Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1268: Ngươi Thúi Lắm?



Ong ong dụ…

Lúc này, Trùng Cộng Hưởng thức tỉnh, truyền đến âm thanh quen thuộc.

- Các ngươi có khỏe không?

Âm thanh của Nguyệt Thấm Lan truyền ra.

- Mẹ!

Nguyệt Phi Nhan nhất thời lên tinh thần.

Cô đưa tay ra vội vàng giữ lấy Trùng Cộng Hưởng, đáp lại:

- Mẹ, hiện tại chúng ta vẫn đang an toàn.

Nghe vậy Nguyệt Thấm Lan khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô chỉ sợ cuộc trò chuyện này không thể thực hiện được, hiện tại đã xác định con gái mình vẫn còn an toàn, cũng coi như tảng đá trong lòng đã rơi xuống một phần ba.

- Đại nhân Thấm Lan, thành chủ Mục Lương có tới không?

Hi Bối Kỳ run giọng hỏi.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói:

- Các ngươi chờ một chút, Mục Lương đã xuất phát, rất nhanh ngài ấy sẽ tìm được các ngươi.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Hi Bối Kỳ mừng rỡ, giọng của cô cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

- Mẹ, hiện tại thành Huyền Vũ không có việc gì chứ?

Nguyệt Phi Nhan hỏi tình huống thành Huyền Vũ.

- Tạm thời không có việc gì, hư quỷ không công kích được chúng ta.

Nguyệt Thấm Lan ở bên trong Nội thành, không biết tình huống cụ thể ở Ngoại thành, nhưng cô vẫn theo bản năng báo bình an.

- Vậy là tốt rồi.

Nguyệt Phi Nhan nhẹ nhàng gật đầu.

- Tình huống bên các ngươi thế nào?

Nguyệt Thấm Lan quan tâm hỏi.

- Ta dùng Phú Năng Trân Châu Mục Lương cho làm mấy lá chắn ngọc lưu ly, tạm thời ngăn cản được hư quỷ…

Nguyệt Phi Nhan kể lại tình huống lại một lần.

Hi Bối Kỳ bổ sung:

- Tạm thời không có ai thương vong.

- Các ngươi làm tốt lắm.

Nguyệt Thấm Lan khen ngợi.

- Chỉ là không khí có chút loãng.

Trong giọng nói của Nguyệt Phi Nhan có chút vội vàng xao động.

Bên trong hình cầu là không gian bị bịt kín, trong khoảng thời gian ngắn hư quỷ không vào được, nhưng cũng khiến không gian bên trong bị ngăn cách với bên ngoài.

- Vậy đừng nói nữa, như vậy mới có thể kiên trì lâu hơn một ít.

Nguyệt Thấm Lan khẩn trương.

- Ừ, không nói.

Nguyệt Phi Nhan nghe lời gật đầu.

Bên trong hình cầu trở nên an tĩnh lại, chỉ còn âm thanh rung cánh của Trùng Cộng Hưởng. Nguyệt Thấm Lan lại không ngắt cuộc trò chuyện, cô muốn giữ liên lạc để tuỳ thời nắm được tình huống của Nguyệt Phi Nhan.

Phốc… Đột nhiên, có một âm thanh không biết từ đâu vang lên.

Biểu cảm trên mặt Hi Bối Kỳ quái dị, cô theo bản năng đưa tay bịt kín cái mũi.

-???

Nguyệt Phi Nhan lộ vẻ mặt nghi hoặc, hướng ánh mắt đầy hoang mang nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng. Không đợi cô suy nghĩ cẩn thận, cô đột nhiên ngửi được một mùi thối.

Cô nhịn không được hỏi:

- Là ai đó?

- Ta không biết.

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt đẹp màu vàng, biểu cảm cực kỳ vô tội.

- Ngươi thúi lắm?

Nguyệt Phi Nhan trừng lớn con ngươi màu đỏ, vội vàng che mũi, âm thanh trở nên mơ hồ không rõ.

- Ta không có, ngươi đừng nói lung tung.

Hi Bối Kỳ xấu hổ đỏ mặt, chột dạ dùng sức lắc đầu.

- Đúng là ngươi.

Nguyệt Phi Nhan tức giận trừng mắt nhìn cô gái Ma Cà Rồng một cái.

- Không có...

Giọng của Hi Bối Kỳ yếu đi một ít, hình như đang cố nén thứ gì đó.

Phốc…

-..

Cô gái Ma Cà Rồng cắn răng, cô ấy xấu hổ xoay người sang chỗ khác.

- A, thôi quá, ngươi lại thúi lắm!

Nguyệt Phi Nhan thảm thiết kêu lên.

Bên trong hình cầu, đám binh lính không quân đều che mũi, bộ dạng buồn bực và nói không nên lời.

-..

Một đầu khác của Trùng Cộng Hưởng, Nguyệt Thấm Lan giật giật khóe miệng, cô đã xác định được hiện tại con gái mình vẫn an toàn.

………….

Nguyệt Phi Nhan nâng tay lên gõ vào đầu Hi Bối Kỳ, tức giận nói:

- Hôm nay ngươi ăn cái gì đó, tại sao lại thúi như vậy?

- Không có gì mà...

Ánh mắt Hi Bối Kỳ mơ hồ, cô nhớ ngày hôm qua một mình cô ăn hết cả túi bánh quy thật lớn.

Nguyệt Phi Nhan lui về phía sau hai bước, bịt chặt cái mũi nói:

- Quá thối, ngươi đi ra xa ta một chút.

- Hì hì, chúng ta không phải chị em tốt sao?

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ híp lại, cô lại tiến lên hai ba bước.

- Không phải, hiện tại không phải.

Nguyệt Phi Nhan kêu thảm thiết một tiếng.

Răng rắc...

Âm thanh giòn tan vang lên bên trong hình cầu.

Biểu cảm vui đùa ầm ĩ của Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan cứng lại, hai cô vội vàng ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài hình cầu.

Phanh! Sau một tiếng giòn vang, tầng hình cầu ngoài cùng vỡ tan, mảnh nhỏ ngọc lưu ly bắn tung toé rơi xuống Vùng Nước Mặn.

- Vỡ rồi!!!

Hi Bối Kỳ nuốt nước miếng, thu lại tâm trạng náo loạn nãy giờ, khuôn mặt xinh đẹp của cô trở nên ngưng trọng. Nguyệt Phi Nhan nặng nề nói:

- Còn hai tầng, không biết có thể kiên trì được bao lâu.

Hi Bối Kỳ cảm thấy trước mắt tối sầm, cô lảo đảo ngồi xuống nói:

- Kiên trì bao lâu thì không biết, nhưng ta biết không khí bên trong sắp hết rồi.

- Cứ tiếp tục như vậy không được đâu, không kịp chờ tới khi hư quỷ ăn chúng ta, chúng ta đã bị nghẹt thở mà chết rồi.

Sắc mặt Nguyệt Phi Nhan hơi hơi trắng bệch nói.

Sắc mặt nhân viên vẽ bản đồ cũng trắng bệch, rụt rè hỏi:

- Nếu không, chúng ta chọc một lỗ thủng trên bề mặt ngọc lưu ly?

- Nếu có một lỗ thủng chắc chắn chúng ta sẽ chết ngay.

Nguyệt Phi Nhan lập tức từ chối.

- Vậy sao giờ?

Hi Bối Kỳ nghiêng đầu, biểu tình trên mặt đầy ý nghĩa ta nghẹt thở muốn chết đây.

- Ta, ta cũng không biết......

Nguyệt Phi Nhan khẽ hé miệng nói.

Cô nhìn về đàn hư quỷ bên ngoài hình cầu, móng tay sắc bén của chúng đang lưu lại thật nhiều dấu vết trên bề mặt ngọc lưu ly.

Hi Bối Kỳ ngồi dậy, đề nghị:

- Mở một lỗ thủng nhỏ đi, cho không khí tiến vào, chắc chắn không thể để chúng ta cùng nghẹt thở mà chết được.

- Ta, ta thử xem.

Nguyệt Phi Nhan do dự một chút, nhưng vẫn quyết định lấy ra Phú Năng Trân Châu ăn vào.

Trong bụng cô xuất hiện một luồng khí lạnh, Phú Năng Trân Châu đã có tác dụng.

Cô cố lấy hết can đảm đi tới bên cạnh hình cầu lưu ly, nhìn thấy khuôn mặt xấu xí của lũ hư quỷ bên ngoài ngọc lưu ly, cô nhịn không được cảm thấy hơi hoảng sợ.

Ực…

Nguyệt Phi Nhan nuốt nước miếng, thật cẩn thận đưa tay dán lên trên ngọc lưu ly, dưới sự khống chế của cô ngọc lưu ly rất nhanh đã phân giải rồi biến mất. Thực mau bề mặt hình cầu đã bị phân giải ra ra một lỗ thủng khoảng chừng nắm tay.

- Còn một tầng nữa...

Nguyệt Phi Nhan lên tinh thần, bắt đầu tiến hành khoan một lỗ thủng ở tầng ngọc lưu ly thứ hai.

Khặc khặc khặc…

Hình như nó nhận ra hành động của cô gái tóc hồng, hơn một nửa số hư quỷ đều tập trung ở trước mặt cô, bọn chúng gắt gao nhìn chằm chằm vào lỗ thủng càng ngày càng to kia

Nguyệt Phi Nhan khẩn trương, bên ngoài nhiều hư quỷ như thế, khiến cho tay cô có chút run rẩy.

- Liều mạng!

Cô cắn răng một cái, ý niệm vừa động, để cho ngọc lưu ly dưới tay mình phân giải biến mất. Ngay sau đó, một loại khí tức cực kỳ khó chịu tiến vào bên trong hình cầu ngọc lưu ly.

- Thực thối, mùi của lũ hư quỷ này còn thối hơn rắm của Hi Bối Kỳ.

Nguyệt Phi Nhan nôn khan hai tiếng, vội vàng lui về phía sau vài bước.

-....

Khóe mắt Hi Bối Kỳ giật giật, cám ơn, nhưng ta cảm thấy mình bị xúc phạm đó.

Khặc khặc khặc…

Tiếng gầm gừ của hư quỷ trở nên rõ ràng hơn, chúng nó đem móng vuốt móc vào lỗ thủng, muốn công kích đám người cô gái ma cà rồng. Lỗ thủng không lớn, lại có rất nhiều hư quỷ tập trung ở bên ngoài lỗ thủng, tất cả chúng đều thò móng vuốt vào, rất nhanh đã bịt kín lỗ thủng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận