Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 456: Sự Hưng Suy Của Một Gia Tộc Không Phải Dựa Vào Một Cô Gái

- Không có hứng thú.
Hi Bối Kỳ từ chối không chút do dự.
- Cái gì?
Áo Lợi Ba ngẩn người.
Lan Na hạ giọng nhắc nhở một câu:
- Tam trưởng lão, tiểu công chúa từng nói, ở đây cô có thể uống máu của cường giả cấp 8.
- Máu của cường giả cấp 8!
Áo Lợi Ba kinh hô một tiếng, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt hồ nghi.
Lão ngưng thần, nhìn về phía Mục Lương đang ngồi ở chủ vị, mặt mũi đối phương tràn đầy lạnh nhạt, chẳng lẽ máu cấp 8 đến từ người này?
Tiếp đó Tam trưởng lão cẩn thận xem xét cô gái Ma Cà Rồng, phát hiện khí tức của nàng ngưng thực, thực lực đã đạt đến cấp 6 sơ cấp.
Mà điều khiến lão cả kinh là thực lực của Hi Bối gia tăng quá nhanh!
Sắc mặt của Áo Lợi Ba biến đổi, chẳng lẽ con bé thật sự đã uống máu của cao thủ cấp 8?
- Thật sự không quay về sao?
Mục Lương giơ tay xoa đầu cô gái tóc vàng.
Hi Bối Kỳ lập tức lắc đầu:
- Không về.
Áo Lợi Ba tức giận hỏi:
- Hi Bối Kỳ, chẳng lẽ ngươi không biết suy nghĩ cho gia tộc sao?
- Trời ạ, ngươi nói câu này mà không cảm thấy xấu hổ sao?
Hồ Tiên trợn trắng mắt, tức giận nói:
- Sự hưng suy của một gia tộc mà phải dựa vào một người con gái, nói cũng không sợ mất mặt à?
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã tiếp lời:
- Đây không phải là chuyện mà gia tộc Ma Cà Rồng cao quý nên làm.
Khuôn mặt của Áo Lợi Ba lúc trắng lúc xanh, mặt mo sắp nứt ra.
- Tam trưởng lão, gia tộc Dạ Nguyệt dựa vào lão tổ của ta mới trở nên hưng thịnh, bây giờ các ngươi lại muốn cháu gái của lão đi liên hôn, chỉ vì để duy trì sự hưng suy của gia tộc.
Hi Bối Kỳ hỏi ngược lại:
- Vậy cần các ngươi để làm gì nữa?
- Ngươi! Thật không biết lễ phép.
Áo Lợi Ba tức giận đến mức râu ria thẳng băng.
Mục Lương đạm nhiên lên tiếng:
- Nếu Hi Bối Kỳ không muốn trở về, vậy các ngươi cũng đừng cưỡng bách cô ấy nữa.
- Thành chủ các hạ, đây là chuyện của gia tộc Dạ Nguyệt chúng ta, ngươi không có tư cách nhúng tay vào.
Giọng nói của Áo Lợi Ba đột nhiên trở nên lạnh hơn.
- Vậy sao?
Mục Lương hơi nhướng mày, con mắt màu đen lạnh như băng.
Ngay sau đó, khí thế bén nhọn của anh nhanh chóng tản ra, toàn bộ bầu không khí trong phòng tiếp khách tựa như muốn ngưng kết lại, khiến cho người ta khó mà hô hấp.
Đôi mắt màu vàng kim của Áo Lợi Ba co rụt lại, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Khí thế này…. là cấp 8!
Thành chủ thành Huyền Vũ tuyệt đối là cao thủ cấp 8, hơn nữa còn là cao thủ cấp 8 đỉnh phong, khí thế không thua kém gì lão tổ Dạ Nguyệt.
Lan Na hãi hùng khiếp vía, hai tay nắm chặt tay vịn của ghế, ngăn chặn ý định muốn lập tức đứng dậy chạy trốn.
Trong mắt của Áo Lợi Tư lộ vẻ hoảng sợ, cơ thể run bần bật té ngã khỏi ghế, ngồi bệt trên mặt đất.
Ngón tay của Mục Lương nhẹ nhàng gõ lên tay vịn ghế gỗ, giọng điệu bình tĩnh nói:
- Hi Bối Kỳ là người của thành Huyền Vũ chúng ta, sau này các ngươi đừng tới đây quấy rầy nữa.
Mục Lương vừa dứt lời, khí thể tản mát ra ngoài dần dần biến mất, phòng khách khôi phục lại bình tĩnh.
- Hô hô !
Áo Lợi Tư và Lan Na há miệng thở hổn hển, trán và phía sau lưng đã thấm ướt mồ hôi, trong đôi mắt tràn đầy sự hãi hùng.
- Ta đã hiểu.
Áo Lợi Ba lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Người này chính là cao thủ cấp 8, một cái phất tay là có thể chụp chết lão!
Man Thú Hoang Cổ là cấp 8, thành chủ thành Huyền Vũ cũng là cấp 8.
Ở trên mảnh đất này, thế lực như vậy không thể nói là không cần kiêng nể gì cả, nhưng ít nhất là có thể đi ngang.
- Không thể trêu chọc.
Áo Lợi Tư bò dậy, cúi đầu không dám nhìn thẳng Mục Lương.
- Sự hưng suy của một gia tộc mà phải dựa vào một cô gái, đây không phải là một chuyện đáng giá để phách lối.
Mục Lương bình tĩnh nói.
- Ta hiểu rõ.
Áo Lợi Ba cảm giác toàn bộ khuôn mặt sưng vù, giống như bị người ta tát mạnh vào mặt, đánh tan hơn phân nửa cảm giác ưu việt về Ma Cà Rồng của lão.
Chủ yếu là người trước mắt quá mạnh mẽ, cho dù đối phương có nói sai thì lão cũng phải cho là đúng.
- Tam thúc, gia tộc hưng hay suy không phải dựa vào một mình ta là có thể quyết định được.
Trong đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ lộ ra một tia thất vọng.
- Ta đã biết.
Áo Lợi Ba thở dài, giống như già đi mười mấy tuổi.
Mục Lương lạnh nhạt nói:
- Thấm Lan, tiễn khách.
- Được.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.
Cô liếc nhìn Áo Lợi Tư vẫn còn sợ mất mật, nhẹ nhàng nói:
- Mời các vị đi theo ta.
Áo Lợi Ba yên lặng quay người rời đi, Áo Lợi Tư và Lan Na vội vàng đuổi kịp.
- Mục Lương, bọn họ bị ngươi dọa sợ rồi.
Hồ Tiên dùng đuôi hồ ly nhẹ nhàng mơn trớn tay của Mục Lương, mỉm cười nói:
- Xem ra cuộc giao dịch sắp tới sẽ đơn giản hơn nhiều.
Hai mắt Hi Bối Kỳ trừng lớn, cô nhìn chằm chằm vào mấy cái đuôi hồ ly đang đong đưa.
Người phụ nữ này thật là to gan.
- Khụ khụ, đừng làm rộn.
Mục Lương cười khổ một tiếng.
- Ta đi Phố Buôn Bán.
Hồ Tiên chớp chớp hai mắt rồi uốn éo rời đi phòng tiếp khách, chuẩn bị đi Phố Buôn Bán.
- Mục Lương, cám ơn ngươi.
Hi Bối Kỳ trịnh trọng cúi người thi lễ với Mục Lương.
- Ngươi cũng là người của ta, không cần phải nói cám ơn.
Mục Lương ôn hòa lên tiếng.
- Hì hì, Mục Lương tốt nhất.
Hi Bối Kỳ hoạt bát nở nụ cười.
Mục Lương dịu dàng hỏi:
- Đúng rồi, lần trước uống máu, ngươi đã hấp thu xong chưa?
- Chưa đâu, còn phải đợi thêm một thời gian nữa.
Hi Bối Kỳ cảm nhận tình huống bên trong cơ thể rồi trả lời.
- Ừ, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi thêm một giọt nữa, nhìn còn có hiệu quả hay không.
Mục Lương như suy nghĩ gì đó, gật đầu nói.
- A, Mục Lương, ngươi thật sự quá tốt rồi.
Đôi mắt của Hi Bối Kỳ tỏa sáng.
Cô cười ‘hi hi’ trêu ghẹo nói:
- Nếu như đối tượng liên hôn là ngươi thì ta sẽ đồng ý một trăm phần trăm.
- Cái này không phải là không được.
Mục Lương nhếch miệng cười.
Anh đang tưởng tượng, nếu như kết hôn với Ma Cà Rồng, như vậy đứa bé được sinh ra sẽ là người bình thường hay Ma Cà Rồng?
- Gì chứ….. Ta nói giỡn thôi.
Gương mặt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ phiếm hồng, ánh mắt dáo dác nhìn khắp nơi, tay nhỏ nắm chặt góc áo, trong lòng như nai con nhảy loạn..
- Ha ha ha......
Mục Lương cười lắc đầu.
Anh đổi đề tài:
- Đã đến cửa nhà rồi, ngươi không có ý định trở về nhìn sao?
- Không được, tổ gia gia của ta không có ở đây, trở về cũng không có ý nghĩa gì cả.
Hi Bối Kỳ lắc đầu, cảm xúc hơi giảm xuống.
- Ừ, ta hiểu rồi.
Mục Lương đạm nhiên gật đầu.
- Mục Lương, ta đi trước đây, Phi Nhan nói muốn dẫn ta đi làm quen trụ sở huấn luyện Không quân.
Hi Bối Kỳ hồn nhiên nói.
Trụ sở huấn luyện Không quân thật ra chính là chỗ nghỉ ngơi của Ưng Lửa.
Trước mắt thì Không quân chỉ có ba thành viên chính thức, Nguyệt Phi Nhan, Hi Bối Kỳ và người thú Ngải Đức Luân.
- Đi đi.
Mục Lương phất tay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận