Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1869: Không Sợ Nhất Vạn Chỉ Sợ Vạn Nhất



- Ừm, tin tưởng ta, sé không có chuyện gì.

Mục Lương giơ tay xoa xoa đầu thiếu nữ Ma Cà Rồng.

- Được rồi...

Hi Bối Kỳ chậm rãi thở phào, chỉ là trong lòng vẫn lo lắng như trước.

- Sẽ không để ngươi chờ quá lâu, trễ nhất là nửa năm.

Giọng của Mục Lương chân thành nói.

Trong thời gian nửa năm, dựa vào việc kinh doanh của thành Huyền Vũ, đủ cho anh tích lũy đủ 10 tỷ tiến hóa.

- Được.

Hi Bối Kỳ gật đầu, trong lòng cầu nguyện tổ phụ có thể tiếp tục bình an.

- Tốt lắm, chớ nghĩ linh tinh.

Mục Lương trấn an nói.

- Ta sẽ cố gắng.

Lông mi Hi Bối Kỳ run run.

…………

Sau khi Hi Bối Kỳ rời đi không bao lâu, Vệ Ấu Lan gõ cửa thư phòng.

- Vào đi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

Cọt kẹt ~

Vệ Ấu Lan đẩy cửa vào, trong trẻo nói:

- Đại nhân, phi thuyền vận chuyển chở tinh thạch hung thú đã trở về, để vào khố phòng trước, hay là đi xem trước?

- Ta đến xem.

Hai con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên. Anh vội vàng đứng lên, sải bước rời thư phòng.

Lúc này, chính sảnh cung điện chất đầy túi da thú căng phồng cùng rương gỗ.

Đám người Tiểu Tử đã mở rương gỗ cùng túi da thú ra, kiểm tra tinh thạch hung thú bên trong, bảo đảm không có thứ khác trà trộn vào.

- Thành chủ đại nhân.

Đám người Tiểu Tử thấy Mục Lương qua đây, khéo léo hành lễ chào hỏi.

- Ừm, có chuyện sao?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu, lực chú ý đều ở rương tinh thạch hung thú.

Ba Phù khôn khéo nói:

- Tạm thời không có phát hiện có chuyện gì.

- Ừm, vậy cũng không cần kiểm tra nữa.

Mục Lương nói rồi đi lên trước, đưa tay mơn trớn tinh thạch hung thú.

Ông ~~~

- Hệ thống, chuyển hóa tinh thạch hung thú thành điểm tiến hóa.

Anh hạ lệnh ở trong lòng.

- Keng! Chuyển hóa thành công.

Âm thanh gợi ý của hệ thống vang lên.

Hơn mười phút phía sau, trong chính sảnh chỉ còn lại một đống rương rỗng cùng túi da thú khô đét.

- Không biết lần này có thể có được bao nhiêu điểm tiến hóa...?

Mục Lương khẽ thì thầm một tiếng. Hắn hơi chuyển động ý nghĩ một chút, mở ra bảng kỹ năng bốn chiều.

Thuần Dưỡng Sư: Mục Lương.

Thể lực: 5102,2

Tốc độ: 5104

Sức mạnh: 5107,9

Tinh thần: 5110,5

Tuổi thọ mệnh: 25 tuổi/45020 năm

Thuần dưỡng điểm: 5522.

Tiến hóa điểm: 75,498,894,298.

Năng lực:

Phân Liệt Phục Chế « cấp chín»,

Ý Thức Cụ Hiện « cấp tám »,

Khống Chế Nguyên Tố Bóng Tối « cấp tám ».

..... Ẩn dấu...

- Hơn bảy mươi lăm tỷ điểm tiến hóa, coi như không tệ.

Con ngươi màu đen của Mục Lương tỏa sáng lấp lánh.

Còn thiếu khoảng hai mươi bốn tỷ sáu trăm triệu để đạt được mục tiêu 100 tỷ điểm tiến hóa, chờ phi thuyền vận chuyển đi Vương Thành Tây Hoa, thành Tát Luận trở về, điểm tiến hóa có thể đột phá tám mươi tỷ.

- Thật khiến người ta chờ mong.

Mục Lương cong khóe môi, tâm tình rất tốt.

Anh còn nghĩ tới thành Thiên Bình, chủ thành Thiên Bình còn chưa tới thành Huyền Vũ, nếu không đã có một khoản giao dịch lớn, góp thêm cục gạch ngói vào mục tiêu 100 tỷ điểm tiến hóa.

Thật không nghĩ tới, chủ thành Thiên Bình đã trên đường tới thành Huyền Vũ.

- Dọn rương với túi da thú đi.

Mục Lương bình thản nói.

- Vâng.

Các tiểu hầu gái như một thói quen lên tiếng, động tác nhanh chóng thu thập chính sảnh sạch sẽ.

Những cái rương cùng túi da thú đều dời đến bên ngoài cung điện, sẽ có người tới thu thập, vận chuyển đến các các công xưởng cùng nhà xưởng lớn, tiếp tục sử dụng.

Sắc trời chậm rãi tối lại, Nguyệt Phi Nhan từ căn cứ điện ảnh trở về.

- Không gọi mẹ Thấm Di trở về?

Mục Lương nhíu mày hỏi.

Nguyệt Phi Nhan nhún vai, vẻ mặt bất đắc dĩ nói:

- Ta gọi, mẹ ta nhất định không trở lại, nói muốn quay thêm cảnh đêm, không thể làm lỡ thời gian.

- Bảo cô ấy chú ý nghỉ ngơi, thân thể quan trọng hơn.

Mục Lương ôn nhu dặn dò.

- Ừm, ta khuyên mẹ ta rồi, có nghe hay không cũng không biết.

Nguyệt Phi Nhan bày ra biểu tình ta không thể làm gì hơn nữa.

Mục Lương cười cười, ngày mai đến căn cứ điện ảnh xem thử.

Con ngươi Nguyệt Phi Nhan đảo một vòng, nghiêng đầu hỏi:

- Hi Bối Kỳ đâu, không phải ngươi đang nói chuyện cùng cô ấy sao?

- Chắc là cô ấy đi nghỉ ngơi.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

Nguyệt Phi Nhan hiếu kỳ hỏi:

- Ngươi tìm cô ấy có chuyện gì vậy, ta có thể hỏi không?

- Ừm, liên quan tới chuyện lão tổ cô ấy.....

Mục Lương dùng ba câu vài lời thuật lại việc buổi chiều một lần.

- Hả, tìm được lão tổ gia tộc Dạ Nguyệt, lão ấy còn bên trong kênh Sương Mù, sao lão ấy lại chạy đến chỗ đó?

Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên cùng khó hiểu.

- Không biết.

Mục Lương nhún vai.

Nguyệt Phi Nhan kinh dị hỏi:

- Vậy làm sao bây giờ, kênh Sương Mù nguy hiểm như vậy, ngươi phải giúp một tay đi tìm lão tổ gia tộc Dạ Nguyệt sao?

- Ừm, nhưng không phải là bây giờ, chờ sau khi Tiểu Huyền Vũ tiến hóa mới đi.

Mục Lương giải thích.

- Ừm, mà lão tổ Dạ Nguyệt ở trong kênh Sương Mù rất an toàn, chắc đợi một đoạn thời gian mới đi cũng không sao.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu một cái.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Mục Lương cười một cái.

Hai mắt Nguyệt Phi Nhan sáng lấp lánh nói:

- Đến lúc đó mang ta đi theo, được không?

- Ngươi đi làm gì?

Mục Lương cười hỏi ngược lại.

Nguyệt Phi Nhan đương nhiên nói:

- Ta đi mở mang hiểu biết nha, còn có thể giúp đỡ.

- Làm vật cản chứ không giúp được gì.

Mục Lương lắc đầu.

Nguyệt Phi Nhan chớp chớp con ngươi màu đỏ, không chắc chắn nói:

- Cũng không hẳn, bây giờ ta cũng không tính là yếu....

Mục Lương suy nghĩ một chút, mỉm cười nói:

- Nếu như ngươi có thể đột phá đến cấp 7, ta sẽ dẫn ngươi đi.

Nguyệt Phi Nhan trợn to mắt.

Bây giờ, cô chỉ là cấp 6 sơ kỳ, muốn đột phá đến cấp 7 thì cũng cần ít nhất một năm.

- Mục Lương, ngươi không muốn mang ta đi chứ gì.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi.

- Haizz, bị phát hiện.

Trong mắt Mục Lương có ý cười.

Nguyệt Phi Nhan nắm tay nhỏ giơ giơ lên, hung ác nói:

- Ghê tởm, ta sẽ cố gắng.

- Chúc ngươi sớm ngày đột phá cấp 7.

Mục Lương cười một tiếng.

Trong lòng anh hiểu rằng Nguyệt Phi Nhan lo lắng cho Hi Bối Kỳ, cho nên mới nghĩ muốn đi cùng.

Đừng thấy hai người mỗi ngày đều đấu võ mồm mà nhầm, thực ra quan hệ rất tốt, hơi giống oan gia hoan hỉ.

- Hừ hừ ~~~

Nguyệt Phi Nhan rầm rì vài tiếng, đứng dậy rời đi thư phòng.

Cô đến Thiên Điện nơi cô gái Ma Cà Rồng ở, thấy đối phương đang ngẩn người, ngay cả thiếu nữ tóc đỏ tới cũng không phát hiện.

- Hi Bối Kỳ, đang suy nghĩ gì đấy?

Nguyệt Phi Nhan đưa tay quơ quơ trước mặt cô ấy.

- À? Không có gì.

Hi Bối Kỳ phục hồi tinh thần lại, thu lại nỗi nhớ trong mắt.

- Ta mới vừa nghe Mục Lương nói, chờ Tiểu Huyền Vũ tiến hóa, sẽ dẫn ngươi đi kênh Sương Mù.

Nguyệt Phi Nhan ngồi xuống nói.

- Ngươi biết rồi...?

Hi Bối Kỳ thở dài, cằm đặt tại mặt bàn, dáng vẻ hữu khí vô lực.

Nguyệt Phi Nhan sờ guơng mặt thiếu nữ Ma Cà Rồng, nhẹ nhàng nhéo nhéo:

- Ngươi tỉnh lại đi, kết quả bói toán nói là lão tổ nhà ngươi rất an toàn mà, ngươi còn lo lắng cái gì?

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng nói:

- Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

Bạn cần đăng nhập để bình luận