Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1898: Dã Tâm Của Thú Vương



Khi xe thú đi đến Phố Buôn Bán, Cách Lôi Cơ Tư âm trầm không nói lời nào.

Thống lĩnh Huyền Điểu ngồi đối diện hắn, trong lòng bất an cúi đầu.

Bên ngoài buồng xe, người lái xe thú chính là hộ vệ Trung Ương.

Thống lĩnh Huyền Điểu nhẹ giọng hỏi:

- Thú Vương đại nhân, ngươi không sao chứ?

Cách Lôi Cơ Tư nghe vậy ngước mắt nhìn về phía thống lĩnh Huyền Điểu, hắn ăn ma dược chữa thương, vết thương trên mặt đã khôi phục hơn phân nửa, chỉ là sắc mặt và tinh thần vẫn còn rất kém cỏi.

Quai hàm của hắn co giật, mấy cái răng có dấu hiệu lung lay, mùi máu tươi khuếch tán ở trong cổ họng.

Hắn yên lặng, đôi mắt thú sưng lên tràn đầy tia tối tăm, cúi đầu trầm tư.

Thống lĩnh Huyền Điểu thức thời không nói gì, cô biết hiện tại Thú Vương đang tức giận, nói thêm gì nữa thì nàng sẽ có nguy hiểm về tánh mạng.

Cách Lôi Cơ Tư đánh không lại Mục Lương, có lẽ sẽ lấy cô để xả giận, đây là chuyện rất có khả năng.

Trong xe duy trì bầu không khí yên lặng, mãi đến khi xe thú lái vào Phố Buôn Bán.

- Hai vị, đã đến Phố Buôn Bán rồi.

Hộ vệ Trung Ương gõ cửa khoang xe.

- Ừ, cảm ơn.

Thống lĩnh Huyền Điểu lên tiếng, đẩy ra cửa khoang xe.

Cọt kẹt ~

Cách Lôi Cơ Tư im lặng không lên tiếng đứng dậy xuống xe, mặt âm trầm băng qua Úng Thành.

Thống lĩnh Huyền Điểu vội vàng đuổi theo, thấp giọng hỏi:

- Thú Vương đại nhân, chúng ta ở Phố Buôn Bán, hay trở về vương quốc Người Thú?

- Ngày mai trở về.

Cách Lôi Cơ Tư đen mặt nói.

- Vâng.

Thống lĩnh Huyền Điểu gật đầu một cái, mang theo Thú Vương đi tới Trung tâm Huyền Vũ.

Hai người im lặng đặt hai gian phòng, yên tĩnh vào phòng.

Cách Lôi Cơ Tư nằm ở trên giường lớn, trong lòng càng nghĩ càng nghẹn khuất, đường đường là vua của một nước, vua của Người Thú lại bị đánh không thể trả đũa, thậm chí không hề sinh ra ý tưởng phản kháng.

- Khốn kiếp, tên Mục Lương đáng chết....

Hắn nghiến răng nghiến lợi, hiện tại tỉnh táo suy nghĩ lại, cả người như muốn phát điên.

Giả sử hôm nay không có thống lĩnh Huyền Điểu ở đó thì hắn còn không cảm thấy mất mặt như thế, bây giờ lại bị thuộc hạ nhìn toàn bộ hành trình, mặt mũi đã bị vứt sạch sẽ.

- Đáng chết, đáng chết, đáng chết...

Cách Lôi Cơ Tư rống giận.

Hai mắt hắn đỏ ngầu như máu, tức giận ngồi dậy, nhìn vật trưng bày trong phòng, điên tiết muốn đánh đập một trận, nhưng mà vừa nghĩ tới mức bồi thường nhức nhối kia hắn mới cố gắng kiềm chế lại.

- Không được, tuyệt đối không thể chịu thua thiệt như vậy được, ta muốn báo thù.

Cách Lôi Cơ Tư thì thầm một câu với thần sắc âm ngoan.

Cộc cộc cộc ~~~

Lúc này, cửa phòng bị gõ vang.

Giọng nói của thống lĩnh Huyền Điểu vang lên:

- Thú Vương đại nhân, ta có thể đi vào sao?

- Vào đi.

Cách Lôi Cơ Tư chậm rãi đứng lên.

Thống lĩnh Huyền Điểu đẩy cửa phòng đi vào trong, lúc đóng cửa cố ý để lại một khe hở, để phòng ngừa trường hợp xảy ra chuyện bất trắc thì có thể đào tẩu.

- Chuyện gì?

Ánh mắt của Cách Lôi Cơ Tư lạnh lẽo, mở miệng hỏi.

Thống lĩnh Huyền Điểu thận trọng nói:

- Cái kia... Về chuyện bồi thường bàn, ngài tính toán làm sao bây giờ?

- Ta sẽ giải quyết.

Cách Lôi Cơ Tư lạnh lùng nói.

Thống lĩnh Huyền Điểu âm thầm thở phào, cô vốn cho rằng Thú Vương sẽ quỵt nợ, không ngờ hắn lại nguyện ý bồi thường, không khỏi lo lắng, kiên trì hỏi:

- Thú Vương đại nhân, chỉ có ba ngày, chúng ta có thể lấy ra nhiều tinh thạch ma thú như vậy sao?

Cách Lôi Cơ Tư đen mặt, móc ra một cái túi da thú rồi đưa cho thống lĩnh Huyền Điểu với vẻ mặt nhức nhối.

Thống lĩnh Huyền Điểu nghi ngờ nhưng vẫn mở túi da thú ra, lộ ra tinh thạch ma thú bên trong, tất cả đều là tinh thạch ma thú cấp 8.

Tay cô run lên, tinh thạch ma thú bên trong túi da vốn dĩ không nặng, nhưng lúc này giá trị của nó đã vượt qua trọng lượng nên có.

- Cầm đưa cho Mục Lương.

Cách Lôi Cơ Tư nghiến răng nghiến lợi nói.

Số tinh thạch ma thú đều là “Tiền riêng” của hắn.

Gom góp nhiều năm như vậy mới dành dụm được một chút, hiện tại bởi vì tay và miệng mà mất sạch.

Hắn lại hối hận vô cùng, sớm biết thành chủ thành Huyền Vũ sẽ phản ứng lớn như vậy thì hắn cũng sẽ không đùa giỡn người phụ nữ tên Nguyệt Thấm Lan kia.

- Vâng.

Thống lĩnh Huyền Điểu nắm chặt túi da thú trên tay.

Cách Lôi Cơ Tư siết chặt nắm đấm rồi nhìn chằm chằm thống lĩnh Huyền Điểu, lạnh lùng nói:

- Huyền Điểu, chuyện xảy ra ngày hôm nay, ngươi coi như chưa nhìn thấy gì cả, hiểu không?

Trong lòng thống lĩnh Huyền Điểu rùng mình, nghiêm mặt nói:

- Ta không thấy cái gì hết.

Cô hiểu rõ, nếu như mình lắc đầu thì đầu sẽ lìa khỏi cổ.

- Hy vọng là đúng như ngươi nói, dù sao thì ta đã đồng ý với cha của ngươi là sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.

Cách Lôi Cơ Tư nói có ẩn ý.

Đáy mắt của thống lĩnh Huyền Điểu lóe lên tia sáng lạnh lẽo, cô nhớ tới cái chết của phụ thân, hiểu rõ Thú Vương là đang uy hiếp cô.

- Thú Vương đại nhân yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không hé răng nói một lời.

Cô vội vã bảo đảm.

- Rất tốt.

Cách Lôi Cơ Tư hài lòng gật đầu.

May mà thống lĩnh Huyền Điểu thức thời, nếu không thì hắn tình nguyện vi phạm lời thề cũng muốn giết chết cô, dù sao thì người chết mới có thể giữ bí mật tuyệt đối.

Thống lĩnh Huyền Điểu nhỏ giọng hỏi:

- Thú Vương đại nhân, chúng ta có tiếp tục hợp tác với thành Huyền Vũ không?

Cách Lôi Cơ Tư nhếch miệng cười:

- Đương nhiên rồi, cần phải tiếp tục đưa Người Thú tới đây.

- Đưa tới?

Thống lĩnh Huyền Điểu khó hiểu.

Hai mắt của Cách Lôi Cơ Tư lóe sáng, nói:

- Đúng vậy, không phải thành Huyền Vũ cần Người Thú làm công sao, vậy đưa thêm một ít Người Thú qua đây, ta tự mình lựa chọn.

Trong lòng thống lĩnh Huyền Điểu cả kinh, dò hỏi:

- Thú Vương đại nhân muốn...?

- Thành Huyền Vũ có rất nhiều bí mật, ta rất muốn biết sẽ có cái gì!

Cách Lôi Cơ Tư ngồi xuống.

Hắn nhìn thống lĩnh Huyền Điểu, hai mắt lóe lên tia sáng điên cuồng:

- Sở dĩ vương quốc Người Thú cằn cỗi vì không ai biết cách trồng trọt và sản xuất, mà những cái này thành Huyền Vũ đều có, vì sao chúng ta không phái người tới đây học tập?

Lòng bàn tay thống lĩnh Huyền Điểu chảy mồ hôi, ngạc nhiên hỏi:

- Ý của Thú Vương đại nhân là mượn danh nghĩa đi làm để đưa Người Thú tới thành Huyền Vũ học trộm?

Cách Lôi Cơ Tư nói với giọng điệu âm lãnh:

- Đúng thế, nếu muốn vương quốc Người Thú trở nên mạnh mẽ hơn thì cần phải sản xuất thức ăn tự cấp tự túc, muốn như vậy thì phải học được cách trồng trọt, tốt nhất là có thể lấy được hạt giống lúa gạo gì đó.

Trong lòng hắn còn có một kế hoạch khác, chính là làm cho nhiều Người Thú tới thành Huyền Vũ, tốt nhất là quậy nơi đây đến long trời lở đất.

Thống lĩnh Huyền Điểu âm thầm kinh hãi, dã tâm của Thú Vương quá lớn, chuyện này nếu bị Mục Lương phát hiện thì kết quả của hắn sẽ còn thảm hơn ngày hôm nay rất nhiều.

Không chỉ như vậy, các Người Thú tới thành Huyền Vũ làm việc rất có khả năng sẽ bị liên lụy, toàn bộ bị đuổi ra thành Huyền Vũ, hoặc bị tống vào Ngục Giam.

Bạn cần đăng nhập để bình luận