Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1047: Ngươi Có Thể Mặc Quần Áo Vào Không?

Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía cô hầu gái, bình tĩnh nói:

- Đi gọi Hải Tây Địch tới.

- Vâng!

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn lên tiếng, xoay người đi về phía Trung Ương. Sau đó không lâu, tiểu nữ hầu và Hải Tây Địch bước nhanh tới.

Đạp đạp đạp…

- Thành chủ đại nhân.

Hải Tây Địch quỳ một gối xuống đất, tỏ vẻ trung tâm.

Mục Lương nâng cằm, hờ hững nói:

- Nhìn hắn một chút đi, hắn có phải Cát Khôi Phu hay không?

Hải Tây Địch ngẩng đầu, nhìn về phía thi thể Cát Khôi Phu đang nằm dài trên mặt đất, cằm của hắn đã biến dạng, hai tròng mắt thì trợn tròn, dường như còn đang kinh ngạc chuyện gì đó.

Trong lòng Hải Tây Địch run lên, khàn giọng nói:

- Vâng, đại nhân, hắn chính là Cát Khôi Phu.

- Ừm, gọi Tuyết Cơ lại đây một chuyến, nhớ kỹ bộ dạng của hắn, về sau có lẽ sẽ dùng tới.

Mục Lương dặn dò.

Bách Biến Ma Nữ có được năng lực thức tỉnh biến ảo khuôn mặt, mặc vào áo bào đen có thể giả dạng làm Cát Khôi Phu.

- Vâng.

Ly Nguyệt lên tiếng, xoay người rời đi.

Hải Tây Địch cúi đầu. Sau khi nhìn thấy biểu tình chết không nhắm mắt của Cát Khôi Phu, cô âm thầm thở dài, cũng may mắn cô đã lựa chọn gia nhập Thành Huyền Vũ, nghĩ đến đây, trong lòng cô cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Hơn mười phút sau, Tuyết Cơ đi theo Ly Nguyệt từ từ chạy vào Trung Ương.

- Thành chủ đại nhân.

Tuyết Cơ cung kính hành lễ.

- Nhớ kỹ bộ dáng của hắn.

Mục Lương từ tốn nói.

- Vâng.

Tuyết Cơ xoay người, sau đó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Cát Khôi Phu, trong miệng cô lẩm bẩm:

- Xấu quá.

-...

Hải Tây Địch mấp máy miệng.

Cô nhìn khuôn mặt của Bách Biến Ma Nữ, trong lúc cô vẫn đang nhìn chăm chú, khuôn mặt của cô ấy vặn vẹo đi, ngay sau đó đã biến thành khuôn mặt của Cát Khôi Phu. Một màn này khiến cho Hải Tây Địch hoảng sợ, thiếu chút nữa cô đã kinh hô lên.

Khuôn mặt Cát Khôi Phu lại xuất hiện ở trên người một cô gái, loại chuyện này quỷ dị vô cùng.

- Thành chủ đại nhân, ta đã nhớ kỹ.

Khóe miệng Tuyết Cơ cong lên.

- Vậy tốt rồi, lôi hắn ra ngoài chôn đi.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng.

Ngôn Băng cung kính gật đầu.

Mục Lương nhìn vào mắt Hải Tây Địch, sau đó dùng âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Ngươi đi vào trong với ta.

- Vâng.

Trong lòng Hải Tây Địch lại run lên.

…………

Bên trong thư phòng, Mục Lương đang ngồi ngay ngắn trên ghế.

Đạp đạp đạp…

Hải Tây Địch đứng ở trước bàn công tác, cô cúi đầu xuống, không dám đối diện anh.

Mục Lương mở ngăn kéo, anh lấy ra một phần văn kiện đã chuẩn bị đầy đủ, sau đó đặt lên mặt bàn, đẩy nó tới trước mặt Hải Tây Địch.

- Nhìn đi.

Anh lạnh nhạt mở miệng, Hải Tây Địch nghe vậy lập tức ngẩng đầu. Tiếp theo cô để ý tới văn kiện trên bàn, đưa tay cầm nó lên và nghiêm túc đọc. Đây là một phần tình báo giả, do Mục Lương tự biên soạn ra, nội dung bên trong có liên quan tới công nghiệp quân sự và Trà Thụ Tinh Thần.

- Công nghiệp quân sự, đang nghiên cứu biện pháp sản xuất số lượng lớn linh khí cao cấp.

Hải Tây Địch khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, hai con ngươi lập tức nở to ra, đây là sự thật chăng?

Cô lại tiếp tục nhìn xuống dưới, phần nội dung khác là giới thiệu về Trà Thụ Tinh Thần. Trà Thụ Tinh Thần, thánh thụ của Thành Huyền Vũ, nó đến từ một nơi thần bí…

Hải Tây Địch càng há miệng to hơn, cô ngước đôi mắt chứa đầy vẻ khó có thể tin nhìn về phía Mục Lương.

- Ngươi chỉ cần nhớ kỹ những tình báo này, sau đó báo chi tiết cho cao tầng tổ chức Nghiêu Thiên, tiếp theo chú ý tới vị trí cứ điểm của bọn chúng.

Mục Lương thản nhiên nói.

- Vâng, ta hiểu được.

Hải Tây Địch dùng sức gật đầu, sự khiếp sợ trong lòng dần lắng xuống, lý trí khiến cho cô bắt đầu hoài nghi tính chân thật của phần tình báo này.

Cô tiếp tục xem xuống, yên lặng ghi nhớ những nội dung trong này.

- Ngày mai ta sẽ cho người mang ngươi đi một vòng quanh Khu Trung Ương, để ngươi quen thuộc bố cục trong khu Trung Ương.

Mục Lương dùng giọng bình thản mở miệng, tin tức truyền đi phải đảm bảo trong giả có thật, trong thật có giả, mới khiến cho người của Nghiêu Thiên tin tưởng vào những lời Hải Tây Địch nói.

- Vâng.

Hải Tây Địch cung kính gật đầu.

Thùng thùng thùng… Ngón tay Mục Lương nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn:

- Khi nào thì người của Nghiêu Thiên sẽ liên hệ với ngươi?

- Thành chủ đại nhân, vốn dĩ cao tầng của Nghiêu Thiên sẽ thông qua Cát Khôi Phu để liên hệ với ta, nhưng….

Hải Tây Địch ngừng không nói nữa, sau đó cô cung kính nói:

- Nhưng hắn đã chết, chỉ có thể chờ người khác của Nghiêu Thiên đến tìm ta.

Mục Lương nghĩ nghĩ, ngước mắt nói:

- Nếu như vậy, ngươi cứ quay về nơi ở của ngươi ở Nội thành đi.

Anh lo lắng nếu Hải Tây Địch ở lại Trung Ương, tới lúc người của Nghiêu Thiên tìm không được cô, sẽ sinh ra hoài nghi, sau đó cảnh giác.

- Thành chủ đại nhân, ngày mai là ngày ta với Cát Khôi Phu gặp mặt để trao đổi tình báo.

Đôi mắt Hải Tây Địch lóe sáng, cô suy đoán:

- Có lẽ... Có lẽ người của Nghiêu Thiên sẽ xuất hiện.

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía Hải Tây Địch, dặn dò:

- Vậy ngươi cứ đi tới địa điểm gặp mặt đi, ta sẽ phái người bảo vệ ngươi an toàn.

- Vâng, ta hiểu được.

Hải Tây Địch xoay người hành lễ.

- Đi xuống đi.

Mục Lương nâng tay lên vẫy nhẹ.

- Vâng!

Hải Tây Địch cúi đầu lui hai bước ra phía sau, xoay người bước thật nhanh rời đi.

Cùm cụp… Cửa phòng đóng lại.

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía đồng hồ báo thức lắc lư trên tường, đã là năm giờ rạng sáng, khoảng cách từ bây giờ tới hừng đông chỉ còn không tới hai giờ.

- Khoảng ba ngày nữa, Hồ Tiên sẽ trở lại.

Khuôn miệng anh cong lên, tâm tình trở nên sung sướng. Hai tháng không gặp, thật nhung nhớ.

- Nên chuẩn bị cho cô ấy một món quà...

Đôi mắt Mục Lương lấp loé ánh sáng, anh đang suy nghĩ nên tặng món quà gì cho cô gái tai hồ ly.

- Bì bõm!

Âm thanh của tinh linh Trà Thụ Tinh Thần vang lên bên tai Mục Lương, trong thư phòng đột nhiên xuất hiện một đoàn sáng màu xanh biếc, sau khi nó loé sáng vài lần thì ngưng tụ thành tinh linh Trà Thụ Tinh Thần.

Mục Lương nhướng mày, đây là loại năng lực gì?

- Linh nhi, sao ngươi tới đây?

Anh vươn tay, để cho tinh linh Trà Thụ Tinh Thần đứng trên tay anh.

- Ê a ê a…

Tinh linh Trà Thụ Tinh Thần khoa tay múa chân, dường như nó đang muốn nói điều gì đó.

- Ở khu vực Lĩnh Vực Tinh Thần bao phủ, ngươi có thể xuất hiện ở bất kỳ nơi nào?

Mục Lương suy đoán.

- A a…

Tinh linh Trà Thụ Tinh Thần đáng yêu gật đầu, nghịch ngợm ôm lấy ngón cái của Mục Lương, sau đó nó dùng hai chiếc răng cửa nhẹ nhàng cắn.

- Nghịch ngợm.

Mục Lương dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào khuôn mặt bé tinh linh.

- A a a…

Tinh linh Trà Thụ Tinh Thần cổ mở miệng, đôi tay nhỏ bé đáng yêu của nó vẫy vẫy.

- Ngươi có thể mặc quần áo vào không?

Mục Lương buồn cười nói.

Nó ngừng lại động tác vẫy tay, cô cúi đầu nhìn thân thể trắng như tuyết của mình. Sau đó cô ngước mắt lên đánh giá Mục Lương, giống như đang học tập.

Trên người Tinh linh Trà Thụ Tinh Thần sáng lên hào quang xanh biếc, chờ tới khi ánh sáng này biến mất, trên người cô bé đã nhiều thêm vài miếng lá cây, vừa vặn che khuất thân thể giống như quần áo.

- Tốt lắm.

Mục Lương mỉm cười, linh trí của nó còn cao hơn so với anh tưởng tượng.

- A a a…

Tinh linh Trà Thụ Tinh Thần hé miệng, đôi tay nhỏ bé của cô bé chỉ vào miệng với bụng mình.

- Đói bụng sao?

Mục Lương nhẹ giọng hỏi.

DG: Cầu kim phiếu, các đạo hữu đi ngang qua đây, ai có kim phiếu thì đẩy kim phiếu, ai có tử linh thạch thì ủng hộ tử linh thạch, ai không có kp và tlt thì để lại 1 tim và bình luận để team mình có đọc lực dịch tiếp nha. Cảm ơn các đạo hữu nhiều lắm <3 <3 <3
Bạn cần đăng nhập để bình luận