Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1402: Trong Những Người Này, Tiền Của Phụ Nữ Là Dễ Kiếm Nhất



- Mục Lương.

Ly Nguyệt nâng tay gõ vang cửa thư phòng.

- Tiến vào đi.

Âm thanh đồng ý của Mục Lương vang lên.

Cô gái tóc bạch kim đẩy cửa vào, nhìn thấy anh đang ngồi sau bàn làm việc, đang viết gì đó lên giấy.

- Mục Lương, dựa theo Nguyệt Thấm Di tính toán, còn ba ngày nữa chúng ta sẽ tới vương quốc Hải Đinh.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Ba ngày sao? Nhanh thật.

Ánh sáng trong mắt Mục Lương lóe lên, anh buông bút chì trong tay xuống.

- Còn một chuyện nữa, cũng có liên quan tới vương quốc ấy, là tin tức do Tuyết Cơ truyền tới.

Ly Nguyệt đi lên phía trước, đem một xấp giấy đưa cho Mục Lương.

Mục Lương lật xem trang giấy, đọc nhanh như gió, rất nhanh đã xem xong phần tình báo.

Trên tình báo viết rõ chuyện xảy ra ở hiệu buôn Dụ Chính, cùng với nguyên nhân mà Bách Biến Ma Nữ ra tay, cũng đề cập tới chuyện của đội mạo hiểm Mậu Đạt.

Thú vị, hiệu buôn Dụ Chính sao?

Ánh sáng trong mắt Mục Lương lóe lên, anh cúi đầu, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Nếu chúng ta muốn buôn bán dễ dàng hơn ở vương quốc Hải Đinh, vậy nên hợp tác với hiệu buôn này.

- Nếu có thể hợp tác thì cứ hợp tác, nếu không thể hợp tác, vậy có thể tìm người khác để hợp tác.

Mục Lương bình tĩnh nói, rồi nhẹ nhàng đặt văn kiện trong tay lên mặt bàn.

Sau đó, anh bình thản nói:

- Đi mời Bạch Sương và Nguyệt Thấm Di dùng bữa tối nay với chúng ta đi, ta cần hiểu biết một chút về nơi đó.

- Vâng.

Ly Nguyệt gật đầu.

- Ta cần làm thứ gì đó để kiếm tinh thạch!

Nói xong Mục Lương đứng lên.

Trong phần tình báo này còn viết hiệu buôn Dụ Chính chuyên kinh doanh các loại mặt hàng dùng trong cuộc sống hàng ngày, trên danh sách có vài loại hàng hoá hấp dẫn sự chú ý của Mục Lương.

- Ta cũng đi.

Ly Nguyệt nghiêng đầu, con ngươi màu bạch kim cong như vầng trăng non, cô cũng đi theo anh ra bên ngoài.

Hai người mới ra khỏi thư phòng, đã gặp Hồ Tiên đang uyển chuyển đi tới.

- Các ngươi muốn đi đâu?

Hồ Tiên quyến rũ hỏi.

Cô vừa từ Phố Buôn Bán trở về, đang muốn cùng Mục Lương thảo luận một chút về chuyện quy hoạch mới của Phố Buôn Bán, phải mở hơn mười cửa hiệu mới, đồng thời mở rộng một ít mặt tiền những cửa hàng cũ.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Mục Lương muốn đi làm thứ gì đó để kiếm tinh thạch.

Con ngươi màu đỏ hồng của Hồ Tiên sáng ngời, cô cười dài nói:

- Ta cũng cảm thấy hứng thú.

- Vậy cùng đi thôi.

Mục Lương mỉm cười.

- Đi đâu đây?

Hồ Tiên đưa tay nắm lấy cánh tay Mục Lương, dùng cái đuôi nhẹ nhàng đảo qua sau gáy anh. Anh không ngừng cảm nhận được một trận ngứa ngáy từ phía sau gáy, tiếp theo sự ngứa ngáy này còn lan tràn tới trái tim anh.

Anh mắng thầm một câu hồ ly tinh, nhưng trên mặt lại không tỏ thái độ gì, chỉ nói:

- Tới phòng làm việc.

Ba người tới phòng làm việc, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng chiếu sáng cả căn phòng.

Mục Lương đã lâu không tới phòng làm việc, nhưng trong phòng không có một hạt bụi, hiển nhiên những tiểu hầu gái vẫn thường xuyên đến đây quét dọn, nhưng cũng có một chút liên quan với khả năng tinh lọc không khí mọi lúc của Trà Thụ Sinh Mệnh.

Người sống trong khu Trung Ương, được hô hấp trong bầu không khí khác bên ngoài. Không khí nơi này được Trà Thụ Sinh Mệnh tinh lọc, bớt đi rất nhiều tro bụi và vật chất có hại.

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:

- Mục Lương, muốn làm thứ gì để kiếm tinh thạch?

- Các ngươi cảm thấy thứ gì kiếm được nhiều tinh thạch nhất?

Mục Lương hỏi ngược lại.

- Đương nhiên là đồ ăn, còn có linh khí nữa.

Ly Nguyệt không chút do dự nói.

Hồ Tiên cũng gật đầu đồng ý:

- Đúng vậy, những thứ này bán rất chạy, có thể kiếm được rất nhiều tinh thạch ma thú và tinh thạch hung thú.

Mục Lương cười cười, anh không đưa ra lời nhận xét, chỉ tiếp tục hỏi:

- Vậy các ngươi cảm thấy người nào chịu bỏ nhiều tinh thạch mua sắm nhất?

- Cái này...

Hồ Tiên và Ly Nguyệt liếc nhau, trong lòng có vài loại đáp án.

Trước tiên phải kể tới những người có thực lực mạnh mẽ, bọn họ có rất nhiều tinh thạch hung thú và tinh thạch ma thú, nhưng số lượng những người này không nhiều lắm, vì vậy định mức tiêu thụ của bọn họ cũng có hạn.

Nói về người thường, bọn họ rất nghèo, ăn cũng không đủ no, chỉ miễn cưỡng sống qua ngày, làm gì có thừa tinh thạch để mua sắm?

- Chẳng lẽ là thành chủ?

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ hồng.

- Ngươi trả lời đúng, nhưng chỉ đúng với tình huống ở châu lục bên kia.

Mục Lương ôm hai tay trước người, khóe môi mang cười nói:

- Nhưng với người ở vùng đất mới, người giàu có không thiếu đồ ăn, cho nên thứ bọn họ theo đuổi chúng là hưởng thụ về mặt tinh thần.

- Cũng đúng....

Ly Nguyệt từ từ gật đầu.

Hồ Tiên có chút đăm chiêu gật đầu, trong khoảng thời gian này, khi mọi người càng hiểu biết hơn về châu lục ấy, lại càng hiểu được ý tứ trong lời nói của Mục Lương.

- Dựa theo tin tức hôm nay Tuyết Cơ truyền tới, cô ấy có nói vương quốc Hải Đinh có quý tộc, công tước, bá tước, tử tước vân vân, còn có rất nhiều người giàu có.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Những người này không hề thiếu đồ ăn, cho nên muốn kiếm được tinh thạch ma thú từ chỗ bọn họ, vậy phải nắm được sở thích và phân cấp hưởng thụ của bọn họ. Đã không thiếu ăn, không thiếu mặc, tự nhiên muốn có được chế độ hưởng thụ cao nhất, đây chính là thiên tính của con người, lại càng phù hợp với bản tính của những quý tộc tự cho là đúng…

- Có lý!

Hồ Tiên gật đầu đồng ý.

Trong lòng cô đã có ý tưởng, quyết định sẽ mở thêm mấy tiệm bán tinh phẩm ở Phố Buôn Bán, chuyên môn bán ra những loại hàng hoá cao cấp, ví dụ như sứ Thanh Hoa.

Mục Lương trong sáng nói:

- Trong những người này, tiền của phụ nữ là dễ kiếm nhất.

Hồ Tiên và Ly Nguyệt đưa mắt nhìn nhau, hơi nghĩ một chút đã hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Mục Lương.

Ở Phố Buôn Bán, có nhiều loại khách hàng, chỉ cần nhìn thấy quần áo, trang sức xinh đẹp, dù giá cả rất đắt đỏ, nhưng người ta không chút do dự đã lựa chọn mua ngay.

Hồ Tiên đồng ý với suy nghĩ này:

- Ngươi nói đúng, ta thường xuyên nhìn thấy phụ nữ tới Phố Buôn Bán.

- …

Ly Nguyệt chớp chớp con ngươi màu bạch kim.

Cô lại không hay tới Phố Buôn Bán, chẳng lẽ do cô nghèo ư?

Cô gái tóc bạch kim cảm thấy hơi tổn thương một chút, tài khoản gửi ngân hàng của cô cũng có mấy chục ngàn đồng Huyền Vũ, một bộ phận là lương, một bộ phận khác là Mục Lương thưởng cho cô.

Mục Lương đặt tay lên bàn làm việc, ôn hòa hỏi:

- Như vậy ta hỏi các ngươi, người phụ nữ giàu có cần nhất là thứ gì?

- Đương nhiên là thứ biến mình trở nên xinh đẹp hơn, như quần áo, trang sức… còn có những loại hàng bảo dưỡng làn da, vân vân.

Nói xong Hồ Tiên vung vẩy tám đuôi hồ ly của mình, bộ lông trắng tinh sáng bóng.

Mỗi khi rảnh rỗi, cô sẽ bảo dưỡng lông đuôi của mình, dùng nước trà Tinh Thần rửa, làm cho lớp lông đuôi trở nên sạch sẽ, sáng bóng.

Đối với cô gái tai hồ ly, cái đuôi chẳng khác gì bộ mặt của mình, vì vậy phải cẩn thận bảo dưỡng.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên, gật đầu nói:

- Ngươi nói cũng đúng, có thể nghiên cứu thêm để tạo nên loại dầu gội, sữa tắm mới. Quý tộc có tiền, chưa chắc đã quan tâm tới chuyện làm cho mình đẹp hơn, chỉ cần thứ làm cho mình thoải mái hơn là đủ.

- Mục Lương, thứ ngươi nói có thể kiếm được tiền chính là dầu gội đầu và sữa tắm?

Ly Nguyệt tò mò hỏi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận