Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2236: Cô Gái Từ Trên Trời Rơi Xuống.



- Vù vù vù ~

Ngải Lỵ Na ôm lấy Lưu Tâm giữa không trung rồi hạ cánh xuống đất, cô thận trọng buông thiếu nữ tóc cam, miệng thì thầm cái gì đó.

Ny Cát Sa dừng xe hơi ở ven đường, cau mày bước xuống xe rồi đi về phía hai người.

- Cộp cộp cộp ~~~~

Cô còn chưa đi gần thì đã nghe cô gái tóc hồng lẩm bẩm:

- Mới vừa rồi còn tỉnh táo, tại sao thấy ta thì lại hôn mê chứ?

- Có chuyện gì vậy?

Ny Cát Sa nghi ngờ hỏi.

Ngải Lỵ Na vội vã đứng lên nói:

- Cô ấy hôn mê, không phải ta dọa!

-...

Ny Cát Sa co giật khóe miệng, ngồi xổm kiểm tra cơ thể thiếu nữ tóc cam đất, vẫn còn thở, chỉ là rất suy yếu, trình độ phập phồng của lồng ngực cũng rất nhỏ.

- Tại sao cô ấy lại từ trên không trung rớt xuống?

Ngải Lỵ Na không hiểu hỏi.

Ny Cát Sa lắc đầu, nhìn trang phục trên người cô gái tóc cam đất, lạnh nhạt nói:

- Không rõ, đợi cô ấy tỉnh lại hỏi thăm thì sẽ biết thôi.

Ngải Lỵ Na ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nắm góc áo của thiếu nữ, phân tích:

- Nhìn quần áo cô ấy mặc không quá giống người của vương quốc chúng ta, bây giờ còn ai mặc loại vải nát vụn như vậy chứ...?

Trong vương quốc Huyền Vũ đã rất hiếm khi xuất hiện dân du cư, bần dân gần như không có, tất cả mọi người đều có công việc, có thể dựa vào hai tay của mình để nuôi sống bản thân.

- Ừm, có thể loại trừ khả năng cô ấy là binh lính Không Quân.

Ny Cát Sa nói, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Ngải Lỵ Na gãi ót, lẩm bẩm:

- Mặt trên chỉ có sương mù dày đặc, đừng nói với ta là người này đột nhiên xuất hiện nha?

Ny Cát Sa bình tĩnh phân tích:

- Không loại trừ khả năng này, một ít Giác Tỉnh Giả có năng lực đặc biệt, còn có Ma Pháp Sư hệ Không Gian hoặc người có ma cụ đặc biệt đều có thể làm được.

- Ngươi nói có lý, vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?

Ngải Lỵ Na vừa nói vừa vỗ nhẹ vào mặt cô gái tóc cam đất, xem coi có thể làm cô ấy tỉnh lại hay không.

Ny Cát Sa suy nghĩ một chút, quyết định nói:

- Thân phận của đối phương không rõ ràng, chúng ta mang về cung điện đi, tỉnh rồi thì lại tra hỏi.

- Cũng tốt, để ta cho cô ấy uống chút bí dược chữa thương, đừng chết.

Ngải Lỵ Na lấy ra một bình nước thuốc rồi rót hơn phân nửa bí dược màu xanh lục vào miệng thiếu nữ.

Ny Cát Sa không có ngăn cản, chờ cô gái tóc hồng đút xong bí dược chữa thương thì lại ôm thiếu nữ ngất xỉu vào trong xe hơi, để cô ấy nằm ngang ở dãy ghế sau.

Ngải Lỵ Na kéo đai an toàn qua người đối phương, tránh việc phanh lại làm cho cô ấy rơi khỏi ghế ngồi.

- Trói tay chân cô ấy lại đi.

Ny Cát Sa dặn dò.

- Biết rồi.

Ngải Lỵ Na lên tiếng.

Thiếu nữ ngất xỉu không rõ lai lịch, để tránh bẫy rập và phát sinh bất ngờ, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Cô gái tóc hồng lật tay một cái, lấy ra hai bộ còng tay từ trong ma cụ không gian tùy thân, thuần thục còng hai tay và hai chân thiếu nữ lại.

Còng tay làm bằng lưu ly và Thép Tím, độ cứng cáp rất lớn, người bình thường không cách nào phá hư được.

- Đi thôi, trở về khu Trung Ương.

Ny Cát Sa nghiêng người trở lại ghế lái, thuần thục khởi động xe hơi.

Ngải Lỵ Na ngồi xuống ghế phụ, đôi mắt màu hồng nhạt nhìn chăm chú vào kính chiếu hậu, quan sát cô gái tóc màu cam đất ở phía sau.

- Ong ong ong ~~~

Sau hai giờ, tia sáng trên lưng rùa dần dần tối xuống, đây là Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ khống chế ngày đêm ở vương quốc Huyền Vũ.

Ny Cát Sa lái xe hơi vào khu Trung Ương, chạy thêm vài phút nữa thì đến tầng tám.

Xe hơi dừng ở bên ngoài cung điện, tiểu hầu gái thấy thế tiến lên hỗ trợ mở cửa xe.

Tố Tô nhẹ nhàng chào hỏi:

- Tiểu thư Ngải Lỵ Na, tiểu thư Ny Cát Sa, hoan nghênh trở về.

- Đã đến giờ ăn tối chưa?

Ngải Lỵ Na thuận miệng hỏi.

Tố Tô lắc đầu, ngây thơ đáp:

- Chưa đâu, bệ hạ còn đang bận rộn, có thể phải chờ thêm nửa giờ nữa.

- A, bệ hạ vẫn còn làm việc sao?

Đôi môi hồng của Ngải Lỵ Na khẽ nhếch.

Tố Tô gật đầu nói:

- Bệ hạ vẫn luôn rất bận rộn.

- Cũng đúng.

Ngải Lỵ Na lên tiếng, cởi đai an toàn rồi bước xuống xe.

- A, đây là ai vậy?

Tố Tô kinh ngạc nhìn thiếu nữ nằm ở ghế sau xe hơi.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Ta nhặt được, từ trên trời rơi xuống, không biết là ai.

- Nhặt được, trên trời rơi xuống?

Tố Tô há miệng, nhặt được thì cô còn hiểu, nhưng từ trên trời rơi xuống là hành động thần kỳ gì vậy?

- Mang cô ấy vào trước đi.

Ngải Lỵ Na hơi nâng cằm ra hiệu.

- Vâng.

Tố Tô vội vàng tiến lên mở cửa xe, ôm thiếu nữ hôn mê rồi chạy chậm vào cung điện.

- Lạch cạch ~~~

Ngải Lỵ Na đóng cửa xe lại rồi đi vào trong cùng với cô gái tóc xanh.

Mễ Nặc nghe bên ngoài có động tĩnh nên đi ra phòng bếp, trên người còn mặc tạp dề, thấy thế nghi ngờ hỏi:

- A, tại sao các ngươi ra ngoài một chuyến lại còn mang theo người trở về nữa?

- Tiểu thư Ngải Lỵ Na nói là người này trên trời rơi xuống nên nhặt về.

Tố Tô giải thích.

- Trên trời rơi xuống?

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam, dấu hỏi đầy đầu.

Ngải Lỵ Na buông tay, giải thích:

- Đúng vậy, cô ấy đột nhiên từ không trung rớt xuống, ta mà không tiếp được thì cô ấy đã chết rồi.

Nguyệt Thấm Lan cất bước đi vào cung điện, nghe được đối thoại của mọi người, ưu nhã hỏi:

- Không biết cô ấy là ai mà dám mang về đây à?

- Nhìn giống như người thường, cho nên ta mới mang về đây.

Ngải Lỵ Na gật đầu giải thích.

- Buông cô ấy xuống đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Tố Tô nghe vậy ngoan ngoãn đặt cô gái tóc cam đất nằm trên ghế sa lon.

- Chờ một chút, để ta lót một tấm thảm.

Tiểu Tử hô một tiếng, vội vã lấy ra một tấm thảm lót ở trên ghế sa lon.

Ngải Lỵ Na lẩm bẩm:

- Đúng là nên lót một chút, nhìn cô ấy giống như chưa từng tắm rửa vậy.

Toàn thân cô gái tóc cam đất bẩn thỉu, còn có một mùi khó ngửi.

Tố Tô buông thiếu nữ, mọi người lập tức vây quanh, tò mò quan sát đối phương.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã bình luận nói:

- Tuy sắc mặt trắng bệch nhưng ngũ quan không tồi, nếu lớn thêm chút nữa sẽ rất xinh đẹp..

Mễ Nặc ngây thơ nói:

- Có điều cô ấy quá gầy, giống như đói bụng thật lâu, hay cô ấy trời sinh đã gầy như vậy rồi?

Nguyệt Thấm Lan phân tích:

- Ta cảm thấy giống như đói gầy hơn, sắp da bọc xương rồi, chắc là dân du cư...

- Cũng có thể là bị bệnh.

Các cô gái trò chuyện rôm rả, tròng mắt của cô gái tóc cam đất dưới mí mắt giật giật, nỗ lực chịu đựng không có mở mắt ra.

Lúc này, Lưu Tâm rất khẩn trương, hiện tại cô không biết mình đang ở đâu, tại sao chung quanh lại có nhiều người như vậy?

Lúc bị tiểu hầu gái buông thì cô đã tỉnh rồi, nhưng nghe thấy giọng nói xa lạ khiến cô rất sợ hãi.

Đồng thời trong lòng Lưu Tâm rất nghi ngờ, vẫn còn nhớ rất rõ hình ảnh trước khi hôn mê, chất lỏng màu đen ở thành Sóng Nhĩ sắp bao phủ cô, vì sao cuối cùng cô lại có mặt ở nơi này?

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Chắc không có chuyện gì đâu, ta đã cho cô ấy uống hơn phân nửa bình bí dược chữa thương rồi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận