Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2058: Nếu Các Hạ Không Thể Chờ Thì Ta Có Thể Phái Người Mang Các Ngươi Rời Đi



Các quý tộc vẫn còn cãi vả, nhưng mọi người đều rất khắc chế không sử dụng vũ lực, chỉ là lời nói đều không ai nhường ai.

Không phải bọn họ phẩm cách cao thượng, mà là sợ hãi võ lực của thành Huyền Vũ, hơn nữa còn có sở cầu với đối phương.

Kiều Lâm nghe xong một hồi, trong mắt lộ ra tia hiểu rõ, những quý tộc này không phải một phe, bọn họ đến từ những chỗ khác nhau, nhưng mục đích đều là đi gặp thành chủ thành Huyền Vũ.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Đã xảy ra chuyện gì thế?

Tiếp viên trên xe lửa đúng lúc xuất hiện, nghiêm mặt hỏi chuyện gì đã xảy ra, sau khi nghe xong nguyên nhân mà bọn hắn tranh luận, trong lòng chỉ cảm thấy vớ vẩn hết sức.

Kiều Lâm nhìn vẻ mặt cạn lời của nam tiếp viên, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Hắn nghiêm túc nói:

- Mời các vị giữ yên lặng, có nói chuyện thì hãy khống chế âm lượng, trên xe không chỉ có một mình các ngươi mà còn có những hành khách khác.

Các quý tộc đều đen mặt, nhìn chằm chằm nhân viên phục vụ với ánh mắt bất thiện.

- Xin hãy tuân thủ pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ.

Hắn vẫn nghiêm mặt nói.

-.... Một đống quy định nhảm nhí.

Đám quý tộc khó chịu bĩu môi, nhưng nghĩ đến mục đích chuyến đi lần này nên đành phải nhẫn nhịn.

Sau khi toa xe trở nên an tĩnh thì nhân viên phục vụ mới xoay người đi đến toa xe tiếp theo.

- Ong ong ong ~~~

Tốc độ của xe lửa không giảm, khi trước mặt có con sông, đường phố hay thôn trấn thì đường ray được xây ở trên cao, không ảnh hưởng tình huống giao thông bên dưới.

Sau bốn tiếng, tốc độ của xe lửa giảm xuống, chậm rãi lái vào trạm xe lửa Vệ Thành Số Một.

Sau khi dừng lại nửa giờ, xe lửa lại rời khỏi trạm xe lửa, trên xe cũng xuất hiện thêm hành khách mới.

Bóng đêm phủ xuống, xe lửa vẫn lăn bánh đi tới trước, hai bên đường ray có ánh sáng tỏa ra từ Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.

Trong xe, không ít người đã nhắm mắt nghỉ ngơi.

Kiều Lâm dựa vào cửa sổ, nhìn chằm chằm màn đêm ngoài cửa sổ rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Khi cô tỉnh lại thì bên ngoài đã sáng ngời, trong xe vang lên lời nhắc nhở của tiếp viên.

- Sắp đến trạm xe lửa Chủ Thành...

………….

Mọi người bắt đầu dùng bữa sáng, cười cười nói nói trò chuyện về phim truyền hình và phim điện ảnh mới.

- Cộp cộp cộp ~~~

Thanh Vụ đi nhanh vào nhà ăn, cung kính nói:

- Thành chủ đại nhân, có rất nhiều người tới khu Trung Ương, tất cả đều cầu kiến ngài.

- Chắc là những quý tộc kia đã tới rồi.

Hồ Tiên quyến rũ nói.

- Có tổng cộng bao nhiêu người?

Nguyệt Thấm Lan hỏi một câu.

- Không tính hộ vệ và Kỵ Sĩ đi theo thì có hơn tám mươi người.

Thanh Vụ hồi đáp.

Anh nhàn nhạt nói:

- Để bọn họ chờ ở vườn hoa nhỏ đi.

Hoàn cảnh ở Trung Ương không tồi, có rất nhiều vườn hoa lớn, vườn hoa nhỏ, đình viện, lầu các hợp thành.

Những thứ này đều có rất nhiều loại công dụng, có thể dùng để tản bộ, tiếp khách hoặc nghỉ chân...

- Vâng.

Thanh Vụ cung kính hành lễ rồi xoay người rời đi nhà ăn.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng hỏi:

- Mục Lương, ngươi dự định gặp từng người một hay gặp toàn bộ cùng lúc?

Mục Lương bình thản nói:

- Mục đích của bọn họ đều giống nhau, gặp một lần là được rồi.

Hồ Tiên đột nhiên nói:

- Kiều Lâm là trường hợp khác, cô ấy tới đây để làm lão sư, đến lúc đó sắp xếp cô ấy đến phòng khách ngồi chờ đi, khi nào ngươi gặp đám người vương thất, quý tộc kia thì đi gặp cô ấy.

Có đôi khi nhân tài càng được coi trọng, chớ nói chi là nhân tài hiếm hoi, hơn nữa còn là nhân tài tới đây thần phục mình.

- Ừm.

Mục Lương bình tĩnh gật đầu.

Bên ngoài cung điện.

Kiều Lâm và những quý tộc kia lần lượt cưỡi Thang Vận Chuyển đi tới tầng tám.

- Cộp cộp cộp ~~~

Kiều Lâm đi ra Thang Vận Chuyển và ngắm nhìn hoàn cảnh xung quanh, đôi môi không khỏi há to.

Cô chỉ cần hơi ngẩng đầu là có thể nhìn thấy Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ, giống như đang đối mặt một ngọn núi lớn, cảm giác chấn động mà nó mang tới làm cô hô hấp dồn dập.

Các quý tộc khác cũng đều chấn động không kém, ai nấy đều ngửa đầu thán phục liên tục.

Thanh Vụ mang đoàn người tiến vào công viên nhỏ để chờ đợi tiếp kiến, thanh thúy nói:

- Xin mọi người chờ đợi ở đây.

Lời nói của tiểu hầu gái khiến các quý tộc phục hồi tinh thần lại, bọn họ đã phải xuýt xoa thán phục suốt dọc đường đi.

- Chúng ta phải đợi bao lâu?

Có người không khỏi lên tiếng hỏi.

Thanh Vụ giải thích:

- Thành chủ đại nhân đang bận, sau khi làm xong sẽ tiếp kiến các ngươi.

- Như vậy cũng quá thất lễ rồi.

Thanh Vụ thanh thúy nói:

- Nếu các hạ không thể chờ thì ta có thể phái người mang các ngươi rời đi.

- ...

Người nói chuyện lập tức ngậm miệng không dám nói nữa.

Thanh Vụ hài lòng gật đầu, đôi mắt nhìn lướt qua đám người, hô:

- Xin hỏi tiểu thư Kiều Lâm có ở đây không?

Kiều Lâm sửng sốt một chút, nàng ta đang gọi mình sao?

- Tiểu thư Kiều Lâm?

Thanh Vụ lại hô một lần nữa.

- Ta ở đây!

Kiều Lâm bước ra khỏi đám đông.

Thanh Vụ giơ tay ra hiệu nói:

- Mời tiểu thư Kiều Lâm đi theo ta.

- Đi Trường Học ngay bây giờ sao?

Kiều Lâm nghi ngờ hỏi.

Thanh Vụ lắc đầu, giải thích:

- Không phải, tiểu thư Kiều Lâm được mời tới chờ ở phòng tiếp khách, đại nhân muốn gặp ngươi.

- Đại nhân?

Kiều Lâm sửng sốt một chút.

- Chính là thành chủ đại nhân của chúng ta.

Thanh Vụ nhìn đối phương rồi trả lời.

- A, vì sao thành chủ các ngươi lại muốn gặp ta chứ?

Kiều Lâm càng thêm nghi ngờ.

- Đây không phải là chuyện mà ta có thể biết đến.

Thanh Vụ lắc đầu, dẫn Kiều Lâm đi đến phòng tiếp khách.

- Mời tiểu thư chờ ở đây một lúc.

Cô bưng tới trà nóng và trái cây.

Mặt của Kiều Lâm nghiêm túc hỏi:

- Hồ Tiên đại nhân đang ở đâu?

- Ngài ấy có chuyện bận, chắc tối nay mới có thể qua đây.

Thanh Vụ nhẹ giọng trả lời.

- Vậy được rồi.

Kiều Lâm nghiến răng, buồn bực bưng ly trà nóng lên rồi nhấp một miếng, sau đó đôi mắt nhất thời sáng lên.

Bên kia.

Mục Lương ăn điểm tâm xong thì trở về Thiên Điện thay quần áo, sau đó cùng với Nguyệt Thấm Lan và những người khác đi tới chính sảnh cung điện.

- Để bọn hắn vào đi.

Mục Lương ngồi xuống rồi nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Ly Nguyệt lên tiếng, đi ra cung điện truyền lời.

Một lát sau, các quý tộc lần lượt đi vào cung điện, chỉ liếc mắt một cái đã thấy Mục Lương ngồi ngay ngắn ở trên long ỷ.

Anh giơ tay lên, bình tĩnh nói:

- Để các vị đợi lâu rồi, ngồi xuống trước đi.

Các quý tộc đưa mắt nhìn nhau, người trước mắt chính là thành chủ thành Huyền Vũ à?

Không khỏi quá trẻ tuổi!

Các quý tộc lục tục ngồi xuống, quan sát người ngồi bên trên với tâm tư khác nhau.

Mục Lương nâng mi mắt lên, rũ mắt nhìn xuống đám người bên dưới, hỏi:

- Các ngươi đều muốn thấy ta vì chuyện hòn đảo thần bí kia đúng không?

- Đúng vậy, chúng ta muốn đi đến tòa hải đảo kia.

Có người hô to.

- Mời các hạ dẫn chúng ta đi.



- Vì sao ta phải dẫn các ngươi đi?

Mục Lương hờ hững hỏi.

-...

Các quý tộc lặng im vài giây.

Bạn cần đăng nhập để bình luận