Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1332: Mì Chua Cay Ăn Liền



Cô phân rõ phương hướng, cất bước đi đến khoang thuyền. Nhưng không kịp tới gần, trong mũi cô đã ngửi thấy một hương vị quen thuộc.

- Mì chua cay?

Đôi mắt đẹp của Tuyết Cơ sáng lên, cô chắc chắn đó chính là mì chua cay mà cô yêu nhất. Cô bước nhanh hơn, đi tới cửa khoang thuyền.

Cửa khoang thuyền không đóng, bên trong có bảy tám người đang ngồi, trong đó còn có Mậu Đạt và Đại Tề.

Mấy người vây quanh cái bàn, trước mặt bày một chén lớn, tất cả đều đang chảy nước miếng chờ đợi đầu bếp nấu mì chua cay. Tuyết Cơ mím môi, cô hiểu khoang thuyền này chính là nhà ăn và phòng bếp của bọn họ.

Nhưng ngửi được hương vị mì chua cay, cô lại không nhịn được mà nuốt nước miếng, sau đó cất bước cẩn thận len quan cánh cửa tiến vào trong khoang thuyền.

- Đề Lạp, còn chưa chín sao?

Đại Tề dùng chiếc đũa gõ vào bát tô trước mặt lớn tiếng hỏi.

Đề Lạp ồn ào trả lời:

- Đừng có gấp, bên trên này viết, phải đun năm phút đồng hồ mới có thể ăn.

Hắn mới là bếp trưởng, nấu như thế nào do hắn định đoạt.

Đề Lạp dùng cái muôi khuấy nước sôi đang đun mì chua cay, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đồng hồ cát trên bàn.

Mì chua cay này được mua từ quán mì trên Phố Buôn Bán, mì sợi đã được đem phơi nắng, đồ gia vị cũng trộn vừa vặn.

Tới khi mua về chỉ cần nấu chín mì sợi, lại dùng nước sôi bỏ gia vị vào nấu chung, sau khi chờ đủ thời gian, là có thể thưởng thức một chén mì chua cay nóng hôi hổi. Hơn nữa nếu một lần mua cả một trăm phần mì chua cay, còn được tặng một chiếc đồng hồ cát dùng để xem thời gian.

- Cũng không nhất định phải nấu đủ năm phút đồng hồ.

Mậu Đạt bĩu môi, hắn đã chờ tới mức không còn kiên nhẫn nữa rồi

- Không được, nếu không dựa theo nội dung hướng dẫn nấu, lỡ như nấu xong không ăn được thì sao?

Đề Lạp xụ mặt nghiêm trang nói.

- Được được được.

Mậu Đạt không kiên nhẫn khoát tay.

Cạnh vách tường, Bách Biến Ma Nữ đang nhìn chằm chằm vào nồi mì chua cay, đôi mắt đẹp không thèm nháy lấy một cái.

Ùng ục ùng ục…

Bụng cô lại sôi lên, thực sự cô đã cực kỳ đói bụng rồi.

- Bụng ai đang kêu đấy?

Đại Tề cười ngây ngô nói.

- Ngươi phải không?

Mậu Đạt liếc phó đội trưởng một cái, lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

- Không đâu, nếu ta đói bụng, tuyệt đối sẽ kêu to hơn tiếng vừa rồi!

Đại Tề chững chạc nói.

- Vậy sao?

Mậu Đạt nhịn không được cười ha hả.

-...

Tuyết Cơ không biết nên nói gì, cô chỉ biết đưa tay buồn bực ôm bụng.

- Được rồi.

Đề Lạp bỏ gia vị mì chua cay vào trong nồi, nước canh trong nồi rất nhanh đã biến thànhmàu đỏ, mặt ngoài còn có một tầng dầu đỏ lơ lửng nổi lên.

Hắn bưng lên bát tô, ba bước biến thànhhai bước rất nhanh đã tới cạnh bàn, đem bát tô đặt ở trên bàn.

- Oa, thoạt nhìn đã thấy ăn rất ngon!

Hai tròng mắt Đại Tề tỏa ánh sáng, hắn bắt đầu điên cuồng nuốt nước miếng.

- Tất cả không được nhúc nhích, để ta nếm thử trước.

Mậu Đạt đứng lên, hét lớn một tiếng, để cho đám người Đại Tề ngượng ngùng ngồi xuống. Tuyết Cơ âm thầm bĩu môi, như đang nhìn một đám nhà quê.

Mậu Đạt múc một chén lớn đầy mì, nhưng canh lại chẳng có bao nhiêu.

Lúc này, hắn mới cảm thấy mỹ mãn ngồi xuống, bắt đầu há miệng to ăn mì, đôi môi vốn dĩ có màu đen của hắn đã bị màu đỏ của ớt nhuộm thànhđỏ hồng.

- Ăn quá ngon.

Mậu Đạt tán thưởng không thôi.

Sột soạt rộp rộp…

Đám người Đại Tề cũng ăn với âm thanh cực lớn, nước canh bị húp soàn soạt, vẩy ra khắp nơi trên bàn. Tuyết Cơ cắn môi dưới, cố nén không cho mình phát ra thanh âm nuốt nước miếng.

Cô thực buồn bực, vì sao mình phải chạy tới nơi này chứ? Để bây giờ càng nhìn bọn họ ăn, cô lại càng muốn ăn, cũng càng thêm nhớ thành Huyền Vũ.

- Đội trưởng, sau khi chúng ta trở về, phải mua hàng hoá gì mang tới thành Huyền Vũ?

Kha Đa Lạp nuốt xuống mì trong miệng, nhìn về phía đội trưởng với vẻ mặt bóng lưỡng.

Đại Tề ngẩng đầu nói:

- Không phải bọn họ đã hỏi qua rồi sao? Đại lục bên này thiếu hoa quả, hơn nữa còn là cực kỳ thiếu, chúng ta chỉ cần đem hoa quả mang tới đây bán, là có thể kiếm được một khoản lớn.

Mấy tin tức này, đều do người của đội mạo hiểm nghe được từ Phố Buôn Bán.

Ở chỗ tối Tuyết Cơ thiếu chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng, đúng là thiếu hoa quả, nhưng có thành Huyền Vũ và căn cứ trung chuyển, sợ rằng người của đội mạo hiểm đã suy nghĩ sai rồi.

Trừ phi mang tới những nơi xa xôi bán mới mong kiếm được giá cao, nhưng mang tới những nơi đó có phí tổn rất cao, chắc chắn kiếm được không nhiều như tưởng tượng.

- Một đám ngốc.

Cô há mồm không tiếng động phun ra hai chữ.

- Đội trưởng, nhưng hoa quả sẽ không bảo quản được lâu.

Kha Đa Lạp nhắc nhở.

Tới đất liện thu mua hoa quả, lại cho lên thuyền vượt qua kênh Sương Mù, sau khi uyên qua nơi đó mang qua đại lục bên này, ít nhất cũng cần thời gian hai tháng, đến lúc đó hoa quả đã sớm thối rữa.

Mậu Đạt khoát tay, khàn giọng nói:

- Chuyện đó rất đơn giản, đem hoa quả phơi nắng thành quả khô, sau đó mới mang qua bên này bán, vậy là ổn rồi.

Hắn vùi đầu uống một hớp canh mì chua ngọt, cảm thấy trong khoang miệng cực kỳ ấm nóng, thật sự rất ngon.

Hai con mắt của Kha Đa Lạp sáng lên, hưng phấn nói:

- Ý kiến hay, phơi nắng thành quả khô, vậy có thể bảo quan hơn nửa năm.

- Hắc hắc, hoa quả ở bên kia chúng ta cũng không quý, đem giá cả tăng lên gấp vài lần cũng có thể bán đi.

Hai tròng mắt Mậu Đạt tỏa ánh sáng, nhịn không được cười ha hả.

Đại Tề buông thật mạnh đôi đũa, hưng phấn nói:

- Chỉ cần thành công, về sau ăn uống không lo.

- Ha ha ha ha.

Bên trong khoang thuyền vang lên một mảnh tiếng cười đắc ý.

-....

Tuyết Cơ cười lạnh liên tục, sau đó cô không tiếng động rời khỏi khoang thuyền, chuẩn bị trở về khoang chứa hàng, tiếp theo sẽ đem những tin tức nghe được này truyền quay lại thành Huyền Vũ.

- Lũ ngốc, muốn tăng giá lên vài lần rồi bán ra bên ngoài ư? Cũng dám tưởng tượng ghê.

Cô bĩu môi.

Cô theo đường cũ quay về, chuẩn bị chờ mấy người kia rời khỏi lại tới phòng bếp tìm ăn, trong khoảng thời gian này đành phải ăn khoai lang lót dạ chút đi.

Cô không tiếng động thở dài:

- Ai, vẫn muốn quay về thành Huyền Vũ ghê…

…………

- Ta là một con ếch nhỏ vui vẻ, oa oa oa!

Mễ Nặc vừa cất tiếng ca, vừa nhảy ra khỏi thang vận chuyển. Lúc này, cô mới từ trường học trở về, hoàn thành nhiệm vụ giảng bài hôm nay. Ngay cửa cung điện, Tiểu Tử đang cầm vải bố chà lau cửa sổ lớn của cung điện.

- Tiểu thư Mễ Nặc đã trở về.

Tiểu Tử ngọt ngào chào hỏi.

Mễ Nặc cười như hoa hỏi:

- Ngươi biết Mục Lương đang ở đâu không?

Tiểu Tử lắc đầu, quen thuộc nói:

- Không biết nữa, thành chủ đại nhân đã ra ngoài tuần tra Ngoại thành, sau đó lại trở về, tiếp theo lại đi ra ngoài.

- Được rồi, ngươi làm việc đi.

Mễ Nặc khoát tay, cất bước vào cung điện.

Cô đi vào thư phòng, tìm được thiết bị thu âm thanh vừa đặt trên cái giá tối hôm qua, sau đó nhẹ nhàng ấn vào phím.

- Ở trong hồ nước vui tươi, ôm giấc mộng biến thành hải dương, cái miệng và đôi mắt đều mở to, cùng hát ca vang dội.

Từ máy ghi âm, một ca khúc vang lên, âm thanh uốn quanh khắp thư phòng.

- Bên trong hồ nước vui tươi có một con ếch nhỏ, nó khiêu vũ điệu nghệ như được một vương tử phụ thể...

Mễ Nặc cũng hát theo.

Bạn cần đăng nhập để bình luận