Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2343: Đọc Hiểu Văn Tự Cổ Đại.

Mục Lương dở khóc dở cười, ôn hòa nói:

- Các ngươi suy nghĩ nhiều như vậy làm gì, biết đâu cô ấy thật sự có việc quan trọng thì sao?!

- Mục Lương, ngươi không hiểu nữ nhân rồi.

Ngải Lỵ Na chậc chậc lắc đầu, hắng giọng một cái, nghiêm túc nói:

- Ta lấy thân phận đại sư yêu đương để nói cho ngươi biết, khẳng định là cô ấy tới đây để gặp ngươi.

- Đại sư yêu đương?

Mục Lương hơi nhướng mày, đáy mắt hiện lên ý cười.

- Đương nhiên, ta chính là đại sư yêu đương.

Ngải Lỵ Na hất cằm lên.

Anh buồn cười nói:

- Nếu vậy thì ngươi viết sách hướng dẫn yêu đương đi, ta nghĩ sẽ bán rất chạy.

- Ngươi không nói thì ta cũng đang có ý định này.

Ngải Lỵ Na nghiêm mặt đáp.

- Vậy ngươi viết đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Viết thì viết!

Ngải Lỵ Na đáp một câu, ý chí chiến đấu sục sôi.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Nếu bán chạy thì ta sẽ tặng ngươi một món quà.

- Thật sao?

Đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na phát sáng.

- Đương nhiên, ta nói dối làm gì.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

- Tốt, khi nào trở về phòng ta lập tức viết.

Ngải Lỵ Na hưng phấn nói.

Đôi mắt của Mục Lương hiện ra ý cười, tâm tư của nữ nhân thật là dễ đoán.

- Cộp cộp cộp~~

Không bao lâu, bên ngoài cung điện truyền tới tiếng vỗ cánh của Ong Thợ, một lát sau, âm thanh của giày cao gót đạp lên mặt đất vang lên.

- Có chuyện gì mà gọi ta trở về gấp như vậy?

Nguyệt Thấm Di chưa xuất hiện thì giọng nói đã tới trước.

Đôi chân thon dài rảo bước tới nhà ăn, cô gái tóc ngắn tiến vào tầm mắt của mọi người.

- Chị Thấm Di ~~~

Mễ Nặc và những người khác lên tiếng chào hỏi.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Ngươi ăn tối chưa?

Nguyệt Thấm Di ngồi xuống, cười đáp:

- Ăn rồi, nhưng ta còn có thể uống một chén canh.

- Ta đi múc canh.

Tiểu Tử vội vã đi lấy chén mới.

Nguyệt Thấm Di dịu dàng hỏi:

- Nói đi, có chuyện gì mà gọi ta trở về vội vã như vậy.

Anh hỏi:

- Ngươi xem hiểu văn tự cổ đại sao?

Nguyệt Thấm Di gật đầu nói:

- Xem hiểu chút ít, trước đây ta nhặt được một cuốn sách cổ, nội dung toàn là văn tự cổ đại, nghiên cứu thật lâu mới hiểu rõ toàn bộ, nhưng sau này đi Vùng Nước Mặn thì không có cơ hội sử dụng ngôn ngữ này.

- Vậy ngươi xem trên tấm da thú này viết cái gì.

Mục Lương lấy ra cuộn da thú đưa cho cô gái tóc ngắn.

Nguyệt Thấm Di trải da thú lên bàn, nhìn văn tự cổ đại mơ hồ bên trên, cau mày nhìn kỹ một hồi lâu.

- Thế nào? Chị xem hiểu sao?

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

- Xem hiểu, nhưng câu chữ lại không liền mạch nhau.

Nguyệt Thấm Di nhíu mày nói.

- Ngươi đọc cho chúng ta nghe đi.

Ly Nguyệt nhẹ giọng đề nghị.

Nguyệt Thấm Di cau mày đọc:

- Khi ta gần đất xa trời, trong lòng hổ thẹn, không dám nói với hậu thế, chỉ có thể khắc lên tấm bia đá mới không làm cho bí mật này bị chôn vùi cùng với ta....

- Ta vĩnh viễn tưởng niệm cố hương ở xa bên kia, nhưng ta lại không dám trở về.....

Nguyệt Thấm Di đọc tới đây thì dừng lại.

- Bí mật gì?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

Nguyệt Thấm Di lắc đầu, tiếc nuối nói:

- Không biết, ta không thấy đoạn tiếp theo.

- Không thấy?

Ly Nguyệt và những người khác ngạc nhiên lên tiếng.

Nguyệt Thấm Di gật đầu nói:

- Ừm, trong da thú chỉ viết tới đây thôi.

- Ngày mai ta sẽ mua bia đá.

Hồ Tiên nói không chút do dự.

Ánh mắt của Mục Lương lưu chuyển, bình thản nói:

- Ừm, ta cảm thấy rất hứng thú với bí mật này.

- Có cần ta đi điều tra người bán không?

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

- Chờ khi nào giao dịch bia đá thì lại đi tra một chút.

Mục Lương gật đầu nói.

- Tốt.

Ly Nguyệt lên tiếng.

…….

Dưới bầu trời xanh thẳm, ba chiếc thuyền lớn đón gió đi tới.

Buồm thuyền căng phồng hiện rõ quốc huy của vương thất Hải Đinh, cho thấy ba chiếc thuyền này là thuộc về vương thất Hải Đinh.

Trên con thuyền lớn nhất, Bạch Sương đứng ở đầu thuyền trông về kênh Sương Mù phía xa.

Đôi mắt đẹp của cô sáng lên:

- Nhị ca, ta có thể nhìn thấy biên giới vương quốc Huyền Vũ rồi.

- Ừm, ta thấy rồi.

Mai Đặc chậm rãi gật đầu, cuối tầm mắt là kênh Sương Mù, còn có cổng lưu ly khổng lồ đứng sừng sững trong vùng sấm sét, xoay người ra lệnh:

- Giảm tốc độ lại.

Bạch Sương nhắc nhở:

- Nhị ca, nếu muốn bắt người ở vương quốc Huyền Vũ thì phải nói trước một tiếng với Mục Lương.

Trải qua điều tra nhiều phương diện, bọn hắn đã xác định được đám đạo tặc trộm phần mộ lão tổ vương thất Hải Đinh đến vương quốc Huyền Vũ.

Mai Đặc suy nghĩ một chút, nói:

- Ngươi và Mục Lương quan hệ tốt, ngươi đi nói đi.

- A?

Bạch Sương ngẩn ngơ.

Mai Đặc nghiêm mặt nói:

- Ngươi đi nói thì khả năng hắn đồng ý sẽ lớn hơn.

- Được rồi.....

Bạch Sương bĩu môi, lại hỏi:

- Vậy nếu như Mục Lương không đồng ý chúng ta động thủ ở vương quốc Huyền Vũ thì sao?

Trong mắt Mai Đặc lóe lên một tia sáng, lạnh lùng nói:

- Vậy thì chúng ta chỉ có thể canh chừng ở bên ngoài kênh Sương Mù.

Bạch Sương bĩu môi lên tiếng:

- Được rồi, ta thử xem xem có thể thuyết phục Mục Lương hay không?!

Mai Đặc giơ tay lên vỗ vai em gái, trấn an nói:

- Ngươi ở khu Trung Ương được vài tháng, quan hệ của các ngươi sẽ không tệ, chút chuyện nhỏ như vậy hắn sẽ đồng ý thôi.

- Quan hệ giữa hai chúng ta chỉ tính là tốt một chút thôi.....

Đôi mắt màu vàng tím của Bạch Sương hơi lóe sáng.

- Ào ào ~~~

Không lâu sau đó, ba chiếc thuyền lớn lần lượt lái vào kênh Sương Mù, đến gần bến tàu vương quốc Huyền Vũ rồi chậm rãi cập bến.

Thuyền lớn lần lượt thả neo, nhóm thủy thủ thuần thục rời thuyền, cố định ba sợi dây thừng thô bằng cánh tay vào nơi cập bến, sau đó nhanh chóng dựng cầu thang xuống thuyền.

Cách đó không xa, bọn đạo tặc canh thuyền đã phát hiện những chiếc thuyền lớn của vương thất Hải Đinh.

- Nguy rồi, người của vương thất Hải Đinh đến đây!

Một tên đạo tặc hoảng sợ thốt lên.

- Câm miệng! Ngươi muốn chúng ta bị phát hiện à?

Tên đồng bạn bên cạnh vội vã che miệng đối phương lại.

- Làm sao bây giờ?

Có người sốt ruột hỏi.

Tên đạo tặc lớn tuổi nhất trong năm người trầm giọng trấn an:

- Đừng sợ, bọn hắn sẽ không nhận ra thuyền của chúng ta.

- Đúng vậy, đúng vậy! Thuyền của chúng ta đã được ngụy trang, thoạt nhìn không khác gì thương thuyền bình thường.

Bọn đạo tặc nghe được lời này mới thở ra một hơi.

Một tên đạo tặc khác đột nhiên nói:

- Vậy đại tỷ và đám người Đại La làm sao bây giờ, lỡ như bọn hắn chạm mặt người của vương thất Hải Đinh.....

- Như vậy không được! Chúng ta phải phái người đi thông báo nhóm đại tỷ.

Tên đạo tặc lớn tuổi nhất nghiêm túc nói.

- Vậy thì ai đi?

Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, không biết là ai lên tiếng.

-...

Đám người trầm mặc, mọi người mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không ai muốn đi làm chuyện mạo hiểm như vậy.

- Thôi được rồi, để ta đi.

Tên đạo tặc lớn tuổi thở dài một tiếng, cất bước chuẩn bị xuống thuyền.

Hắn đi theo Lai Vu lâu nhất, không thể làm được việc có nguy hiểm mà không đi nhắc nhở cô ấy.

- Được rồi, đi đường cẩn thận!

Bọn đạo tặc còn lại vội vàng dặn dò.

-...

Tên đạo tặc lớn tuổi co giật khóe miệng, cạn lời bước xuống cầu thang.

Hắn vừa mới rời thuyền thì đoàn người Bạch Sương cũng đã xuống tới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận