Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2213: Bắt Giữ Hư Quỷ.



Bên trong hố sâu lớn, ba con Hư Quỷ cấp 8 đã biến mất, chỉ để lại máu đen đầy đất, tản ra khí tức làm người ta chán ghét.

Cảnh tượng trước mắt này giống như là một liều thuốc trợ tim, đánh vào trong lòng mọi người.

- A? Biến mất rồi?

Quý tộc sống sót há to miệng.

Binh sĩ trưởng trấn an:

- Yên tâm đi, Hư Quỷ đã bị nhốt ở trong vũ khí Phong Cấm số hai rồi, chỉ có bệ hạ mới có thể mở ra được.

- Thật tốt quá.

Các quý tộc thở phào nhẹ nhõm một hơi, thậm chí có người còn mừng đến chảy nước mắt.

- Vù vù vù ~~~

Đột nhiên, trên bầu trời xuất hiện một bóng đen.

Cầm Vũ cưỡi Ong Thợ bay đến, khi cách mặt đất một trăm mét thì cô tung người nhảy xuống, đáp xuống bên cạnh đám người.

Nhóm binh lính thấy rõ người tới là ai, vội vã cung kính giơ tay nghiêm chào:

- Quân trưởng đại nhân!

Cầm Vũ nghiêm túc hỏi:

- Tình huống thế nào rồi?

Binh sĩ trưởng giơ tay nghiêm chào, đỏ mắt hội báo:

- Quân trưởng đại nhân, ba con Hư Quỷ cấp 8 đã bị bắt giữ, chúng nó đều bị nhốt ở bên trong vũ khí Phong Cấm số hai.

- Rất tốt.

Cầm Vũ quay đầu nhìn về phía vũ khí Phong Cấm số hai trong hố sâu, cất bước nhảy xuống phía dưới.

Lĩnh Vực Trọng Lực đã mất hiệu lực sau khi Hư Quỷ bị tóm lên, chỉ để lại hố sâu bị đè cho bằng phẳng.

Cầm Vũ đi tới bên cạnh vũ khí Phong Cấm và cẩn thận kiểm tra một lần, sau khi xác định Hư Quỷ cấp 8 bên trong không thể tránh thoát được thì mới nâng nó nhảy ra khỏi miệng hố.

- Phanh ~~~

Cô buông vũ khí Phong Cấm số hai xuống đất, tạo ra một cái vết nứt sâu.

- Bọn nó sẽ không thể trốn ra được chứ?

Có quý tộc sợ hãi lùi lại mấy bước.

- Không có, yên tâm đi.

Cầm Vũ nhìn đối phương với ánh mắt lạnh nhạt, nhìn về phía binh sĩ trưởng, ra lệnh:

- Kiểm kê tình huống thương vong, toàn lực cứu trị thương binh.

- Vâng.

Binh sĩ trưởng đứng thẳng nghiêm chào, sau đó lập tức mang theo binh sĩ còn có thể cử động đi chấp hành mệnh lệnh.

- Cộp cộp cộp ~~~

Xa xa truyền đến tiếng bước chân chỉnh tề, kỵ binh Trấn Tây Quân đã tới, còn có ba trăm Y Hộ Binh đi theo.

- Quân trưởng đại nhân.

Doanh trưởng Trấn Tây Quân xoay người nhảy xuống đất, sải bước đi tới trước mặt Cầm Vũ rồi giơ tay nghiêm chào.

Cầm Vũ chậm rãi nói:

- Xử lý hiện trường.

- Vâng.

Doanh trưởng Trấn Tây Quân cung kính gật đầu, vẫy tay mang theo nhóm binh lính bắt đầu dọn dẹp chiến trường.

Nhóm binh lính nhìn thấy bãi đáp tan hoang, không ít người đều đỏ mắt, phần tay cụt, chân cụt của các binh lính phá lệ chói mắt.

- Đột nhiên lại chết nhiều người như vậy, ai.

Một binh sĩ thở dài.

Doanh trưởng nghiêm túc nói:

- Là những binh sĩ bảo vệ vương quốc, bọn hắn đã chuẩn bị tinh thần hy sinh bất cứ khi nào, quốc gia sẽ chiếu cố tốt người nhà của bọn hắn.

- Vâng.

Binh sĩ trưởng gật đầu thật mạnh.

Người nhà của các binh sĩ hy sinh đều sẽ được vương quốc Huyền Vũ chăm sóc, hàng năm được phát tiền trợ cấp, nếu có con cái thì bọn hắn sẽ được nuôi dưỡng miễn phí đến khi trưởng thành.

Cầm Vũ nhìn vũ khí Phong Cấm số hai, chân mày của cô không nhịn được nhíu chặt, tại sao lại có Hư Quỷ trà trộn vào vương quốc Huyền Vũ chứ?

Cô gọi binh sĩ tới, dặn dò:

- Thu xếp ổn thỏa những người bị thương.

- Vâng.

Binh sĩ giơ tay nghiêm chào.

………

Cung điện, khu Trung Ương.

Trong thư phòng, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đang thương lượng công việc cụ thể về tiệc sinh nhật ngày mai.

Nguyệt Thấm Lan lấy ra một phần danh sách và đưa cho anh, ưu nhã nói:

- Đây là danh sách khách mời, ngươi xem một chút.

- Được.

Mục Lương mở bản danh sách ra rồi nhìn thoáng qua một lượt, thấy được rất nhiều cái tên quen thuộc.

Trong danh sách, ngoại trừ vương thất quý tộc của từng vương quốc thì còn có quản lý cao tầng, doanh trưởng và những người phụ trách các ngành nghề tại vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương khép danh sách lại, gật đầu nói:

- Cứ sắp xếp yến hội dựa từ trong danh sách đi.

Nguyệt Thấm Lan lại đưa ra một phần thực đơn:

- Ừm, còn đây là thực đơn cho yến hội ngày mai, ngươi cũng xem qua đi.

Mục Lương đè tay cầm thực đơn của cô gái ưu nhã, ôn hòa nói:

- Những thứ này ngươi quyết định là tốt rồi, ngươi công tác ta rất yên tâm.

- Vậy được rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười, trong lòng ấm áp, đổi chân bắt chéo sang hướng khác, dịu dàng hỏi:

- Ngươi đã nghĩ kĩ ngày mai nên phát biểu như thế nào trong yến hội chưa?

- Cái này không cần suy nghĩ.....

Mục Lương vươn tay nâng cằm cô gái ưu nhã, làm cho hô hấp của hai người gần hơn.

- Được rồi.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, lông mi nhỏ dài hơi rung động.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cửa thư phòng đột ngột bị gõ vang, sau đó là giọng nói của tiểu hầu gái truyền vào.

- Bệ hạ, quần áo mặc vào ngày mai đã hoàn thành rồi.

Giọng nói ngây thơ của Ba Phù truyền vào thư phòng.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ vỗ vào tay Mục Lương, hồi đáp thay anh:

- Vào đi.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, tiểu hầu gái ôm một chồng quần áo đi vào thư phòng rồi cẩn thận đặt chúng lên bàn.

Nguyệt Thấm Lan sờ chất vải, hài lòng nói:

- Màu sắc thoạt nhìn rất tốt.

Bày ở phía trên cùng là một kiện ngoại bào màu đỏ thẫm, mặt trên là hoa văn quý khí được thêu từ sợi tơ màu vàng kim.

Cô cầm lấy ngoại bào rồi run lên, vạt áo bào thõng xuống, không hề lưu lại một chút nếp uốn.

Ba Phù ngây thơ giới thiệu:

- Áo bào này làm bằng vải tơ tằm mới nhất, chống nhăn tốt hơn loại cũ, lại còn không thấm nước và đặc biệt là trọng lượng rất nhẹ.

Nguyệt Thấm Lan hài lòng gật đầu, ưu nhã nói:

- Ừm, hầu hạ bệ hạ thử đồ đi.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu, chớp mắt nhìn về phía Mục Lương.

Anh nhận mệnh đứng lên, giơ tay để tiểu hầu gái hầu hạ thay quần áo, ngoại bào màu đỏ sẫm mặc trên người rất vừa vặn, hoa văn màu vàng kim phía trên hơi lóe sáng mỗi khi chuyển động.

Đôi mắt đẹp Nguyệt Thấm Lan sáng lên, cảm thán nói:

- Rất đẹp và vừa người, không tệ.

- Ngày mai ngươi sẽ mặc cái này, tiếp tục thử bộ khác.

Cô hơi nâng cằm lên ra hiệu.

- Được.

Mục Lương đáp với vẻ mặt không sao cả.

Ba Phù cẩn thận cầm lấy một bộ quần áo khác rồi hầu hạ Mục Lương thay đồ, sau đó cột chắc thắt lưng.

- Bộ này cũng không tệ.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu thỏa mãn.

- Còn bao nhiêu bộ nữa?

Anh quay đầu hỏi.

Ba Phù ngây thơ nói:

- Bệ hạ, còn có sáu bộ chưa thử.

-...Thật ra ta cảm thấy không cần thử, số đo đúng là có thể mặc rồi.

Mục Lương nói với giọng điệu nghiêm túc.

Nguyệt Thấm Lan lập tức phản bác:

- Không được, cần phải nhìn hiệu quả trên người như thế nào mới được.

- Vậy thì tiếp tục đi.

Mục Lương bất đắc dĩ thỏa hiệp.

Nhưng anh mới thử đồ thử được phân nửa thì trong thư phòng đột nhiên xuất hiện một vầng ánh sáng xanh, Tinh Linh Sinh Mệnh hiện thân.

- Cha!

Linh Nhi ngọt ngào hô một tiếng.

Mục Lương hiền hòa hỏi:

- Linh Nhi, có chuyện gì vậy?

Linh Nhi thanh thúy đáp:

- Cha, bên bãi đáp xuất hiện Hư Quỷ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận