Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1760: Tại Sao Vừa Rồi Chúng Ta Không Giết Hắn?



- Tách bọn hắn ra.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói.

- Vâng.

Tên hộ vệ Trung Ương còn lại lập tức lên tiếng.

Ba tên hộ vệ, một người canh gác bên ngoài lầu gỗ, đề phòng bất kỳ ai đến gần, một người canh gác trên nóc nhà, để mắt đến động tĩnh bốn phía.

Tên hộ vệ còn lại cẩn thận tách công tước Mạch Tang và người phụ nữ trên giường ra, tiếp đó trói hắn bằng tơ nhện và đặt ngồi dựa vào thành giường.

Ly Nguyệt nhìn về phía A Đát Trúc, thấp giọng hỏi:

- Chuẩn bị xong chưa?

- Rồi.

A Đát Trúc lấy ra một cái túi vải, lấy vài miếng trà tinh thần và cho vào miệng, nó có thể tạm thời đề cao tinh thần lực.

Ly Nguyệt gật đầu:

- Vậy ta đánh thức hắn.

Mọi người tiến vào trạng thái ẩn thân, sau đó lấy ra bí dược khiến người ta thanh tỉnh và đặt ở dưới mũi của công tước Mạch Tang.

- Ừm...

Một lát sau, lông mày của công tước Mạch Tang run lên, mí mắt nặng trĩu chậm rãi xốc lên.

Trước khi hắn có thể nhìn rõ những thứ trước mặt thì một đôi mắt thuần trắng xuất hiện, cấp tốc khống chế tinh thần của hắn.

Lúc này thì cô gái tóc trắng và những người khác mới hiện thân một lần nữa.

- Khống chế được rồi, ngươi đặt câu hỏi cho hắn đi.

A Đát Trúc nhíu mày nhanh chóng nói.

Ly Nguyệt không nói nhảm, lập tức đi thẳng vào vấn đề:

- Công tước Mạch Tang, ba năm trước ngươi có tham gia vào trận chiến tranh giành vương vị không?

- Có.

Công tước Mạch Tang đáp với vẻ mặt đờ đẫn.

Ly Nguyệt tiếp tục hỏi:

- Tại sao ngươi lại muốn phản bội quốc vương lúc đó?

- Lợi Khách Tu… Khi hắn làm quốc vương thì thu thập của chúng ta quá ít, không thể hưởng thụ...

Công tước Mạch Tang nói với giọng điệu bình thản.

Lợi Khách Tu là tên của quốc vương đời trước, hắn là cường giả cấp 9 sơ cấp, cũng là cha của Tô Lâm Y Tư.

- Chỉ bởi vì thu nhập ít thôi sao?

Giọng nói của Ly Nguyệt lạnh xuống.

Công tước Mạch Tang giải thích:

- Cũng bởi vì khu mỏ quặng Thép Tím, La Mễ Thản đã đồng ý ta, chỉ cần giúp hắn ngồi trên vương vị thì ta sẽ được chia một phần khu mỏ quặng Thép Tím.

La Mễ Thản, quốc vương Lan Lư Ba hiện tại.

Ly Nguyệt hít một hơi thật sâu, lấy ra danh sách mà Tô Lâm Y Tư viết, tiếp tục hỏi:

- Những người tham gia cuộc mưu phản lúc đó là ai?

Công tước Mạch Tang đáp với vẻ mặt vô cảm:

- Tử tước Lục Mặc, tử tước Âu Ni Dương, nam tước Đức Luân....

Ly Nguyệt lấy ra giấy và bút, nhanh chóng ghi nhớ những cái tên mà công tước Mạch Tang nói.

- Ta không thể chịu đựng được nữa.

A Đát Trúc nói với sắc mặt trắng bệch.

Công tước Mạch Tang là Ma Pháp Sư cấp 8, tinh thần lực cao cường, cô gái tóc trắng chỉ có thể khống chế hắn vài phút mà thôi.

- Ta biết.

Ly Nguyệt thu hồi giấy và bút và lấy ra Phấn Hoa Mê Mang, để công tước Mạch Tang chìm vào giấc ngủ sâu lần nữa.

- Khôi phục nguyên dạng.

Cô lạnh nhạt nói.

Hộ vệ Trung Ương đi lên trước cởi trói cho công tước Mạch Tang, sau đó thả hắn lại trên giường, sắp xếp tư thế giống như lúc đầu bọn họ tiến vào.

Ly Nguyệt kiểm tra một lần, sau xác định không lưu lại vết tích nào thì mới mang theo mọi người xoay người rời đi.

Sau khi đi ra phủ công tước, A Đát Trúc không khỏi hỏi:

- Tại sao vừa rồi chúng ta không giết hắn?

Ly Nguyệt liếc nhìn cô gái tóc trắng, bình tĩnh nói:

- Đó không phải là những gì chúng ta phải làm trong nhiệm vụ này.

- Được thôi.

A Đát Trúc mím môi.

Ly Nguyệt đột nhiên nói:

- Ta đoán đại khái là giữ bọn hắn lại để tiểu thư Tô Lâm Y Tư đích thân ra tay.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

A Đát Trúc gật đầu.

- Đi thôi, chúng ta đến nơi ở của mục tiêu kế tiếp.

Ly Nguyệt phất tay, thân ảnh nhanh chóng biến mất.

Đêm đó, tại rất nhiều ngôi nhà nhau trong Nội Thành, những bóng người thoắt ẩn thoắt hiện, thực hiện nhiệm vụ một cách trôi chảy.

Trước khi trời sáng thì nhóm của Ly Nguyệt và Ngôn Băng đã rời đi thành Y Lê, an toàn trở lại thành Huyền Vũ.

Trong thư phòng, Mục Lương dường như cảm ứng được mà thả tinh thạch ma thú trong tay xuống.

Cả đêm nay anh đều đang nghiên cứu bộ xử lý trung tâm, hơn nữa đã có hướng đi.

Cộc cộc cộc ~~~

Cửa thư phòng bị gõ vang.

- Vào đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Cót két ~~~

Ly Nguyệt, Ngôn Băng và những người khác đẩy cửa, lần lượt đi vào trong thư phòng.

- Mục Lương, nhiệm vụ đã hoàn thành.

Ngải Lỵ Na nhỏ giọng nói.

Thi hành nhiệm vụ cả đêm nhưng cô gái tóc hồng vẫn còn rất tinh thần.

- Vất vả các ngươi rồi.

Mục Lương dịu dàng nói.

Ly Nguyệt lắc đầu nói:

- Cũng may là mọi việc đều thuận lợi.

Mục Lương gật đầu, ôn hòa hỏi:

- Vậy rất tốt, điều tra tình huống thế nào rồi?

- Toàn bộ người có tên trong danh sách đều đã bị điều tra, không hề có ngoại lệ, tất cả đều tham gia vào cuộc mưu phản ba năm trước, trên tay bọn hắn dính rất nhiều máu tươi.

Ly Nguyệt báo cáo với giọng điệu nặng nề.

Mục Lương dựa lưng ra sau, hờ hững nói:

- Vậy tất cả đều là kẻ đáng chết.

- Phái người theo dõi bọn hắn.

Anh ra lệnh.

- Vâng.

Ly Nguyệt đáp.

Ngải Lỵ Na hồn nhiên hỏi:

- Mục Lương, chúng ta không trấn áp bọn hắn sao?

- Không vội, đợi thêm hai ngày, khi đó diễn luyện quân sự sẽ bắt đầu.

Mục Lương bình thản nói.

Ngải Lỵ Na linh quang chợt lóe, kinh ngạc hỏi:

- Mục Lương, chẳng lẽ nhiệm vụ của cuộc diễn luyện quân sự lần này chính là thanh trừ đám người đó?

- Không sai.

Mục Lương cong môi cười.

Đây không phải là quyết định tạm thời, khi Tô Lâm Y Tư viết ra phần danh sách thanh trừ kia thì anh đã có suy nghĩ biến cuộc diễn luyện quân sự thành thực chiến.

- Thực chiến nguy hiểm hơn nhiều so với các diễn tập.

Ngôn Băng nói khẽ.

- Nhưng nó cũng là tốt nhất.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Một binh lính chưa trải qua tẩy lễ mưa máu thì rất khó trưởng thành.

Lần này là cơ hội ngàn năm một thuở, các tân binh chưa từng thấy máu và không chịu phối hợp vừa vặn có thể tẩy lễ một chút.

- Ta hiểu được.

Ngôn Băng chậm rãi gật đầu.

- Đi nghỉ ngơi đi, đêm qua các ngươi vất vả rồi.

Mục Lương ôn hòa cười nói.

- Vâng.

Ngôn Băng và những người khác gật đầu đáp lại, giơ tay chào rồi xoay người rời đi.

Ly Nguyệt lưu lại, nàng tháo mũ giáp xuống rồi đi tới bên cạnh Mục Lương.

- Thật sự không mệt sao?

Mục Lương nắm chặt tay cô gái tóc bạc, nhìn kỹ sắc mặt của cô và phát hiện một tia mệt mỏi.

Ly Nguyệt lắc đầu, dịu dàng nói:

- Ta không sao.

Mục Lương không nói chuyện, anh duỗi tay chạm vào huyệt thái dương của cô gái tóc bạc, rót một ít nguyên tố sinh mệnh vào cơ thể cô.

- Anh ~~~-

Gương mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ, cô cảm thấy khá hơn rất nhiều, sự mệt mỏi đã tan biến hoàn toàn.

Mục Lương vẫn nắm tay cô gái tóc bạc, ôn hòa nói:

- Nói chi tiết về nhiệm vụ lần này cho ta nghe được chứ?

- Được.

Ly Nguyệt dựa vào vai của Mục Lương, nhỏ giọng kể về nhiệm vụ đêm qua.

Bất tri bất giác, hai người hàn huyên cho đến khi trời sáng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận