Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1103: Nữ Chủ Nhân

Hắn nhớ tới những lời Mục Lương từng nói ở hội nghị thánh địa.

Hắn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng đầy do dự, không biết mình có nên đi theo bọn họ hay không?

Hắn cực kỳ tò mò, không biết những người này sẽ đạt thành hợp tác với thành Huyền Vũ như thế nào. Có lẽ phải thông qua lần này hắn sẽ nhận được tình báo hữu dụng.

- Vẫn nên đi xem một chút.

Bạch Trạch thấp giọng tự nói, sau đó hắn bước xuống cầu thang.

Ong ong ông… Đúng lúc này, một thứ dao động vô hình khuếch tán ra ngoài, bao phủ toà lầu. Hắn vẫn chưa kịp phản ứng, thì thân thể đã không thể động đậy được.

- Sao lại thế này?

Bạch Trạch lộ ra vẻ hoảng sợ, cái bóng dưới chân hắn bỗng nhiên giống hệt tơ nhện, chặt chẽ cố định hắn tại chỗ.

Hắn há miệng thở dốc, dường như những âm thanh đã rời bỏ hắn mà đi, ngay cả tiếng tim đập của mình hắn cũng không còn nghe được nữa. Vây xung quanh hắn là một bầu không khí im lặng đầy chết chóc.

Sao lại thế này?

Trong lòng Bạch Trạch bị nỗi sợ hãi chiếm cứ, đôi mắt hắn chỉ miễn cưỡng chuyển động được.

Tầm mắt của hắn dừng lại trên vách tường đằng xa, bỗng nhiên nó vỡ vụn ra, bị một lực nào đó cứng rắn đánh thành một lỗ thủng. Mục Lương xuyên qua khe hở, đi vào tầng hai toà lầu, con ngươi màu đen bình tĩnh nhìn chăm chú vào Bạch Trạch. Da mặt cứng ngắc của Bạch Trạch trở nên run rẩy, trong đáy mắt hắn tràn đầy hoảng sợ.

Hắn luống cuống, lại âm thầm suy đoán có phải thân phận mình đã bại lộ rồi không? Mục Lương cất bước đi về phía Bạch Trạch, trên mặt anh tràn ngập lạnh lùng.

Trong lòng Bạch Trạch lộp bộp một tiếng. Hắn chắc chắn thân phận mình đã bại lộ, và bây giờ thành chủ thành Huyền Vũ muốn giết hắn cướp lại vật phẩm, ít nhất cũng phải cầm lại linh khí phi hành trên người hắn.

Mục Lương nâng tay lên, tơ nhện từ lòng bàn tay anh phun ra bên ngoài, quấn chặt chẽ quanh miệng Bạch Trạch, chỉ chừa ra lỗ mũi để hắn hô hấp.

Anh ý niệm vừa động, lĩnh vực im lặng bắt đầu thu nhỏ lại rồi biến mất.

Con ngươi của Bạch Trạch mạnh mẽ co rút lại, bây giờ hắn đã nghe được âm thanh, và hắn cảm nhận được rõ ràng tiếng tim đập của mình trở nên nhanh gần như gấp đôi so với bình thường.

Hắn đang sợ hãi, nhưng thân thể vẫn như trước không thể động đậy được, chỉ có thể hô hấp dồn dập biểu thị sự sợ hãi trong lòng.

- Lá gan của ngươi rất lớn.

Mục Lương lạnh lùng mở miệng, ánh mắt anh nhìn về phía Bạch Trạch giống như đang nhìn một người chết.

- Ngô ngô ngô…

Bạch Trạch trừng lớn hai tròng mắt, hắn cố tỏ vẻ khó hiểu.

- Tứ trưởng lão Nghiêu Thiên, đừng giả vờ nữa.

Mục Lương vung tay lên, tơ nhện bao vây Bạch Trạch biến hắn thành một cái kén, chỉ chừa một khoảng gương mặt lộ ra bên ngoài.

Hô hấp của Bạch Trạch lại có tần suất nhanh hơn, trong lòng hắn hoàn toàn luống cuống, tại sao thân phận của hắn lại bại lộ? Là Hải Tây Địch hay Cát Khôi Phu?

- Yên tâm, tạm thời ta sẽ không giết ngươi.

Mục Lương hờ hững nói.

Anh lần thứ hai vung tay lên, phấn Hoa Sương Mê phiêu tán, bao phủ trên khuôn mặt Bạch Trạch. Trong lòng hắn cả kinh, theo bản năng hắn lập tức ngừng thở, không muốn hít phấn hoa vào.

- Vô dụng.

Mục Lương trực tiếp nện một quyền trên cái kén tơ nhện, đó là vị trí bụng của Bạch Trạch.

- Hừ!

Bạch Trạch kêu rên ra tiếng, hai tròng mắt trừng đến kích cỡ lớn nhất. Hắn bị ép phải hít vào phấn Hoa Sương Mê. Hắn chỉ kiên trì được vài giây, ý thức đã bắt đầu mơ hồ, rất nhanh sau đó, hắn đã chìm vào mê man.

Mục Lương bĩu môi. Anh lại xoay người đi tới lỗ thủng mình vừa mới tới, tơ nhện bay lơ lửng phía sau. Chờ tới khi anh trở lại tầng tám khu Trung Ương, đám người Ái Nhĩ và Tố Cẩm đang ở phía trước quảng trường chờ đợi, Ngải Lỵ Na và nhóm tiểu hầu gái đang canh giữ ở cửa cung điện.

Đám người Ái Nhĩ tới tìm Mục Lương, để đàm phán chuyện hợp tác.

- Mục Lương các hạ đã trở lại.

Đôi mắt đẹp của Ái Nhĩ sáng lên.

Mục Lương không tiếng động giơ một tay sau lưng lên, tơ nhện hoàn toàn bao phủ khuôn mặt Bạch Trạch, chỉ chừa lại khe hở rộng khoảng một lóng tay cho hắn hô hấp.

Đôi mắt đẹp của Kim Phượng híp lại, cô đã chú ý tới cái kén màu trắng đang bay lơ lửng phía sau lưng Mục Lương, bên trong đólà cái gì? Hoá ra là một người.

Đám người Tố Cẩm cũng tò mò, nhưng bọn họ đều thức thời không hỏi nhiều.

Ngải Lỵ Na sắc bén nói:

- Thành chủ đại nhân, mấy người này tới thương thảo chuyện hợp tác...

- Ừm, đi phòng tiếp khách trước đi.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Chư vị, theo ta đến đây đi.

Ba Phù đưa tay ra ý bảo.

Đám người Kim Phượng đi theo tiểu hầu gái nhỏ vào phòng tiếp khách của cung điện. Hai chân Mục Lương chạm đất, buông tơ nhện ở sau lưng ra.

- Đại nhân...

Con ngươi hồng nhạt của Ngải Lỵ Na, tò mò đánh giá kén tơ nhện.

- Bạch Trạch ở bên trong, mang vào rồi hãy xem.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Thật đúng là…

Ngải Lỵ Na lè lưỡi.

Mục Lương vừa rời đi không tới mười phút, đã bắt được người về. Sau đó cô nói một tiếng:

- Vâng!

Và kéo kén tơ nhện đi vào cung điện, tiến về hướng thiên điện, nơi đó có nhà tù tạm thời. Mục Lương cũng bước tới thiên điện.

Lúc này, đám người Tố Cẩm đã ngồi xuống, đang chờ đợi anh.

Tiểu hầu gái nhỏ bưng trà nóng tới, đặt xuống trước mặt mọi người. Ngoại trừ đồ uống nóng còn có điểm tâm và hoa quả.

- Ưm ưm … Ăn ngon thật.

Hắc Thủy lập tức đưa hai tay vào việc, hắn nhồi đầy miệng điểm tâm làm bằng tiểu mạch. Ái Nhĩ liếc mắt nhìn Hắc Thủy, trong ánh mắt cô đầy vẻ xem thường.

- Thật sự là thất lễ.

Kim Du Toa đứng ở phía sau Ái Nhĩ khẽ bĩu môi.

Đạp đạp đạp...

Hồ Tiên với dáng đi thướt tha uyển chuyển tiến phòng tiếp khách. Đôi mắt đẹp của cô bình tĩnh liếc mắt nhìn tất cả mọi người trong phòng một cái, sau đó lập tức đi về hướng ghế chủ vị.

- Chư vị, thành chủ của chúng ta lập tức sẽ tới.

Hồ Tiên ngồi xuống, hai chân tao nhã duỗi ra cùng một chỗ.

Hắc Thủy nuốt đồ ăn xuống, hắn dùng âm thanh khờ khạo nói:

- Không cần vội.

Hồ Tiên nhìn về phía Hắc Thủy, một bàn điểm tâm trước mặt hắn đã gần hết.

- Ba Phù, đi lấy thêm chút điểm tâm cho Hắc Thủy các hạ.

Cô nghiêng đầu nhìn về phía cô hầu gái nhỏ dặn dò.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu, rồi xoay người đi tới phòng bếp.

- Ha ha ha, thật là… Làm ta ngại quá.

Hắc Thủy cười ngây ngô nói.

Đôi mắt đẹp của Tố Cẩm híp lại.

Hồ Tiên ngồi ở ghế chủ vị, mang tới cho cô cô một loại cảm giác cô ấy là nữ chủ nhân của thành Huyền Vũ. Cô cảm thấy nghi hoặc, vì sao lần này không phải người phụ nữ có khí chất tao nhã kia tới tiếp đãi các cô.

Hải Điệp không nhịn được tò mò, mở miệng hỏi:

- Các hạ là thành chủ thứ hai của Thành Huyền Vũ sao?

- Khanh khách lạc…

Hồ Tiên che miệng cười khẽ, đôi mắt đẹp của cô lưu chuyển một tia sáng kỳ dị, tao nhã nói:

- Các hạ nói đùa, thành Huyền Vũ chúng ta làm gì có thành chủ thứ hai, Mục Lương chính là lão Đại duy nhất.

- Như vậy... À?

Hải Điệp nhướng mày, từ câu nói này của cô, chẳng lẽ có ý nghĩa là thành Huyền Vũ vẫn chưa có nữ chủ nhân sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận