nhịn được thán phục.

- Đây chính là thần tích.

Thống Lĩnh Độc Xà khiếp sợ lên tiếng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận