Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2776: Chuẩn Bị Đi Đến Cửa Nói Chuyện

Nguyệt Thấm Lan vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Mục Lương, dịu dàng nói:

- Ta cảm thấy nói chuyện trực tuyến với bọn hắn là vô dụng, phải đi gặp mặt nói chuyện một lần mới được.

Mục Lương suy nghĩ một chút, đáy mắt hiện lên tia sáng lạnh lẽo, đáp:

- Ừm, vậy thì gặp mặt nói chuyện một chút đi.

- Ta đi với ngươi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ngươi phụ trách việc thương lượng được chứ?

Trong mắt của Mục Lương hiện lên ý cười.

- ...

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan có chút u oán.

Cô trợn trắng mắt với Mục Lương, bất đắc dĩ nói:

- Thôi thôi, ta ở lại chỗ này giúp ngươi chăm nom vương quốc, bảo Hồ Tiên đi theo ngươi đi, tài ăn nói của cô ấy mạnh hơn ta.

- Được.

Mục Lương vươn tay vòng qua cổ của cô gái ưu nhã, lưu lại một nụ hôn nhẹ nhàng.

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan đỏ bừng, giận liếc nam nhân một cái.

Mục Lương buông tay ra, ôn hòa nói:

- Ta lần này đi ra ngoài cần thời gian không ngắn, có việc thì gì thì cứ liên lạc ta, ta sẽ trở về trong thời gian sớm nhất.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan thở dài một tiếng.

- Ta còn chưa đi mà ngươi đã luyến tiếc rồi à?

Mục Lương cười, nhẹ nhàng nhéo má Nguyệt Thấm Lan.

Cô quay đầu sang chỗ khác, không nhìn đôi mắt của anh, lẩm bẩm:

- Ai luyến tiếc chứ, ngươi đừng suy nghĩ nhiều.

- Thật không có sao?

Đáy mắt của Mục Lương mang theo ý cười.

- ...

Đôi môi đỏ mọng của Nguyệt Thấm Lan giật giật, im lặng không nói gì.

- Ngày mai ta mới đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Nguyệt Thấm Lan nghĩ tới điều gì đó, quay đầu hỏi:

- Ngươi mang theo Ly Nguyệt à?

- Ừm.

Mục Lương gật đầu một cái.

Nguyệt Thấm Lan cắn môi dưới, nhỏ giọng nói:

- Buổi tối ta tới tìm ngươi.

- Được!

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, nhìn chằm chằm vành tai đã đỏ bừng của cô gái ưu nhã.

Vẻ mặt của Nguyệt Thấm Lan không quá tự nhiên, sốt ruột nói:

- Được rồi, ta muốn đi làm việc, ngươi mau phê duyệt hết chỗ văn kiện này đi, buổi chiều ta lại đến lấy.

- Ừ, ngươi đi sớm về sớm.

Trong lời nói của Mục Lương mang theo ý cười.

Nguyệt Thấm Lan hít sâu một hơi, xoay người đạp giày cao gót rời khỏi, gian nan duy trì khí chất ưu nhã của mình.

……….

- Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông du dương vang lên, vương quốc Huyền Vũ dần dần trở nên náo nhiệt.

Trong cung điện khu Trung Ương, Ba Phù và nhóm tiểu hầu gái đang bận rộn trong phòng bếp chuẩn bị bữa sáng, Tiểu Tử và Vân Hân thì quét tước cung điện, thuận tiện tưới nước cho lục thực trồng ở bồn hoa trong chính sảnh.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hi Bối Kỳ bước ra Thiên Điện, tóc còn có chút rối bù, trên mặt có vết hằn do nằm đè lên gối đầu quá lâu.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, chào buổi sáng.

Tiểu Tử ngọt ngào chào hỏi.

Hi Bối Kỳ ngáp một cái, đáp lại với giọng điệu lười biếng:

- Chào buổi sáng, sáng hôm nay ăn món gì vậy?

Tiểu Tử suy nghĩ một chút rồi đáp:

- Bữa sáng hôm nay có bánh rán, cháo Linh Mễ, bánh mì kẹp thịt, hoành thánh,....

- Nhiều như vậy sao!?

Hi Bối Kỳ nghe vậy lập tức lên tinh thần, đôi mắt màu vàng óng tỏa sáng.

Tiểu Tử gật đầu giải thích:

- Ừ đúng rồi, hôm nay bệ hạ và đại nhân Hồ Tiên phải đi đại lục mới, khoảng mấy ngày không thể ăn bữa sáng trong cung điện, cho nên hôm nay chúng ta cố ý làm nhiều hơn chút.

Sau khi biết được hành trình hôm nay của Mục Lương và Hồ Tiên, sáng sớm nhóm tiểu hầu gái đã quyết định làm một bữa sáng thật phong phú.

- Ồ, hóa ra là như vậy…

Hi Bối Kỳ cái hiểu cái không mà gật đầu.

Cô ngạc nhiên nhìn về phía tiểu hầu gái, sau đó mới phản ứng lại, hỏi:

- Mục Lương và chị Hồ Tiên muốn đi đại lục mới để làm gì?

Tiểu Tử hơi nghiêng đầu, thanh thúy nói:

- Bệ hạ và đại nhân Hồ Tiên nói là muốn đi bái phỏng các đại vương quốc, hình như là đàm luận về chuyện tiếp viện.

Hi Bối Kỳ nhíu mày, nhẹ giọng nói:

- Bái phỏng các đại vương quốc à, thế thì không thể trở về sớm được rồi.

Đại vương quốc ở đại lục mới có hơn mười cái, lấy tốc độ của Mục Lương, nếu đi bái phỏng từng vương quốc một thì nhanh nhất cũng phải mất khoảng một tháng.

- Bệ hạ nói có lẽ chừng một tháng sau mới trở về.

Tiểu Tử lên tiếng.

- Một tháng à, cách thời gian Hư Quỷ Hoàng thức tỉnh không xa.

Ánh mắt màu vàng kim của Hi Bối Kỳ lóe lên.

Tiểu Tử ngây thơ gật đầu:

- Đúng vậy, cho nên bệ hạ đã rời khỏi cung điện từ lúc trời còn chưa sáng để sắp xếp công việc.

Mục Lương phải đi xa nhà một thời gian không ngắn, trong vương quốc có rất nhiều chuyện cần phải sắp xếp trước, đặc biệt là công nghiệp quân sự và sản xuất các loại vũ khí, đây là những công việc quan trọng nhất nhì, hắn cần đích thân đến xem.

Ngoại trừ cái đó ra thì những việc như trữ hàng lương thực, sản xuất các loại dược vật, huấn luyện quân đội, vân vân… Mục Lương cũng phải đi căn dặn một lần.

Những việc này là vì đối phó với Hư Tộc, cho nên không thể qua loa được.

Hi Bối Kỳ thanh thúy hỏi:

- Ngoại trừ chị Hồ Tiên thì còn ai đi theo Mục Lương không?

- Tiểu thư Ly Nguyệt cũng đi, còn có cả Diêu Nhi nữa.

Tiểu Tử ngây thơ trả lời.

Diêu Nhi có thể nhìn thấu lời nói dối, đi theo Mục Lương có thể giải quyết rất nhiều phiền phức không đáng có.

- Được rồi, dù sao thì ta cũng không thể đi theo ….

Hi Bối Kỳ thở dài một tiếng.

Cô cũng muốn theo Mục Lương đến mỗi đại vương quốc, đáng tiếc trọng trách trên vai không cho phép, Không Quân là do cô phụ trách, còn là chức trách của cô, không thể bỏ bê được.

Tiểu Tử chớp mắt, thanh thúy nói:

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, chờ khi nào chuyện Hư Tộc kết thúc thì ngươi sẽ có thời gian đi ra ngoài chơi nha.

Hi Bối Kỳ quay đầu nhìn về phía tiểu hầu gái, vươn tay xoa bóp gò má đầy thịt của đối phương, tức giận nói:

- Ta biết rồi, chuyện này còn cần ngươi nhắc nhở à, hừ!

- Ha ha ha ~~~

Tiểu Tử không khỏi cười ra tiếng, khuôn mặt xinh đẹp càng thêm hồng hào.

- Các ngươi đang làm gì đấy?

Hồ Tiên lắc eo nhỏ đi vào chính sảnh, váy lụa mỏng dán người, làn váy nhẹ nhàng lay động theo vòng eo vặn vẹo.

Hi Bối Kỳ thả tay xuống, ngây thơ nói:

- Không có gì đâu, chào buổi sáng chị Hồ Tiên.

- Mục Lương đâu?

Hồ Tiên quyến rũ hỏi.

- Bệ hạ đã đi ra ngoài làm việc rồi ạ.

Tiểu Tử đáp lại.

Hồ Tiên vén tóc mai ra phía sau, quyến rũ nói:

- Được rồi, ta cũng phải bận việc một hồi, cơm trưa sẽ không ăn ở cung điện.

- A, không phải hôm nay mọi người đi đại lục mới sao?

Hi Bối Kỳ chớp đôi mắt màu vàng óng.

- Buổi chiều mới đi, không gấp.

Hồ Tiên phất tay, xoay người rời khỏi cung điện.

Cô muốn đi Thành Buôn Bán Sơn Hải để sắp xếp công việc sau này, trên tay còn có rất nhiều đơn đặt hàng lớn, phải sắp xếp người phụ trách mới được.

- Ồ ồ, hóa ra là như vậy.

Hi Bối Kỳ bừng tỉnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận