Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2019: Thành Buôn Bán Thiên Cức



- Nếu dán thêm mấy viên ngọc thạch và kim cương thì chắc sẽ xinh đẹp hơn nữa.

Mục Lương thấp giọng nói.

Anh chợt nảy ra sáng kiến, nhanh chóng ngưng tụ lưu ly thành hình dạng của bảo thạch rồi dán lên trên móng tay giả.

- Được rồi, ngươi nhìn thử xem có thích không?

Mục Lương thả tay xuống nói.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy giơ tay lên cao rồi xòe ra, khi nhìn thấy móng tay xinh đẹp như hàng mỹ nghệ thì đôi môi hồng hơi hé mở.

- Thật là đẹp mắt, ta thậm chí không dám dùng tay này để cầm đồ vật.

Cô cảm thán một câu.

Mục Lương khẽ cười một tiếng:

- Yên tâm đi, móng tay giả bằng lưu ly rất bền chắc và cứng rắn.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy thì chậm rãi đứng lên, dùng móng tay mới làm xong gảy tóc dài, ưu nhã nói:

- Hiện giờ, ta có giống một tiểu thư quý tộc không?

- Ngươi còn cao quý hơn cả quý tộc.

Mục Lương kéo cô gái ưu nhã vào lòng.

Gương mặt của cô ửng hồng, giận trách:

- Ngươi đừng làm rộn, mau sửa các móng tay còn lại cho ta đi.

Anh hơi nhướng mày, buồn cười nói:

- Hiện tại ta trở thành thợ làm móng rồi à?

- Đúng vậy, ngươi là thợ làm móng của riêng ta.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói.

Đôi mắt của Mục Lương lộ ra ý cười, cưng chiều véo mũi đối phương một cái rồi nắm lấy bàn tay còn lại của cô, nghiêm túc sửa móng tay dựa theo biện pháp trước đó.

- Thật sự rất đẹp mắt.

Nguyệt Thấm Lan nhìn mười ngón tay, càng xem càng thích.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Ta còn có thể đổi móng sang màu khác, ngươi muốn thử một chút không?

- Được chứ!

Nguyệt Thấm Lan cảm thấy hứng thú vươn tay ra.

Mục Lương dở khóc dở cười, xem ra anh thật sự biến thành thợ làm móng rồi, anh lấy ra vài loại thuốc màu, dùng lưu ly bao bọc chúng nó cùng một chỗ, làm thành móng tay giả với nhiều màu sắc khác nhau, sau đó lại để Nguyệt Thấm Lan lựa chọn màu sắc yêu thích.

- Màu đỏ hẳn là sẽ rất đẹp.

Cô liếc nhìn một cái đã chọn trúng móng tay giả màu đỏ sậm.

- Nước da của ngươi là màu trắng, có thể thử một chút.

Mục Lương bình thản nói.

Anh cẩn thận gỡ móng tay giả trên tay cô gái ưu nhã xuống, đổi thành móng tay giả màu đỏ sậm.

Khi Mục Lương đổi hết toàn bộ thì Nguyệt Thấm Lan lại giơ tay thưởng thức một hồi lâu, hài lòng nói:

- Cái này cũng rất đẹp.

- Thế thì cứ để như vậy đi.

Mục Lương mỉm cười nói.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp i:

- Ừ, khi nào móng tay dài ra thì ta lại đổi cái khác.

Mục Lương mỉm cười, đến lúc đó nên bồi dưỡng vài thợ làm móng, có thể mở tiệm ở Thành Buôn Bán Sơn Hải, những quý tộc kia sẽ thích sơn móng tay.

- Ta đi làm việc đây.

Nguyệt Thấm Lan nói rồi đứng lên.

Anh gật đầu một cái, dặn dò:

- Đi thôi, nhớ tìm Tân Tây và Vân Vân.

- Ta biết rồi, ngươi yên tâm đi.

Nguyệt Thấm Lan quơ quơ bàn tay thon dài, cất bước rời đi thư phòng.

Cô gái ưu nhã đi rồi, Mục Lương dùng lưu ly chế tạo ra một đống móng tay giả đủ các loại kiểu dáng, sau đó viết ra cách thức chỉnh sửa và dán móng như thế nào ở trên giấy, chuẩn bị khi nào Hồ Tiên trở về thì đưa cho cô ấy đi mở tiệm.

- Giá cả nên định bao nhiêu mới thích hợp đây...?

Mục Lương suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định giao việc định giá cho Hồ Tiên, dù sao thì phụ nữ hiểu phụ nữ nhất.

Dựa theo tính cách của mỹ nhân hồ ly, một bộ móng tay sẽ không thấp hơn một nghìn đồng Huyền Vũ.

Sau khi làm xong những thứ này, Mục Lương chuẩn bị đến Thiên Cức Quan một chuyến, dựa theo kế hoạch nguyên bản thì anh sẽ xây dựng Thành Buôn Bán Thiên Cức ở đó, như vậy sẽ thuận tiện mua sắm hơn cho những người tới từ đại lục cũ.

…………

Phía trước Thiên Cức Quan, bóng dáng của Mục Lương xuất hiện ở trên không trung.

Anh nhìn xuống khoảng đất trống trước pháo đài, dùng ánh mắt đo đạc một chút rồi lại sử dụng năng lực khống chế bùn đất đắp thành một khu vực hình vuông, chuẩn bị xây dựng Thành Buôn Bán mới ở phía trên, kích cỡ bằng với Thành Buôn Bán Sơn Hải.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, tụ tập đất cát một vòng tường vây cao hai mươi mét, dày bảy mét.

Anh tham khảo cách cục của Thành Buôn Bán Sơn Hải, xây dựng một đống nhà lầu gần tường vây, phần lớn đều là nhà nhỏ ba tầng, cũng có một ít nhà lầu năm tầng.

- Ầm ầm ~~~

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, tiếp tục xây dựng Trung tâm Huyền Vũ mới ở giữa Thành Buôn Bán.

Bên ngoài Trung tâm Huyền Vũ mới có một tòa Bảo Tháp hình năm cạnh, mỗi một tầng đều có một vòng mái hiên được chế tạo từ lưu ly, vừa cổ kính vừa tràn ngập quý khí.

Mục Lương xây dựng nhà lầu với tốc độ cực nhanh, nền làm bằng lưu ly cắm sâu xuống lòng đất hơn hai mươi mét, không cần đào rãnh, tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Anh tốn cỡ một ngày ở đây để hoàn thành việc xây dựng cơ bản Thành Buôn Bán Thiên Cức, chỉ còn chờ các công nhân tới lắp đặt thiết bị và trải các loại đường ống.

Khi anh làm xong trở lại cung điện khu Trung Ương thì trời đã sập tối, các tiểu hầu gái chuẩn bị thức ăn, mùi thơm bay ra khỏi nhà ăn.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mục Lương đi vào cung điện, đầu tiên là ngửi được mùi thịt nướng, đi chưa được hai bước lại ngửi được mùi trứng xào cà chua.

- Mừng đại nhân trở về.

Vệ Ấu Lan thanh thúy nói.

- Chào thành chủ đại nhân ~~~

Các hầu gái còn lại đều ngoan ngoãn chào hỏi, thuần thục tiến lên trước, cởi bỏ áo bào giúp Mục Lương.

Trong nhà ăn, Hi Sắt và những người khác đã ngồi xuống, ngoại trừ Ngôn Băng và Ngải Lỵ Na thì tất cả đều có mặt đông đủ.

Anh ngồi xuống, hỏi:

- Thấm Lan và Hồ Tiên còn chưa trở lại sao?

- Cả hai đã về rồi, đang rửa mặt.

Tiểu Tử ngoan ngoãn đáp.

- Tốt, ai đói bụng thì cứ ăn trước đi.

Mục Lương hơi nâng cằm ra hiệu.

Nguyệt Phi Nhan cắn đũa, nói:

- Ta muốn chờ mẹ tới rồi cùng ăn.

Chị em Hi Sắt và Vân Vân đều an tĩnh ngồi đợi, ba người nhìn chằm chằm đầy bàn thức ăn mà không chớp mắt một cái.

Không bao lâu, Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan cùng nhau đi tới, tóc của hai người vẫn còn hơi ẩm ướt.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt đẹp màu xanh nước biển:

- Ai nha, xem ra chỉ còn thiếu chúng ta thôi.

Mễ Nặc cười tươi như hoa nói:

- Các ngươi mau ngồi đi.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng xoa đầu cô gái tai thỏ rồi chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Mục Lương.

- Ăn đi.

Mục Lương cầm đũa lên, gắp một khối trứng chiên cho vào miệng.

Hi Sắt và những người khác thấy vậy mới bắt đầu vươn đũa, không hẹn mà cùng duỗi về phía đĩa trứng xào cà chua, chỉ qua vài giây thì trong đĩa chỉ còn lại phần nước sốt ở dưới đáy.

Mễ Nặc ngây thơ nói:

- Rưới nước sốt này vào cơm sẽ rất ngon.

Cô bưng đĩa lên rồi chan phần sốt còn lại lên trên cơm tẻ.

- A, ta cũng muốn ăn, chừa lại một chút cho ta đi!

Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn.

- Hết rồi.

Mễ Nặc cười tươi như hoa, cầm muỗng múc linh mễ cho vào miệng, ăn ngon đến mức đôi mắt đẹp đều híp lại.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Vẫn là Tiểu Nặc sành ăn nhất.

Nguyệt Phi Nhan phồng má nói:

- Ta cũng muốn ăn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận