Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2685: Mật Văn Của Vương Quốc Huyền Vũ.

Nguyệt Phi Nhan và những người khác nghe vậy không khỏi hít hà một hơi, có thể từ vương quốc Huyền Vũ công kích đến đại lục mới, khoảng cách công kích này quả thật là quá kinh khủng.

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh nói:

- Đây chỉ là những gì Mục Lương nói thôi, biểu hiện cụ thể như thế nào thì phải thử nghiệm một phen.

Những gì cô gái ưu nhã nghe được từ Mục Lương thì đều nói lại cho đám người Nguyệt Phi Nhan.

- Cũng đúng, còn phải xem thực tế như thế nào đã.

Ny Cát Sa và những người khác chậm rãi gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan tiếp tục nói:

- Ngoại trừ đạn đạo thì Mục Lương còn nhắc tới Chấn Bạo đạn gì gì đó, nhưng mà tạm thời chưa có thời gian nghiên cứu.

- Nghe có vẻ rất lợi hại.

Hi Bối Kỳ cảm thán nói.

- Mau ăn đi, những chúng ta này quan tâm không được.

Nguyệt Thấm Lan bưng chén canh lên, ưu nhã thưởng thức canh hải sản.

Sau khi ăn cơm xong, mọi người rời khỏi nhà ăn trở về Thiên Điện của mình, có người tắm rửa, có người học tập, Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng thì rời khỏi cung điện, hôm nay cả hai phải trực đêm.

Mễ Á đi đến phòng của em gái, trên bàn có một xấp giấy, Mễ Nặc thì đang gọt bút chì.

Mễ Nặc thấy chị gái tiến vào thì vội vàng nói:

- Tỷ tỷ đến rồi, mau tới đây, hôm nay ngươi chép những chữ trong này.

Mễ Á nhìn cuốn sách mà cô gái tai thỏ cầm trong tay, là hiến pháp vương quốc Huyền Vũ, chẳng lẽ con bé muốn cô chép cái này?

- ...Chép hết toàn bộ à?

Khóe miệng của cô co giật nhìn về phía em gái.

Mễ Nặc nghiêm mặt nói:

- Chị à, luyện chữ thì phải viết nhiều một chút chứ, như vậy mới mới có thể luyện tốt được.

- Nhưng mà cũng đâu cần phải chép toàn bộ....

Mễ Á mấp máy đôi môi hồng.

- Không cần chép toàn bộ, hôm nay ngươi chỉ cần chép năm trang thôi.

Mễ Nặc thanh thúy nói.

- ...Được rồi.

Tổng kết lại vẫn là phải chép hết toàn bộ, chỉ là chia nhỏ ra thôi!

Mễ Á thở dài, ngồi xuống cầm bút bắt đầu sao chép hiến pháp.

Mễ Nặc ngồi ở bên cạnh nhìn, thỉnh thoảng lên tiếng sửa đúng cách viết cho chị gái.

- Không đúng, chữ này phải viết như vậy.

Mễ Nặc cầm bút lên, tay cầm tay dạy học.

- Tiểu Nặc, ngươi dạy ta viết chữ Hán được không?

Mễ Á đột nhiên nói một câu.

- A, sao ngươi đột nhiên nghĩ đến chuyện này thế?

Mễ Nặc chớp mắt khó hiểu.

Mễ Á giải thích:

- Chúng ta muốn sử dụng chữ Hán như mật văn, sau này truyền lại tin tức bí mật sẽ không sợ bị người ngoài biết.

Trong thế giới này, chỉ có Mục Lương, Mễ Nặc, Ly Nguyệt, Nguyệt Thấm Lan và số ít người nhận thức chữ Hán.

Sỡ dĩ đám người Mễ Nặc biết chữ Hán đều là do Mục Lương đích thân dạy, để bọn họ thuận tiện xem hiểu nội dung trong điện thoại di động.

“Chúng ta” trong miệng cô gái tai mèo là chỉ thành viên của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

- Hóa ra là như vậy, nhưng mà ta nói trước là chữ Hán rất khó học nha.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

Trước đây, cô đã phải mất hết nửa tháng mới chậm rãi học được đọc và viết chữ Hán.

- Khó đến mấy thì ta cũng phải học.

Mễ Á nghiêm túc nói.

- Được rồi, thế thì để ta dạy cho ngươi.

Mễ Nặc không do dự nữa, kéo ghế ngồi lại gần cô gái tai mèo.

Nàng cầm bút lên, viết ra các loại thiên bàng bộ thủ.

Mễ Á chăm chú nhìn, khi thiên bàng bộ thủ càng ngày càng nhiều, cô không khỏi co giật khóe mắt, xem ra cái này còn khó hơn nhiều so với trong tưởng tượng của mình.

Mễ Nặc nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Chị, chữ Hán nói khó thì có khó, nói không khó thì cũng không khó, trước tiên chúng ta học thiên bàng bộ thủ, sau đó sẽ học ghép vần, cuối cùng là học chữ.

- Được.

Mễ Á đáp một tiếng.

Thế giới này không có ghép vần, hiện tại ghép vần sử dụng vương quốc Huyền Vũ trong đó là do Mục Lương sửa đổi từ cách ghép vần chữ Hán, thuận tiện còn đưa vào chương trình giảng dạy của Trường Học.

Mễ Nặc ngây thơ nói:

- Đây là "Thảo", đây là "Nhất”, còn đây là...

- ...

Khóe môi của Mễ Á co giật, học theo em gái đọc lên cách gọi các loại thiên bàng bộ thủ.

Nửa giờ sau, cô gái tai mèo sống không còn gì luyến tiếc, chữ Hán còn khó học hơn nhiều so với trong tưởng tượng của cô.

Cô nhớ tới lời nói của Mục Lương, sau này tiếng Hán sẽ trở thành chữ viết quan trọng của vương quốc Huyền Vũ.

Mễ Á nghĩ tới đây, cô lại quyết tâm tiếp tục học tập.

Bất tri bất giác một tiếng đồng hồ trôi qua, Mễ Nặc đặt bút xuống, nói:

- Hôm nay học tới đây thôi.

- Chờ một chút, ngươi dạy ta viết tên của hai chúng ta đi.

Mễ Á vội vàng nói.

- Cái này đơn giản thôi.

Mễ Nặc đồng ý, cầm bút lên viết tên của mình và chị gái.

Cô ngây thơ chỉ vào hai cụm chữ, giải thích:

- Đây là "Mễ Nặc", còn đây là "Mễ Á", ngươi chỉ cần sao chép vài lần là có thể nhớ kỹ rồi.

Mễ Á chậm rãi gật đầu, lại nói:

- Mục Lương thì sao, viết như thế nào?

Mễ Nặc lập tức cầm bút lên viết lên giấy hai chữ Mục Lương.

- Có vẻ như không khó.

Mễ Á nói thầm một câu, cầm bút lên luyện tập viết tên của Mục Lương trước.

Mễ Nặc nhìn xong không khỏi cạn lời, bình luận một câu:

- Xiêu xiêu vẹo vẹo, trông giống như con giun uốn tới ẹo lui nha.

- ... Ta luyện tập thêm một chút.

Mễ Á nắm bút thật chặt, nghiêm túc viết xuống từng nét chữ.

- Cứ chậm rãi thôi, phải học chăm chỉ nửa tháng thì ngươi mới quen tay được, tỷ tỷ cố lên!

Mễ Nặc ngây thơ cổ vũ.

- Ừm.

Mễ Á đáp mà không hề ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào trang giấy.

Bên trên Thiên Cức Quan, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ ngồi cạnh nhau trên tường thành, đưa mắt nhìn ra ngoài khơi phía xa.

Hi Bối Kỳ ngáp một cái, nhếch miệng nói:

- Không phải nói sắp tới rồi à, tại sao ta còn chưa nhìn thấy phi thuyền vận chuyển nữa vậy?

- Đừng nóng vội, chúng ta mới vừa tới thôi.

Nguyệt Phi Nhan liếc cô gái Ma Cà Rồng.

Hôm nay Cầm Vũ và Tân Tây sẽ trở về, cô gái tóc đỏ và Hi Bối Kỳ được phái tới nghênh tiếp các cô.

- Buổi chiều còn có huấn luyện.

Hi Bối Kỳ lẩm bẩm.

Nguyệt Phi Nhan trợn trắng mắt, trong mắt lộ vẻ khinh bỉ, nói:

- Đừng nói cứ như là ngươi rất chăm chỉ.

- Cái gì chứ, ta chắc chắn là chăm chỉ hơn ngươi!

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ trừng lớn.

Nguyệt Phi Nhan nói với thần sắc nghiêm túc:

- Vậy hôm nay huấn luyện Không Quân đều do ngươi phụ trách.

- Nghĩ hay quá nhỉ, ta chỉ phụ trách huấn luyện buổi chiều thôi!

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt quay đầu sang chỗ khác.

- Chậc ~"

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi.

- Tới rồi.

Hi Bối Kỳ đột nhiên mở miệng, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm phía trước.

- Ông ~~~

Không gian dao động một chút, phi thuyền vận chuyển khổng lồ đột nhiên xuất hiện, chậm rãi bay vào trong Kênh Sương Mù.

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ bị màu đỏ bao trùm, cánh dơi sau lưng giang ra, cô nhẹ nhàng vỗ cánh phóng lên cao, nhanh chóng bay về phía phi thuyền vận chuyển.

- Ê nè, chờ ta với!

Nguyệt Phi Nhan vội vàng hộ một tiếng rồi đập cánh trên Khôi Giáp Chu Tước đuổi theo.

Trên phi thuyền vận chuyển, Cầm Vũ đang đứng ở đầu thuyền, liếc mắt một đã thấy Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan.

- Chị Cầm Vũ, hoan nghênh trở về!

Hi Bối Kỳ phất tay chào hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận