Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1396: Cuối Cùng Cũng Tới!



- Bốp bốp bốp...

Mục Lương nâng tay lên vỗ một tràng.

Thấy thế Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt cũng vỗ tay theo, sau đó những người khác mới lần lượt vỗ tay chúc mừng.

Khi màn vỗ tay chấm dứt, Y Lệ Y tiếp tục nói:

- Kế tiếp mời học sinh của lớp một lên sân khấu, học sinh của lớp hai chuẩn bị sẵn sàng.

Đạp đạp đạp...

Y Lệ Y đi xuống sân khấu, ba mươi đứa nhỏ có lớp một sắp xếp thành đội ngũ chỉnh tề đi lên sân khấu, những gương mặt nhỏ nhắn đều thu lại vẻ tươi cười, thoạt nhìn cực kỳ nghiêm túc.

- Thật đáng yêu.

Nguyệt Thấm Di tán thưởng nói.

Cô vừa dứt lời, dụng cụ phát nhạc đã vang lên âm thanh, ngay sau đó là một bài hát quen thuộc.

- Bài tập thể dục nhịp điệu đầu tiên của thành Huyền Vũ sẽ bắt đầu ngay bây giờ, bài tập thứ nhất kéo giãn cơ thể, một hai ba bốn năm sáu bảy tám, hai hai ba bốn năm sáu bảy tám...

Theo âm nhạc vang lên, bọn nhỏ bắt đầu kéo giãn cơ thể, bày ra một đám những động tác thể dục nhịp điệu.

Mục Lương rất nghiêm túc quan sát, bút than trong tay anh, xoay tròn trong kẽ tay.

- Đây là cái gì?

Nguyệt Thấm Di bày ra vẻ mặt mờ mịt. Cô không biết bọn nhỏ đang làm cái gì, cô phải chấm điểm thế nào đây?

Mục Lương nghiêng đầu nhìn cô một cái, khẽ cười nói:

- Ngươi xem bọn chúng làm động tác có chỉnh tề hay không? Nếu có sai khác thì căn cứ vào đó mà chấm điểm.

- Ừm ừm...

Nghe vậy, Nguyệt Thấm Di chớp chớp đôi mắt màu thuỷ lam ngập nước, rồi nghiêm túc quan sát từng đứa nhỏ một.

Năm phút đồng hồ trôi qua, những bạn nhỏ của lớp một đã hoàn thành biểu diễn.

- Động tác đều rất tiêu chuẩn, chỉ có vài đứa bị sai động tác, bị trừ mất vài điểm.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.

- Ừm, có thể cho bảy điểm.

Cây bút chì hồi nãy vẫn xoay tròn trong tay Mục Lương đã dừng lại, anh viết điểm lên giấy.

- Ừm, ta chỉ cho sáu điểm.

Nguyệt Thấm Di ngừng cây bút đang viết.

- Không sao mà.

Nguyệt Thấm Lan không thèm để ý khoát tay áo.

Nguyệt Thấm Di thở dài một hơi:

- Được rồi.

Y Lệ Y lần thứ hai lên đài, cao giọng nói:

- Kế tiếp mời học sinh lớp hai lên, học sinh lớp ba chuẩn bị sẵn sàng.

Đạp đạp đạp...

Những đứa nhỏ của lớp hai cũng sắp xếp thành đội ngũ lên sân khấu rồi nghe theo âm nhạc bắt đầu làm động tác.

Năm phút đồng hồ sau, Mục Lương lại cúi mặt viết điểm xuống.

- Ừm, nhóm này thuần thục hơn một chút, ta cho bảy điểm.

Nguyệt Thấm Di nghiêm trang nói.

Mục Lương nở nụ cười, anh cũng không nói gì thêm.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng khi tất cả những học sinh đã lên đài thi đấu xong xuôi, đồng hồ cũng điểm mười hai tiếng.

- Trò này rất thú vị.

Nguyệt Thấm Di còn chưa tận hứng, buông bút chì trong tay xuống.

Mục Lương buồn cười nói:

- Nếu thích, cứ ở lại đây đi, chức hiệu trưởng trường học giao cho ngươi.

- Không vội, không vội.

Nguyệt Thấm Di cười khẽ vài tiếng.

Y Lệ Y bước nhanh tới, cung kính hỏi:

- Thành chủ đại nhân, đã thống kê xong ba lớp giành vị trí đầu tiên, phân biệt là lớp chín, lớp năm và lớp mười hai.

- Ừm, chuẩn bị tuyên bố đi.

Mục Lương gật đầu, kết quả này trùng khớp với suy nghĩ của anh.

- Vâng.

Y Lệ Y xoay người, sau đó lại bước lên đài.

Cô thở sâu một hơi tiếp theo nghiêm mặt nói:

- Thứ tự đã được định ra, kế tiếp kính mời thành chủ đại nhân của chúng ta lên sân khấu tuyên bố.

Nghe vậy Mục Lương đứng lên, từng bước đi lên sân khấu.

Bốp bốp bốp...

Dưới sân khấu vỗ tay như sấm dậy, bọn nhỏ và thành dân xem thi đấu đều hưng phấn vỗ tay.

Mục Lương nói vài câu quen thuộc rồi bắt đầu tuyên bố thứ tự:

- Giải ba là lớp mười hai, á quân là lớp năm, còn quán quân chính là lớp chín, chúc mừng các em.

- Yeah, thật tốt quá, chúng ta là quán quân!

Dưới sân, bọn nhỏ đều hưng phấn hoan hô, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ kích động.

………….

Rầm rầm...

Trên Biển Đại Đinh, ba chiến thuyền lớn xếp thành hình chữ nhân đi tới…

Đứng trên chủ thuyền dẫn đầu, Kha Đa Lạp quay người lại nói:

- Đội trưởng, rất nhanh thôi sẽ tới cảng của thành Tát Luận thuộc Vương Quốc Hải Đinh.

- Tính toán thời gian một chút, cũng nên tới rồi.

Mậu Đạt khàn giọng nói.

Đại Tề ngáp một cái, rồi duỗi lưng cảm thán nói:

- Cuối cùng cũng tới!

- Dặn dò bọn họ một chút, nhớ giữ gìn cái miệng của mình, đừng nói chuyện về thành Huyền Vũ ra ngoài.

Trong mắt Mậu Đạt hiện lên một tia sát ý, hắn thấp giọng nói:

- Ai dám nói lung tung ra ngoài, ta sẽ ném xuống biển cho ma thú ăn.

Hắn muốn để lộ bí mật về thành Huyền Vũ và vùng đất mới cho những người khác biết, sẽ ảnh hưởng tới con đường phát tài trong tương lai của hắn.

- Đã biết, ta sẽ dặn dò.

Đại Tề nghiêm trang gật đầu, sau đó xoay người đi vào bên trong khoang thuyền.

Yết hầu của Kha Đa Lạp giật giật, hắn biết, đội trưởng đã nói là sẽ làm.

Trên boong tàu, Tuyết Cơ đang ẩn thân, lại không tiếng động bĩu môi.

Hiện tại, lá gan của cô đã lớn hơn rất nhiều, dám ở lại thời gian dài trên boong tàu, làm như thế mới có cơ hội nghe được nhiều chuyện, nhìn được nhiều thứ hơn.

Tuyết Cơ cảm thấy hơi nhàm chán. Nhưng khi nhìn thấy mảng lục địa xuất hiện ở phía chân trời xa xa, tinh thần cô lập tức chấn động, mắt đẹp nhất thời sáng lên. Cô ở trên thuyền lâu ngày như vậy, đã nhàm chán muốn chết rồi, chỉ hận không thể nhanh một chút đi lên lục địa, xem tân đại lục là cái dạng gì.

Mậu Đạt lớn tiếng hô:

- Chuẩn bị vào cảng.

- Vâng!

Những thành viên đội mạo hiểm kích động hô, động tác thuần thục bắt đầu hành động.

Tuyết Cơ né tránh những thành viên đội mạo hiểm đang bận rộn. Cô đầy chờ mong nhìn chăm chú vào đất liền càng ngày càng gần, từ khoảng cách này, đã có thể nhìn thấy bóng dáng mọi người đi lại trên bờ.

Phía cuối tầm mắt, là một hải cảng phồn hoa, bên cạnh cảng đang neo đậu mấy trăm chiến thuyền với kích thước to nhỏ khác nhau, lớn nhất tới gần trăm mét, nhỏ nhất chỉ có mười mấy mét.

Trên cảng có rất nhiều người, đủ loại màu sắc trang phục và hình dạng.

- Đã lâu không tới thành Tát Luận.

Mậu Đạt cảm thán một tiếng.

- Đã hai năm rồi.

Kha Đa Lạp gật đầu nói.

Mậu Đạt cong môi nói:

- Bởi hàng hoá lần này cần bán cho người giàu có, nếu không ta chẳng thèm tới nơi này.

Kha Đa Lạp nghiêm mặt nói:

- Đúng vậy, tuy rằng thành thị này rất phồn hoa, cảng cũng lớn, nhưng các thế lực nơi đây cực kỳ phức tạp, chúng ta phải cẩn thận một chút.

- Hừ, ta cần ngươi nhắc nhở ư?

Mậu Đạt nâng tay gõ lên đầu quan sát viên.

Kha Đa Lạp ngậm miệng không dám nói gì, chỉ còn biết ôm đầu thổn thức.

Tuyết Cơ nghe hai người nói chuyện, trong lòng thầm cảnh giác. Cô quyết định sau khi lên bờ phải cẩn thận hơn một chút.

Rầm rầm rầm rầm...

Ba chiến thuyền lớn từ từ tới gần cảng, thuyền viên bận rộn, thả neo thả neo, hạ buồm hạ buồm, không một ai rảnh rỗi.

- Muốn ngừng lại đây bao lâu?

Trên cảng, nhân viên quản lý sải bước đi tới, chuẩn bị thu phí dừng đỗ của ba chiến thuyền lớn này.

Khắc Âu Nô là một người đàn ông trung niên, là một trong những nhân viên quản lý phụ trách cảng của thành Tát Luận, chịu trách nhiệm thu phí dừng đỗ của các thuyền lớn.

Trên người hắn mặc một bộ đồng phục bằng vải thoạt nhìn rất khí phái, ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với những bình dân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận