Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1088: Nước Mắt Thiên Sứ Cấp Mười

Trên đảo có những người bản xứ với thực lực cực kỳ cường hãn cuộc sống, bọn họ không biết nói, nhưng tất cả đều là người thức tỉnh rất mạnh mẽ.

- Nếu có trân châu giác tỉnh, ta có thể đi thử một lần.

Lệ Ngõa Cương gật đầu nói.

- Anh, hay là thôi đi, cần gì phải đi chịu tội chứ.....

Khóe mắt Lệ Ngõa Khương giật giật, tóc gáy cả người hắn dựng đứng lên. Khi nhớ tới dân bản xứ, đáy lòng hắn sinh ra một cảm giác sợ hãi.

- Không được, nhất định phải đánh đuổi bọn họ.

Lệ Ngõa Cương kiên định nói.

Trên đảo nhỏ cổ quái đó có rất nhiều thực vật, đây là điểm hắn nhìn trúng.

Lệ Ngõa Chương lắc đầu, nghĩ mà sợ nói:

- Vậy anh đi một mình đi, ta không đi.

Có một lần, hắn đi chỗ tòa hải đảo đó, đã bị dân bản xứ đánh cho sợ chết khiếp, nằm ở trên giường hai tháng mới khôi phục lại được.

- Không có tiền đồ.

Lệ Ngõa Cương lộ ra vẻ tức giận, nâng tay lên cho một cái tát chụp lên đầu hai em trai của hắn.

Lệ Ngõa Chương rên một tiếng, bướng bỉnh nói:

- Đánh ta cũng vô dụng, ta sẽ không đi.

Lệ Ngõa Chương chịu đựng đau, nhe răng trợn mắt nói:

- Anh, đừng nóng giận, cạnh tranh quan trọng hơn.

- Hừ!

Lệ Ngõa Cương hừ lạnh một tiếng, đem lực chú ý trơ lại trên đài cao.

- Chín mươi ba nghìn đồng, còn ai trả giá cao hơn không?

Hồ Tiên dò hỏi.

- Chín mươi lăm nghìn đồng.

Lệ Ngõa Cương vội vàng giơ lên thẻ số trong tay.

Kim Phượng hô:

- Chín mươi sáu ngàn đồng.

- Một trăm ngàn!

Lệ Ngõa Cương trợn mắt nhìn về phía Kim Phượng.

- Ngươi thắng.

Kim Phượng nhún vai, buông thẻ số xuống.

- Còn ai trả giá cao hơn không?

Hồ Tiên nghe vậy lập tức nhìn mọi người xung quanh. Sau khi đợi gần một phút đồng hồ, cô mới vỗ tay, cười xinh như hoa nói:

- Chúc mừng các hạ, chỉ bỏ ra một trăm ngàn đồng đã mua được bình trân châu giác tỉnh thứ ba.

………..

Thùng thùng đông du dương…

Tiếng chuông vang lên, vọng khắp nội thành thành Huyền Vũ.

Tiếng chuông vang mười sáu lần, có nghĩa bây giờ đã là bốn giờ chiều. Lúc này ở bên trong Đại Hội Trường, hội đấu giá bắt đầu tiến vào hồi kết.

Hồ Tiên nâng tay lên búng một cái, khóe môi cong lên nói:

- Chúc mừng Hải Điệp các hạ, lấy một trăm hai mươi ngàn đồng mua được con Thuỷ Tinh Ngư thứ ba.

-......

Hải Điệp co quắp khóe miệng, cô có chút không tình nguyện xuất ra một trăm hai mươi ngàn đồng Huyền Vũ, đưa cho quản gia phía sau.

Lần bán đấu giá con Thuỷ Tinh Ngư thứ ba này vẫn kịch liệt như trước, bởi vì đây là con Thuỷ Tinh Ngư cuối cùng trong hội đấu giá. Có đại trưởng lão thành Tương Lai ở giữa làm khó dễ, giá của nó ngay từ đầu đã cao tới một trăm ngàn đồng.

Đến cuối cùng, chỉ còn lại một mình Hải Điệp và Băng Lai Khắc cạnh tranh, cuối cùng Hải Điệp thắng được. Phong Vũ thấy thế cũng dễ thở hơn một chút.

Lão lấy một trăm ngàn đồng Huyền Vũ mua được con Thuỷ Tinh Ngư thứ nhất, hiện tại xem ra đó là hành động sáng suốt. Hồ Tiên cầm lấy microphone, lanh lảnh nói:

- Còn ba kiện vật phẩm cuối cùng.

Trong tổng số năm mươi kiện vật phẩm, đã đưa lên bốn mươi bảy kiện, chỉ còn lại ba kiện áp trục cuối cùng.

- Ba kiện cuối cùng là thứ gì?

Tất cả mọi người đều tập trung tinh thần, nhìn chăm chú vào nhân viên công tác đang đi lên sân khấu.

Đạp đạp đạp….

Nhân viên công tác đang nâng một cái khay trên tay, và bước lên đài cao, trong khay có một bình ngọc lưu ly cực kỳ tinh xảo.

Hồ Tiên cầm lấy bình ngọc lưu ly, cho mọi người xem một giọt chất lỏng xanh biếc bên trong bình. Giọt dịch thể này trong suốt giống như ngọc lục bảo.

- Đây là cái gì?

Ái Nhĩ cảm thấy hứng thú hỏi.

Hồ Tiên cười lộ ra lúm đồng tiền như hoa nói:

- Đây là Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười, chỉ cần dùng một giọt cũng có thể hoàn toàn chữa khỏi Hư Quỷ Cảm Nhiễm

- Cấp mười!

Các thành chủ kinh ngạc lên tiếng.

- Đúng vậy.

Hồ Tiên khẽ nâng cằm, ngạo nghễ nói:

- Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười, một năm chỉ có thể ngưng tụ ra một giọt.

Cô biết vật gì hiếm tức quý, cho nên khi giới thiệu Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười, cô hơi sửa chữa một chút. Bên trong phòng bao, Mục Lương cười sảng khoái.

- Cô ấy thật dám thổi phồng.

Anh mỉm cười nói.

Nguyệt Thấm Lan che miệng cười khẽ, tao nhã nói:

- Ngươi chỉ lấy ra một giọt mang ra ngoài bán đấu giá, cô ấy nói như vậy mới có thể bán được với giá cao!

- Vậy thử xem cô ấy có thể nâng cao tới đâu.

Khóe miệng Mục Lương cố nén ý cười, ánh mắt anh lập tức dừng ở trên đài cao.

- Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười, không chỉ có thể hoàn toàn chữa Hư Quỷ Cảm Nhiễm….

Hồ Tiên buông bình ngọc lưu ly trong tay xuống.

Cô ngước mắt bốn phía nhìn quanh, tiếp tục nói:

- Nó còn là thuốc tiên chữa thương, với những vết thương năm xưa hay bất kỳ chứng bệnh nào đều có thể chữa khỏi.

Áo Cách Tư Cách nghe vậy tinh thần chấn động, đôi mắt thú lập tức trở nên nóng bỏng.

Hồ Tiên liếc mắt nhìn Thú Vương, nhẹ giọng nói:

- Giá khởi điểm hai trăm ngàn đồng, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn một ngàn đồng.

- Hai trăm ngàn......

Sắc mặt Áo Cách Tư Cách cứng đờ, lửa nóng trong lòng giống như vừa bị rót vào một chậu nước đá.

- Giá khởi điểm là hai trăm ngàn đồng, sao lại cao như vậy!

Hắc Thủy kinh ngạc nói.

Hồ Tiên lắc đầu, bình tĩnh trả lời:

- Không, giá khởi điểm này không hề cao chút nào.

Hải Điệp dựa vào lưng ghế dựa, ngây thơ nói:

- Đối với người cần, giá này thực hợp lý.

- Thuỷ triều hư quỷ sẽ đến đây, các vị có nắm chắc mình ngăn cản được thuỷ triều hư quỷ hay không?

Hồ Tiên ôm hai tay trước người, lạnh nhạt nói:

- Nếu những vị đang ngồi ở đây, bị hư quỷ thương tổn, rồi bị cảm nhiễm....

- Hừ, chỉ cần cũng đủ mạnh, sẽ không bị hư quỷ thương tổn, cũng sẽ không bị cảm nhiễm.

Lệ Ngõa Cương hừ lạnh một tiếng nói.

- Ha.....

Hồ Tiên cười nhạo một tiếng.

- Ngươi cười cái gì?

Lệ Ngõa Cương tức giận nói:

- Chỉ có kẻ yếu, mới cần lo lắng sẽ bị Hư Quỷ Cảm Nhiễm.

Hồ Tiên lộ ra vẻ mặt xem thường, cô cất lên âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Bên dưới đảo Người Cá có một sào huyệt hư quỷ với trăm vạn con, hư quỷ cấp chín có tám con, hư quỷ cấp tám có hơn hai mươi con.

Cô gằn từng tiếng hỏi:

- Xin hỏi, dưới loại tình huống này, ngươi cam đoan chính mình không bị thương như thế nào?

- Ách...... Chuyện này là sự thật sao?

Sắc mặt Lệ Ngõa Cương trở nên khó coi.

Bên trong Đại Hội Trường, các thành chủ có biểu tình khác nhau, có khiếp sợ cũng có sợ hãi.

- Bên dưới đảo Người Cá thật sự có nhiều hư quỷ như vậy?

Hải Điệp mạnh mẽ đứng lên. Cô nhớ tới những lời Long Chủ nói, càng nghĩ càng thấy phía sau lưng lạnh toát.

- Ta không cần lừa các ngươi.

Hồ Tiên nhún nhún vai, cô nghiêng đầu nhìn về phía bốn vị trưởng lão Ốc Đảo.

Bối Nhĩ Liên chậm rãi đứng lên, nghiêm mặt nói:

- Không chỉ là đảo Người Cá, ngay cả thành Sơn, bên trong rừng Vạn Khô, bên dưới thành Vũ Thái, đều có sào huyệt hư quỷ.

Đại trưởng lão Ốc Đảo thở dài, lão cũng mở miệng nói:

- Hơn nữa, số lượng hư quỷ cấp tám và hư quỷ cấp chín, đã vượt qua năm mươi con.

Tất cả mọi người ồ lên.

- Bên dưới đảo Người Cá có sào huyệt hư quỷ, vậy bên dưới cốc Táng có hay không?

Lệ Ngõa Chương lộ ra vẻ hoảng sợ nói.

Lệ Ngõa Cương vươn tay gõ đầu em trai một cái, tức giận nói:

- Đừng tự dọa chính mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận