Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 779: Có Tin Tức Phù Không Thú



- Kỳ quái, dán treo thưởng, nhưng không ai coi chừng sao?

Hai tay cô chống nạnh, bộ dáng tức giận rất đáng yêu.

Cô quyết định chờ một hồi lâu, vẫn không có người xuất hiện

Lúc này, Phố Buôn Bán đã bắt đầu náo nhiệt lên, càng ngày càng nhiều dân thành Ngự Thổ đi vào, dồn dập thán phục lên tiếng.

- Trước tiên, phải lấy được ban thưởng treo thưởng mới được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hổ Tây nghiêm túc.

Đạp đạp đạp...

tiếng bước chân vội vã truyền đến, nhân viên công tác Tĩnh Tửchạy về phía bảng thông báo.

- Lại ngủ quên, sẽ bị trừ lương mất.

Cô đi tới đứng bên cạnh bảng thông báo, thở gấp, vẻ mặt còn hơi buồn ngủ.

- Không được, phải làm việc chăm chỉ mới được tăng lương.

Nhân viên công tác giơ tay lên xoa xoa khuôn mặt, khiến tinh thần mình tỉnh táo lại.

- Chào ngươi?

Hổ Tây đưa tay giơ giơ, muốn hấp dẫn sự chú ý của nữ nhân viên này.

Tĩnh Tửnghiêng đầu nhìn lại, vội vã áy náy nói:

- Hả, thật xin lỗi, mới vừa rồi không thấy ngươi.

- Không có việc gì, ta muốn hỏi một chút, những treo thưởng này là thật sao?

Hổ Tây chỉ vào bảng thông báo hỏi.

- Đương nhiên là thật.

Tĩnh Tửmỉm cười gật đầu.

- Ta biết ở đâu có Thú Phù Không!

Hổ Tây nghe vậy vội vã lên tiếng nói.

- Hả hả, thật không?

Tinh thần nhân viên công tác chấn động.

- Đương nhiên là thật.

Nụ cười trên mặt Hổ Tây càng tươi.

- Ta dẫn ngươi đi gặp đại nhân Hồ Tiên.

Nhân viên công tác nghiêm túc nói.

- Đại nhân Hồ Tiên?

Hổ Tây chớp chớp con ngươi màu cam.

Tĩnh Tửthuận miệng giải thích một câu:

- Đại nhân Hồ Tiên là người quản lý Phố Buôn Bán của chúng ta.

- Ừ ừ...

Hổ Tây gật đầu thật mạnh, đi theo Tĩnh Tửrời khỏi cột thông báo, đi vào sâu trong Phố Buôn Bán, đi tới vị trí trung tâm.

Trân Bảo Lâu cũng không thay đổi nhiều, vẫn như cũ là ba tầng.

Tĩnh Tửdẫn thiếu nữ tóc màu quả quýt đi vào Trân Bảo Lâu.

- Đại nhân Hồ Tiên có ở đây không?

Cô nhìn về phía nhân viên công tác Trân Bảo Lâu hỏi.

- Đại nhân mới đi ra ngoài.

Nhân viên công tác Trân Bảo Lâu đáp.

Tĩnh Tửxoay người lại, nhún vai, nhìn thiếu nữ tóc cam áy náy nói:

- Thật xin lỗi, đại nhân không có ở đây...

- Vậy lúc nào ngài ấy ở đây?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hổ Tây nhíu lại hỏi.

Cô lo lắng kéo dài nữa, người tiếp nhận nhiệm vụ treo thưởng sẽ càng ngày càng nhiều, đến lúc đó tiền thù lao sẽ lại ít đi?

- Đại nhân đi vào nội thành, hình như là thành chủ thành Ngự Thổ tới.

Nhân viên công tác Trân Bảo Lâu giải thích:

- Từ trong thành ra ngoài thành, ngồi xe ngựa cần hơn một giờ, qua lại chí ít ba giờ, nên đại nhân Hồ Tiên sẽ không trở lại nhanh như vậy!

- Thành chủ thành Ngự Thổ tới? Tới làm cái gì?

Tĩnh Tửbát quái hỏi.

- Đây cũng không phải chuyện ta có thể biết.

Nhân viên ở Trân Bảo Lâu lắc đầu.

- Vậy làm sao bây giờ?

Hổ Tây đưa tay đâm đâm vào cánh tay Tiểu Bào.

- Tạm thời chờ một chút.

Tĩnh Tửbị chạm vào, cô cũng không thể tránh được.

- Không được!

Hổ Tây phản xạ có điều kiện lên tiếng phản đối.

Tinh thạch hung thú cô mang theo trên người cũng đã dùng bảy tám phần, hiện tại, cô cần dựa vào thù lao treo thưởng để kiếm cơm.

Tĩnh Tửsửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi:

- Tiểu thư, tình báo này của ngươi rất quan trọng sao?

Con ngươi Hổ Tây đảo một vòng, sắc mặt cô lộ vẻ tham lam, gật đầu nói:

- Ừm, rất quan trọng, phi thường quan trọng.

- ……

- Như vậy...

Sắc mặt Tĩnh Tửlộ vẻ bị làm khó, lại tựa như đang do dự.

Cô suy nghĩ một chút, ngước mắt khuôn mặt cô nghiêm túc nói:

- Như vậy đi, ta phải đi xin phép người phía trên một chút.

- Hả?

Hổ Tây sửng sốt một chút.

- Ngươi ở nơi này chờ ta.

Tĩnh Tử mở miệng dặn dò.

- Được rồi.

Hổ Tây hơi mân mê cánh môi, nhìn nhân viên công tác lên lầu, biến mất ở nơi khúc quanh cầu thang.

Cô đi dạo xung quanh lầu một, nhìn vật phẩm trên quầy Lưu Ly trông mà thèm không ngớt.

Ở lầu hai, Tĩnh Tử đi tới ở sâu trong hành lang, gõ cửa phòng bị che khuất.

Cộc cộc cộc ~~

- Ta là Tĩnh Tử, người trông coi bảng thông báo treo thưởng, có việc muốn bẩm báo với Thành Chủ Đại Nhân.

Tĩnh Tử thanh thúy nói.

Cọt kẹt...

Phòng cửa bị mở ra, người phụ trách liên lạc đi ti, hắn trầm giọng nói:

- Ngươi đã sai trình tự báo cáo công tác rồi, nên trước tiên báo cáo với đại nhân Hồ Tiên mới đúng.

- Là như vậy, nhiệm vụ treo thưởng có người nhận, nhưng đại nhân Hồ Tiên đi nội thành, không có trở về nhanh như vậy...

Tĩnh Tử vội vàng giải thích.

- Hiểu rồi, ngươi chờ một chút.

Nhân viên liên lạc nghiêm giọng nói.

Hắn xoay người trở về phòng liên lạc, dùng Trùng Cộng Hưởng liên lạc Trung Ương

Bên kia, trong cung điện trên Trung Ương.

Tiểu Mật đi ra từ trong phòng liên lạc, bước nhanh về hướng thư phòng.

Cộc cộc cộc ~~

- Đại nhân Mục Lương.

Cô nhẹ nhàng gõ cửa thư phòng.

- Vào đi.

Trong thư phòng, Mục Lương thuận miệng đáp.

Tiểu Mật đẩy cửa mà vào, đi tới trước bàn làm việc, cung kính nói:

- Đại nhân, Trân Bảo Lâu bên kia truyền tin tức tới, nói có người nhận nhiệm vụ treo thưởng.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên, ngước mắt hỏi:

- Nhận nhiệm vụ treo thưởng nào?

- Là Thú Phù Không!

Tiểu Mật nhẹ giọng đáp

Mục Lương nghe vậy hơi nhăn mi lại, kinh ngạc lên tiếng:

- Nhanh như vậy đã có tin tức Thú Phù Không!

- Nhân viên liên lạc Trân Bảo Lâu nói như vậy.

Tiểu Mật gật đầu.

Đáy mắt anh hiện lên vẻ vui mừng, ngẩng đầu lên nói:

- Dẫn người đến đây.

Các loại tài liệu thú có thể phi hành là một trong các nguyên nhân quan hệ đến có thể kiếm được nhiều điểm tiến hóa hay không.

- Vâng.

Tiểu Mật cung kính thi lễ một cái, xoay người rời khỏi thư phòng.

Hơn nửa canh giờ, cửa phòng lại một lần nữa bị gõ.

Cộc cộc cộc ~~

Hồ Tiên đẩy ra cửa thư phòng, mới vừa vào cửa đã mở miệng nói:

- Mục Lương, người ta mang đến.

- Tới nhanh như vậy!

Mục Lương kinh ngạc nói.

Trước đó, từ Trùng Cộng Hưởng, anh biết Thành chủ thành Ngự Thổ đến, chỉ là không nghĩ tới sẽ đến nhanh như vậy.

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ rực, cười híp mắt hỏi:

- Người đang ở phòng khách, hiện tại đi ngay không?

- Ừm đi thôi.

Mục Lương đứng lên, nhẹ nhàng run run ống tay áo, làm cho tay áo trở nên thẳng tắp.

Anh đi ra thư phòng, cùng Hồ Tiên đi đến phòng khách.

Bên trong phòng tiếp khách, Vũ Thạch đen mặt, ngồi ngay thẳng, Vũ Phó ngồi ở bên cạnh, đôi mắt hắn nhìn cửa phòng khách.

- Gia chủ...

Vũ Phó thấp giọng mở miệng.

Vũ Thạch liếc mắt nhìn hắn, sắc mặt lão âm trầm làm cho câu nói tiếp theo của Vũ Phó nghẹn trở về.

Lão tức giận nói:

- Có rắm mau thả.

Vũ Phó kiên trì phỏng đoán nói:

- Gia chủ, thành Huyền Vũ sẽ có âm mưu hay không?

- Không biết.

Vũ Thạch cắn răng nói.

Dù thành Huyền Vũ có âm mưu, lão cũng không thể tránh được, dù sao chênh lệch thực lực hai bên quá lớn.

-...

Khóe miệng của Vũ Phó giật giật, thức thời ngậm miệng.

Đạp đạp đạp...

Tiếng bước chân truyền đến, ngay sau đó cửa phòng khách bị đẩy ra, Mục Lương và Hồ Tiên bước nhanh vào trong.

- Các hạ, nhanh như vậy lại gặp mặt.

Mục Lương nhẹ giọng chào hỏi.

- Hừ, các hạ không tuân thử lời hứa.

Sắc mặt Vũ Thạch đen lại, hừ lạnh một tiếng.

- Không tuân thử hứa hẹn, lời này là có ý gì đây?

Chân mày của Mục Lương cau lại, anh ngồi ở vị trí trung tâm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận