Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2530: Quần Sơn Cũng Bị Đánh Tan

Hư Nhất Vương nhìn chòng chọc vào hư khí sôi trào trước đó, một bóng dáng xuyên qua hư khí tiến vào tầm mắt của hắn.

- Lôi Phạt Thần Thánh.

Sau khi Mục Lương nhìn thấy Hư Nhất Vương, hắn không nói lời nào, lập tức thi triển năng lực mới.

- Ầm ầm ~~~

Ngay sau đó, bầu trời chợt lóe lên tia sáng màu vàng, một cột lôi rộng khoảng ba, bốn mét từ trên trời giáng xuống, tinh chuẩn đánh vào Hư Nhất Vương.

- A a a!

Hư Nhất Vương kêu thảm thiết, hư khí trên người phai nhạt rất nhiều.

Cơ thể hắn bị cháy đen vài chỗ, tốc độ khôi phục vết thương suy giảm kịch liệt.

- Ngươi là ai?

Hư Nhất Vương run cánh, thu hồi toàn bộ hư khí xung quanh trở về trong cơ thể, như vậy mới khiến vết thương khỏi hẳn được.

- Mục Lương.

Mục Lương nổi bồng bềnh giữa không trung, giọng nói lạnh nhạt như băng.

Đồng tử của Hư Nhất Vương chợt co lại, sắc mặt ngưng trọng thốt lên:

- Mục Lương, quốc vương vương quốc Huyền Vũ!

Mục Lương không đáp mà hỏi ngược lại:

- Ngươi đứng hàng thứ mấy bên trong Vua Hư Quỷ?

- Hư Nhất Vương.

Hư Nhất Vương nhếch miệng cười.

Hắn vươn lưỡi liếm khóe miệng, ánh mắt tràn đầy tham lam nói:

- Chỉ cần nuốt ngươi thì ta có thể tiến hóa lần thứ hai rồi.

Vẻ mặt của Mục Lương không thay đổi, chỉ là ánh mắt càng lạnh hơn, thì ra đối phương coi mình là đá kê chân để trở nên mạnh mẽ hơn.

- Giết ngươi rồi thì chỉ còn lại Hư Nhị Vương thôi.

Hắn nói với giọng điệu đạm mạc.

- Cái gì?

Đồng tử của Hư Nhất Vương lại co rút lần nữa, hoảng sợ nhìn Mục Lương.

Mục Lương lạnh lùng nói:

- Ngươi là tên Vua Hư Quỷ thứ mười một mà ta săn được, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh.

- Ngươi đã giết hết Vua Hư Quỷ còn lại rồi sao?

Trên mặt Hư Nhất Vương tràn ngập thần sắc khiếp sợ, trong lòng còn có chút hoảng hốt, hoài nghi Mục Lương đang nói dối.

Mục Lương hờ hững nói:

- Nếu như thực lực của ngươi không mạnh hơn những Vua Hư Quỷ còn lại thì kết cục sẽ không khác gì bọn nó đâu.

Hư Nhất Vương phẫn nộ gầm lên, khí thế Thánh giai khuếch tán ra ngoài, đánh úp về phía Mục Lương.

Sau khi hoàn thành tiến hóa, thực lực của hắn đã tương đương với cường giả Thánh giai của nhân loại.

Nếu như lại tiến hóa thêm một lần nữa thì sẽ đột phá tới Thánh giai đỉnh phong, còn nếu tiến hóa tới lần thứ ba thì hẳn là có thể bước vào nửa bước Đế cấp.

Nhưng mà đến nay còn chưa có Vua Hư Quỷ hoàn thành cả ba lần tiến hóa, chạm tới cánh cửa nửa bước Đế cấp kia.

Mục Lương bình tĩnh đứng yên, hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay lên, khí thế của bản thân lập tức khuếch tán ra ngoài, đón đỡ khí thế của Hư Nhất Vương.

- Ngươi cũng là Thánh giai!

Hư Nhất Vương khiếp sợ thốt lên.

- Có lẽ là vậy.

Mục Lương bĩu môi, hắn không xác định được thực lực của bản thân mạnh tới cỡ nào, chí ít là cho tới bây giờ hắn còn chưa gặp phải sự tồn tại mạnh hơn mình.

Hắn không nói nhảm với Hư Nhất Vương nữa, cơ thể bắn ra, tấn công về phía Vua Hư Quỷ.

Hư Nhất Vương vừa hoàn thành lần tiến hóa đầu tiên, không biết đã cắn nuốt bao nhiêu nhân loại và sinh mệnh khác, nhất định cần phải giết chết loại tồn tại cực ác này ngay lập tức.

- Ầm ầm ~~~

Tiếng gầm rú vang trời, mặt đất bắt đầu lay động, trận chiến giữa Hư Nhất Vương và Mục Lương diễn ra cực kỳ ác liệt.

Quần sơn bắt đầu đổ nát, cát bụi bay mịt mù.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Nhất Vương rít gào liên tục, phun ra thổ tức công kích Mục Lương.

- Hừ.

Mục Lương hừ lạnh một tiếng, cơ thể biến mất tại chỗ, tránh thoát đòn công kích của Hư Nhất Vương, khi xuất hiện lần nữa đã đến gần đối phương.

Cơ thể của Hư Nhất Vương nhanh chóng thu nhỏ lại, nhờ đó mà né được Lôi Phạt Thần Thánh do Mục Lương bổ tới trong đường tơ kẽ tóc, tốc độ di động cũng đột nhiên biến nhanh hơn.

Ở trên đỉnh ngọn núi lớn phía xa, An Kỳ ghé sát vào trên lưng Kim Ô Thánh Quang, như vậy mới không bị dư chấn của trận chiến hất bay.

- Thật đáng sợ.

An Kỳ run rẩy, nếu như không có Kim Ô Thánh Quang ở đây thì cô đã sớm bị đánh bay xa hơn ngàn mét rồi.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang kêu vài tiếng, vỗ cánh mang theo thiếu nữ bay ra xa hơn.

An Kỳ khẩn trương nói:

- Mục Lương ca ca sẽ không có chuyện gì chứ?

- Du du du ~

Kim Ô Thánh Quang kêu vài tiếng, xem như là trả lời vấn đề của cô bé, chỉ là cô không biết nó có nghĩa là gì.

An Kỳ quay đầu nhìn ra phía sau, đã thấy không rõ chiến trường của Mục Lương và Vua Hư Quỷ, chỉ nghe được từng tiếng nổ dữ dội giống như là bầu trời sắp sập xuống.

- Ầm ầm ~~~

Tiếng nổ lớn không ngừng vang lên, cô bé sợ hãi che hai lỗ tai lại, âm thanh chấn động quá mạnh khiến màng nhĩ của cô phát đau.

- Du du du ~~~

Kim Ô Thánh Quang kêu vài tiếng, không thể làm gì khác hơn là mang theo cô bé bay ra xa hơn nữa.

An Kỳ lại ngoảnh đầu nhìn về phía chiến trường lần nữa, quần sơn đã bị san bằng, giữa không trung dâng lên một đám mây khổng lồ hình nấm.

- Thật đáng sợ.

Giọng nói của cô run rẩy, trong lòng càng lo lắng cho Mục Lương nhiều hơn.

Bên trong đám mây hình nấm, Mục Lương và Hư Nhất Vương lao vào đánh túi bụi, sau khi bị san bằng thì quần sơn lại bị trận chiến của hai người đánh ra một cái hố sâu.

- Đáng chết, ngươi chỉ là một Huyết Thực hèn mọn, tại sao lại có thể mạnh như vậy chứ?

Hư Nhất Vương phẫn nộ rít gào.

- Là do ngươi quá yếu thôi.

Mục Lương lạnh lùng đáp, một chiêu chặt đứt hơn phân nửa cánh của Vua Hư Quỷ.

- A.. A.. A.. A ~~~

Hư Nhất Vương kêu thảm thiết, thôi động hư khí khép miệng vết thương lại, mọc ra cánh mới một lần nữa.

Mục Lương lạnh giọng hỏi:

- Hư Nhị Vương đang ở đâu?

Hư Nhất Vương nhếch miệng cười khẩy nói:

- Kiệt kiệt kiệt, nếu như ta biết thì khẳng định sẽ nói cho ngươi rồi.

Hắn chán ghét Hư Nhị Vương, nếu như Mục Lương có thể giết đối phương thì đây quả là tin tức tốt đối với hắn.

- Thế thì lưu trữ ngươi vô dụng.

Mục Lương nói với vẻ mặt đáng tiếc.

Hắn dự định tra khảo Hư Nhất Vương để tìm được vị trí của Hư Nhị Vương, như vậy không cần An Kỳ phải phí tinh lực tìm kiếm mỗi ngày nữa.

- Kiệt kiệt kiệt, ngươi không thể giết chết ta đâu.

Hư Nhất Vương nhếch miệng cười trào phúng.

Hắn thừa nhận mình đánh không lại Mục Lương, trừ phi có thể tiến hóa thêm hai lần nữa, bằng không hắn vĩnh viễn còn lâu mới là đối thủ của đối phương.

- Thật sao?

Mục Lương nhấc mắt lên, tròng mắt màu đen thâm thúy như bầu trời đêm.

Hắn bắt đầu nghiêm túc, không muốn trì hoãn nữa, vẫn còn một con Vua Hư Quỷ đợi hắn đi bắt.

- Ông ~~~

Mục Lương vung tay lên, mấy đạo Lôi Phạt Thần Thánh từ trên trời giáng xuống, tinh chuẩn đánh về phía Vua Hư Quỷ.

- Vô dụng thôi.

Hư Nhất Vương nhếch miệng cười, muốn lắc mình né tránh.

- Tơ Nhện Ám Ảnh, trói buộc.

Mục Lương lạnh lùng nói một câu.

Nụ cười trên mặt Hư Nhất Vương chợt cứng lại, cơ thể không cách nào nhúc nhích được.

- Thạch hóa.

Mục Lương tiếp tục nói.

- Răng rắc ~

Hư Nhất Vương chợt biến sắc, mấy đạo Lôi Phạt Thần Thánh đều đánh trúng cơ thể khiến hắn bị trọng thương, nửa người dưới cháy đen thành tro bụi.

Mục Lương không dừng lại, cấp tốc tạo ra Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ không gian xung quanh, đồng thời thay đổi trọng lực làm cho Hư Nhất Vương không cách nào rời đi được.

Bạn cần đăng nhập để bình luận