Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 990: Hướng Dẫn Du Lịch Kiêm Nhân Viên Tư Vấn Bán Hàng Thành Huyền Vũ

Kim Du Toa và Ái Nhĩ lắng nghe nghiêm túc, trên gương mặt xinh đẹp thỉnh thoảng lộ ra thần sắc khen ngợi và kính nể.

- Thì ra là như thế! Thành chủ thành Huyền Vũ thật sự rất thông thái.

Ái Nhĩ kính nể nói.

Kim Du Toa quay đầu nghiêm túc nói:

- Thành chủ đại nhân, ta cảm thấy thành Sa cũng có thể đưa ra chế độ hai mươi bốn giờ, như vậy sẽ dễ dàng quản lý thành hơn.

- Ừ, ta sẽ cân nhắc việc này.

Ái Nhĩ gật đầu.

Cô thấp giọng nói:

- Nhưng nếu muốn thực thi chế độ hai mươi bốn giờ, vậy thì chúng ta cần phải giao dịch đồng hồ quả lắc, thành chủ thành Huyền Vũ sẽ đồng ý sao?

Kim Du Toa nghe vậy nhìn về phía nữ quản gia, ánh mắt cô mang theo sự dò hỏi.

- Cái này thì ta không biết, cần phải đi hỏi thư kí mới được.

Vũ Nhi vội vàng lắc đầu.

- Cũng đúng….

Kim Du Toa lẩm bẩm một câu, Vũ Nhi chỉ là một quản gia bình thường, không hiểu những thứ này cũng là chuyện dễ hiểu.

- Mời ba vị vào trong!

Nhân viên Tiệm Mì đi tới rồi hét to.

- Đến phiên chúng ta rồi, mau vào trong đi.

Vũ Nhi dịu dàng thúc giục.

- Đi thôi, đi thôi!

Ái Nhĩ hưng phấn đi vào Tiệm Mì, nhân viên bán hàng dẫn ba người tới một chiếc bàn gỗ.

- Ba vị, nhìn xen muốn ăn món gì?

Nhân viên bán hàng mang thực đơn đến rồi đặt lên trên bàn gỗ.

- Ta xem nào....

Ái Nhĩ nhìn đủ loại món ăn trong thực đơn, lẩm nhẩm đọc:

- Mì chua cay đặc biệt, mì chay, mì rau củ, sủi cảo chua cay...

- Nhiều quá, món nào mới là ngon nhất?

Ái Nhĩ nhìn về phía Vũ Nhi để xin giúp đỡ.

Vũ Nhi thanh thúy nói:

- Ta đề cử món mì chua cay, đây là món bán chạy nhất ở trong Tiệm Mì.

- Đúng vậy.

Nhân viên phục vụ cười một tiếng rồi gật đầu.

- Vậy ta muốn một bát mì chua cay.

Ái Nhĩ quay đầu hỏi:

- Kim Du Toa, ngươi ăn cái gì?

- Ta muốn nếm thử sủi cảo chua cay.

Kim Du Toa dịu dàng nói.

- Vâng.

Nhân viên bán hàng cúi đầu viết món ăn vàogiấy, sau đó mỉm cười ra hiệu:

- Tổng cộng là tám mươi viên tinh thạch sơ cấp trung đẳng

- Đắt thật đấy…...

Kim Du Toa líu lưỡi, trong lòng thầm mắng nhưng vẫn đưa tinh thạch hung thú đưa cho nhân viên phục vụ.

Không lâu sau, nhân viên này bưng hai bát lớn đi tới, một mùi thơm nức mũi toả ra khiến hai cô gái điên cuồng nuốt nước miếng.

- Thơm quá đi.

Đôi mắt đẹp của Kim Du Toa tỏa sáng.

Ái Nhĩ cầm đũa lên, điều khiển một cách vụng về.

Sau khi tới thành Huyền Vũ được ba ngày, thứ đầu tiên mà cô học được chính là sử dụng đũa.

Cô nhấp một ngụm canh chua cay trước, cảm giác và hương vị mới lạ lập tức khiến cô yêu thích.

- Canh này rất ngon.

Ái Nhĩ khen ngợi.

Cô gắp một chút mì rồi cho vào miệng, cẩn thận thưởng thức.

- Thành chủ đại nhân, sủi cảo chua cay cũng rất ngon.

Kim Du Toa khen ngợi liên tục.

- Ta cảm thấy một bát không đủ, lại thêm một bát nữa đi!

Ái Nhĩ giơ tay hô to.

- Vâng!

Nhân viên phục vụ nhanh chóng đáp một tiếng.

Một tiếng sau, hai người ợ một cái rồi rời khỏi Tiệm Mì, nhìn phần bụng nhô lên, có thể tưởng tượng hai người đã ăn bao nhiêu bát mì.

- Ăn quá ngon!

Kim Du Toa ôm bụng bước đi, tốc độ đi đường giảm xuống rõ rệt.

Ái Nhĩ khen ngợi từ tận đáy lòng:

- Thành Huyền Vũ thực sự quá tuyệt vời.

- Nhưng sau này chúng ta trở lại thành Sa sẽ không thể ăn được món ngon như vậy nữa.

Kim Du Toa thở dài nói.

Cô đột nhiên có loại xúc động muốn ở lâu dài ở thành Huyền Vũ, mỗi ngày đều có thể ăn mì chua cay.

- Chờ thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ đi qua, chúng ta lại đến thành Huyền Vũ lần nữa.

Ái Nhĩ giơ tay gõ vào đầu Kim Du Toa....

Ánh mắt của Kim Du Toa trở nên ảm đạm, khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ kéo đến, sẽ còn bao nhiêu người sống sót đây?

- Hai vị có thể đi uống trà sữa trân châu, đó cũng là món nhất định phải thưởng thức khi tới Phố Buôn Bán.

Vũ Nhi dịu dàng đề nghị.

- Vậy thì đi uống thôi!

Ái Nhĩ vỗ tay, phóng khoáng nói.

Kim Du Toa nhanh chóng vứt chuyện phiền lòng ra sau đầu, ngạc nhiên hỏi:

- Thành chủ đại nhân, ngươi vẫn còn ăn tiếp được sao?

- Đương nhiên là được rồi.

Ái Nhĩ khẽ hất hàm, kiêu ngạo nói.

- Vậy thì đi thôi.

Kim Du Toa chép miệng, cô cũng rất tò mò món trà sữa trân châu nhất định phải nếm kia có mùi vị như thế nào.

Mười phút sau, hai người rời khỏi Tiệm Đồ Uống Lạnh, hai tay hai ly trà sữa trân châu, miệng không rời ống hút.

Vũ Nhi che miệng cười trộm, trong lòng cảm thán, không ai có thể cản được sự dụ hoặc của mỹ thực.

Vì nghênh đón Hội Nghị Thánh Địa, Nguyệt Thấm Lan đã đào tạo một trăm người quản gia để tiếp đãi các đại thành chủ và khách quý.

Những người quản sự này đã trải qua một cuộc huấn luyện mười ngày, học thuộc lòng pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ và hiểu cơ bản về hoạt động kinh doanh của Phố Buôn Bán.

Nhiệm vụ của các cô chính là dẫn dắt các khách quý ngoại lai đến Phố Buôn Bán, tiếp đó hỗ trợ giải đáp nghi vấn hoặc thúc đẩy giao dịch.

Chức trách của bọn họ tương đương với hướng dẫn du lịch kiêm nhân viên tư vấn bán hàng ở Địa Cầu.

- Hai vị có thể đến cửa hàng Vải Và Trang Phục, đó đó cũng là nơi nhất định phải đến khi tới Phố Buôn Bán.

Vũ Nhi thanh thúy nói.

- Vậy thì đi xem một chút!

Ái Nhĩ không suy nghĩ nhiều, vui vẻ đi theo Vũ Nhi tới cửa hàng Vải Và Trang Phục.

………

Trên không trung, Ốc Đảo cưỡi gió tiến lên.

Ở tầng cao nhất, Bối Nhĩ Liên điều khiển gió để đẩy nhanh tốc độ của Ốc Đảo.

Thời gian diễn ra Hội Nghị Thánh Địa càng ngày càng gần, trong lòng cô cũng càng ngày càng khẩn trương.

Cho nên chỉ cần có nhiều sức thì cô sẽ điều khiển gió để tăng tốc Ốc Đảo.

Cộp cộp cộp...

Hồ Tiên đi lên tầng cao nhất, uốn éo đi về phía Bối Nhĩ Liên:

- Bối Nhĩ Liên các hạ, còn bao lâu nữa mới đến thành Vạn Yêu vậy?

- Chắc nửa giờ nữa.

Bối Nhĩ Liên quay đầu đáp.

- Tốc độ rất nhanh.

Đôi tai hồ ly của Hồ Tiên run lên, cô ưu nhã đi tới mép tầng cao nhất, nhìn ra phía xa.

Bối Nhĩ Liên đi tới đứng bên cạnh Hồ Tiên, quay đầu nói khẽ:

- Hồ Tiên các hạ, nếu ta nhớ không lầm thì ngươi đã từng là người của thành Vạn Yêu, đúng không?

- Đúng thế, nhưng ngươi cũng nói đó là đã từng.

Khóe môi của Hồ Tiên cong lên, đôi mắt màu đỏ rực tràn đầy lạnh nhạt.

Bây giờ, cô đã không còn sợ hãi khi nhìn thấy Thú Vương Áo Cách Tư Cách.

Ngược lại cô rất chờ mong, Thú Vương sẽ như thế nào khi gặp lại cô một lần nữa? Lão sẽ có vẻ mặt như thế nào?

Bối Nhĩ Liên nghe vậy có chút kinh ngạc, tò mò hỏi:

- Hai bên có mối thù truyền kiếp à?

- Chỉ là một vụ giao dịch mà thôi.

Hồ Tiên giơ tay che miệng ngáp một cái, trong đôi mắt đỏ rực lóe lên một tia lạnh lẽo.

Trước đây Thú Vương lấy người nhà của cô để uy hiếp cô, còn xem cô như một món hàng để giao dịch với Mục Lương, phần nhục nhã này cô sẽ không bao giờ quên.

- Giao dịch?

Ánh mắt của Bối Nhĩ Liên lấp lóe, không có hỏi tiếp.

Cộp cộp cộp...

- Chị Hồ Tiên.

Hổ Tây và Hạ Lạc đi lên tầng cao nhất Ốc Đảo, háo hức chạy về phía cô gái đuôi hồ ly.

- Có chuyện gì vậy?

Hồ Tiên ưu nhã xoay người lại.

- Chúng ta sắp tới thành Vạn Yêu rồi, ta phải luôn túc trực bên cạnh ngươi.

Hổ Tây hồn nhiên nói.

- Vì sao?

Hồ Tiên nghi ngờ chớp chớp đôi mắt đẹp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận