Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1016: Ngươi Thật Là Đứa Con Ngoan Của Cha Ngươi

Tê tê tê…

Nó thống khổ gào thét, nó quay cuồng đứng lên từ trên mặt băng, những mảnh vảy trên người nó cũng tróc ra nhanh hơn.

- Cố gắng chịu đựng một chút, qua giai đoạn này ngươi đã là hung thú cấp chín rồi.

Mục Lương tập trung tinh thần nhìn.

Vua Băng Minh Xà giãy dụa, bắt đầu từ trên đầu rắn của nó, một tầng da bị lột ra.

Thân thể nó bắt đầu tăng trưởng rất nhanh, từ ba mươi hai mét tăng trưởng tới một trăm hai mươi tám mét, lớp da rắn bên ngoài cũng hoàn toàn thay đổi. Vốn dĩ thân thể của nó đã lớn tới mức sáu người ôm không nổi, hiện tại sau khi tiến hoá, mười hai người mới có thể miễn cưỡng ôm được.

Toàn bộ vảy trên người nó cũng trở nên lớn hơn nữa, đã đạt tới nửa mét chiều rộng.

Sau khi nó tiến hóa thành công, trên đầu nó đột nhiên nhú lên một khối thịt nhỏ, sau đó biến thành một đôi sừng phân nhánh. Ở trên bụng rắn, cũng có bốn khối u gồ lên, như chuẩn bị sinh ra hai đôi móng sắc.

Mục Lương nhướng mày, kinh ngạc nói:

- Chờ khi tiến hóa đến cấp mười, chẳng lẽ ngươi có thể tiến hoá thành giao long?

Lớp vảy mới tinh của Vua Băng Minh Xà có màu của băng, vảy mới mọc nhìn y như những viên bảo thạch, lòe lòe tỏa sáng.

Tê tê tê tê…

Vua Băng Minh Xà há mồm phát ra một tiếng rít gào, vốn dĩ âm thanh của nó là những tiếng hống bây giờ đã biến thành âm thanh trầm thấp của giao long.

Khí lạnh khuếch tán ra bên ngoài, làm cho chung quanh trở nên lạnh hơn, băng tuyết bao trùm khu vực cũng lan rộng thêm một khoảng. Khi Vua Băng Minh Xà tiến hóa đến cấp chín, thực lực của nó đã đủ để ảnh hướng tới khí hậu của một vùng.

- Mau khống chế khí lạnh một chút.

Mục Lương truyền lại ý niệm cho nó.

Lấy thực lực của Vua Băng Minh Xà cấp chín, nếu không khống chế hàn khí khuếch tán, chỉ sợ không khí lạnh này có thể lan tràn tới nửa thành Huyền Vũ.

Tê tê tê…

Nó khua cái đuôi. Từ sau khi tiến hoá lên cấp chín, nó đã có thể khống chế hàn khí do bản thân tán phát ra. Vốn dĩ hàn băng do nó phát ra có thể bao trùm trong phạm vi một cây số, hiện tại đã tăng lên thành ba cây số.

- Lạnh hơn rồi.

A Đát Trúc chà xát cánh tay, xoay người trở lại trong ngục giam.

Tê tê…

Có Vua Băng Minh Xà ở nơi đây, làm cho ngục giam hoàn toàn biến thành địa phương chỉ có vào mà không có ra, cũng khiến cho tù phạm trong ngục giam kêu khổ không ngừng.

Mục Lương vung tay lên, thu lại vảy và lớp da do Vua Băng Minh Xà lột bỏ, những thứ này đều là tài liệu hung thú tốt nhất. Những phiến vảy này, có một bộ phân sẽ bị luyện chế thành linh khí, để vào trong Kho Lạnh, liên tục cung cấp hàn khí cho Kho Lạnh.

Tê tê tê…

Nó cúi đầu, muốn thân mật với Mục Lương một chút.

- Ngoan!

Anh nâng tay lên sờ vào đầu nó, đồng thời truyền đạt ý niệm cho nó một trăm điểm tiến hóa. Lúc này, Vua Băng Minh Xà mới cảm thấy mỹ mãn rời đi, chiếm cứ một góc cạnh ngục giam.

Mục Lương ý niệm vừa động, mở ra bảng thuộc tính cơ bản bốn chiều.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương.

Thể lực: 2710.1

Tốc độ: 2714.8

Sức mạnh: 2719.6

Tinh thần: 2733.9

Tuổi thọ: 24 tuổi /18930 năm

Điểm thuần dưỡng: 3390.

Điểm tiến hoá: 6.106.380.987

Năng lực:

Điều Khiến Nguyên Tố Băng 【 cấp chín 】

Tiến Hoá Vô Hạn【 cấp chín】

Thiên Tai Dung Nham【 cấp chín 】

..... Che dấu......

Động vật thuần dưỡng:

Vua Băng Minh Xà

Thiên phú: Điều Khiến Nguyên Tố Băng 【 cấp chín】

Rồng Dung Nham Khổng Lồ

Thiên phú: Thiên Tai Dung Nham【 cấp chín 】

...... Che dấu......

Thực vật thuần dưỡng:

Long Thụ Vô Hạn

Thiên phú: Tiến Hoá Vô Hạn【 cấp chín】

..... Che dấu......

Mục Lương chớp chớp con ngươi màu đen, còn hơn sáu tỷ mốt điểm tiến hóa, có nên tiến hoá thêm một con thú thuần dưỡng khác nữa hay không?

………

Đêm khuya, trong nội thành thành Huyền Vũ.

Trên đường Đinh Thứ Ba, đèn đường gắn đèn lồng Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh đang phát sáng.

Ở một nơi u ám, nơi mà ánh sáng từ đèn đường không chiếu tới được, Ngải Lỵ Na và Ti Toa Lệ đang ngồi xổm, canh giữ tại đó.

Ti Toa Lệ nhìn chằm chằm một căn phòng số sáu, thấp giọng hỏi nói:

- Đội trưởng, thật sự sẽ có người tới sao?

- Chắc là có.

Ngải Lỵ Na dùng ngữ khí không xác định nói.

Cô và Ti Toa Lệ vẫn ngồi xổm thủ ở nơi này, là muốn tóm gọn A Thái và đồng bọn của hắn.

Đạp đạp đạp...

Tiếng bước chân truyền đến, dường như có khoảng ba, bốn người đang tiến lại gần đây.

Ti Toa Lệ với Ngải Lỵ Na nhất thời tập trung tinh thần, hai người bọn họ vẫn duy trì trạng thái ẩn thân, và nhìn chăm chú về phía góc đường.

Dưới ánh sáng đèn đường, có ba người lén lén lút lút đi về phía căn phòng số sáu, bóng dáng phía sau bọn họ, kéo dài thật dài. Một trong số bọn họ đưa tay gõ cửa phòng.

- Ai?

Âm thanh cảnh giác của A Thái truyền ra.

- Anh A Thái, là chúng ta.

Một người đàn ông thấp giọng trả lời một câu.

Ken két…

Cửa phòng bị mở ra, khuôn mặt A Thái vô cùng cảnh giác, ló đầu ra. Sau khi nhìn một lượt bốn phía xung quanh, hắn mới hạ giọng hỏi:

- Các ngươi không bị người theo dõi phải không?

- Không có, anh A Thái cứ yên tâm đi.

Người đàn ông đó cũng thấp giọng cười nói.

- Vậy thì bước vào đây đi.

A Thái nghiêng người, để cho ba gã đó bước vào nhà.

Hắn lại quan sát xung quanh một vòng, xác định không có ai theo dõi, hắn mới đóng cửa căn phòng số sáu lại. Phanh!

Ti Toa Lệ thấp giọng hỏi:

- Đội trưởng, chúng ta đã ra tay chưa?

- Không, chờ một chút, có lẽ còn những người khác.

Ngải Lỵ Na cảnh giác nói.

- Vậy ta tới gần nghe bọn chúng trao đổi gì trước.

Ti Toa Lệ nhỏ giọng nói.

Cô đứng dậy đi về hướng căn phòng số sáu, đứng ở ngoài cửa sổ nghiêng tai lắng nghe động tĩnh phòng trong. Bên trog phòng, đám người A Thái vừa ngồi xuống, chúng đang đắc ý nói chuyện với nhau.

- Anh A Thái, lần này ta lấy được một túi hạt cà phê.

Người đàn ông cao gầy lấy ra một túi vải bố nhỏ từ trong ngực. Hắn đắc ý cười nói:

- Cà phê trong Phố Buôn Bán dùng chính là hạt cà phê, nhất định có thể bán được giá tốt.

Một người đàn ông khác kinh ngạc hỏi:

- Đây chính là thứ tốt đó, ngươi lấy được từ nơi nào vậy?

Nguyên Hạo hếch cằm, hắn ngạo nghễ nói:

- Từ nhà của ta chứ đâu. Cha ta làm việc ở Vườn Trái Cây, trộm lấy túi cà phê này, đây là hạt giống đã được bao phủ Lĩnh Vực Tinh Thần. Hắn còn nói cây cà phê đã được gieo trồng với số lượng lớn trong Vườn Trái Cây.

- Cha ngươi làm việc ở Vườn Trái Cây, sau đó trộm hạt cà phê mang về, tiếp theo ngươi lại trộm nó mang tới đây?

A Thái ngạc nhiên hỏi.

- Ngươi thật là đứa con ngoan của cha ngươi.

Có người trêu ghẹo hắn.

Nguyên Hạo bĩu môi, không thèm để ý nói:

- Cha ta không dùng được, cũng không cho ta dùng, chi bằng mang nó đi đổi lấy một chút đồng Huyền Vũ, không tốt hơn sao.

- Tốt lắm, những hạt cà phê này cứ đưa cho ta.

A Thái cất hạt cà phê qua một bên, cam đoan nói:

- Chờ đổi được đồng Huyền Vũ từ Kỳ Bang, ta lại cho ngươi nữa.

- Ừm, được.

Nguyên Hạo gật đầu. Hắn cũng không sợ đối phương quỵt nợ, bọn họ đã hợp tác rất lâu rồi, cũng bán được khá nhiều thứ, cũng tin tưởng nhất định với đối phương.

- Tại sao mấy người Mạch Khẳng Đức còn chưa tới?

A Thái kinh ngạc hỏi.

Mạch Khẳng Đức, là người của hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận