Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1427: Thật Khiến Cho Người Ta Chờ Mong



Mục Lương giơ tay, buồn cười nhìn hai cô gái này.

Tiểu hầu gái đang giúp anh chải đầu, sửa sang lại mái tóc dài có chút rối.

Khi vào thế giới này, anh chưa từng cắt tóc, hiện giờ nó đã dài tới hông rồi.

Tốc độ sinh trưởng của tóc, cũng có liên quan tới bảng thuộc tính cơ bản của anh. Chỉ số càng cao, tốc độ mọc tóc càng nhanh.

- Đi lấy máy ảnh, chụp cho Mục Lương một kiểu ảnh.

Hồ Tiên đề nghị.

- Đúng.

Nghe vậy Nguyệt Thấm Lan lập tức xoay người rời khỏi thư phòng.

- Thật sự là...

Mục Lương dở khóc dở cười, chỉ thay một chiếc áo khoác thôi mà, chẳng lẽ anh đẹp trai như vậy?

Không bao lâu sau, Nguyệt Thấm Lan đã trở lại, ôm theo chiếc máy chụp hình dài rộng chừng nửa mét.

Nguyệt Thấm Lan thao tác cameras, tao nhã cười nói:

- Mục Lương, đổi tư thế đi.

Mục Lương nghĩ một chút, sau đó vẫn quyết định phối hợp với cô.

Anh vòng tay trái ra sau lưng, trên tay phải cầm một cuốn sách, tùy ý mở ra hai trang, bày ra tư thế đang chăm chú đọc sách.

Ông… Ánh sáng chợt lóe lên, Nguyệt Thấm Lan ấn tinh thạch hung thú trên máy ảnh, chụp lại dáng vẻ vừa rồi của Mục Lương.

- Thế nào?

Hồ Tiên cười tủm tỉm hỏi.

Nguyệt Thấm Lan mở máy, lấy ra một bức ảnh có màu sắc sặc sỡ.

Trong ảnh chụp Mục Lương hơi hơi cúi đầu, đang chăm chú nhìn vào cuốn sách trên tay, thoạt nhìn như là bị vô tình bị chụp được, cũng rất tự nhiên.

- Thật là đẹp.

Nguyệt Thấm Lan không chút keo kiệt khen ngợi.

Hồ Tiên nở nụ cười nhìn Mục Lương trong ảnh chụp.

………..

Anh tò mò đi tới. Khi nhìn hình mình trong bức ảnh, anh không nhịn được hơi nhướng mày, nở nụ cười đầy vui vẻ.

Anh cảm thán một tiếng:

- Tục ngữ nói quá đúng, người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, người thời xưa không hề dối gạt chúng ta.

- Cái gì với cái gì cơ?

Nguyệt Thấm Lan liếc mắt đầy xem thường, Mục Lương lại nói mấy câu thật khó hiểu.

- Có thể treo bức ảnh này lên bức tường ở sảnh chính.

Hồ Tiên đề nghị.

- Tùy ngươi.

Mục Lương không thèm để ý cười cười.

- Mục Lương, có thể xuất phát chưa?

Cửa thư phòng lần thứ hai bị đẩy ra, Ly Nguyệt đi vào thư phòng. Sau khi nhìn thấy Mục Lương, cô gái tóc bạch kim tỏ ra vô cùng sửng sốt, con ngươi màu bạch kim lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, rất nhanh đã trở nên sáng ngời.

Hồ Tiên cười duyên hỏi:

- Ly Nguyệt, bây giờ Mục Lương có đẹp không?

- Mục Lương luôn đẹp mà.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt hơi phiếm hồng, nhưng lời nói lại rất nghiêm trang

- Ly Nguyệt nói rất đúng.

Vẻ mặt Hồ Tiên đầy trêu chọc nhìn về phía anh.

Mục Lương dở khóc dở cười, búng một tay vào trán cô gái tai hồ ly, trong sáng nói:

- Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta xuất phát đi.

- Đi thôi.

Hồ Tiên rất tự nhiên vòng tay quanh cánh tay Mục Lương.

Mấy người bọn họ rời khỏi cung điện, xe ngựa do Sói Mặt Trăng kéo đã chờ sẵn trên quảng trường, Ngải Lỵ Na đang đứng bên cạnh xe ngựa.

Lần này theo Mục Lương đi dự tiệc, ngoại trừ mười hai hộ vệ của khu Trung Ương, còn có Hồ Tiên, Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na, Vân Hân và Diêu Nhi - người có thể nhìn thấu lời nói dối.

- Hôm nay, thành chủ đại nhân thật đẹp trai.

Diêu Nhi khẽ nhếch môi, ngây ngốc nhìn Mục Lương.

- Đại nhân luôn đẹp.

Vân Hân nói giống hệt Ly Nguyệt vừa nói.

Mục Lương lắc đầu, cất bước bước lên thùng xe.

- Chú ý an toàn, nếu xảy ra chuyện gì đó nhất định phải liên hệ với khu Trung Ương trước.

Nguyệt Thấm Lan dặn dò.

- Được.

Mục Lương mở ra cửa kính xe, khẽ gật đầu với Nguyệt Thấm Lan.

- Có ta ở đây, thành Huyền Vũ sẽ không xảy ra chuyện.

Nguyệt Thấm Lan nâng tay vén lọn tóc dài ở thái dương ra sau tai. Hồ Tiên và Ly Nguyệt cũng lên thùng xe, Ngải Lỵ Na và hai tiểu hầu gái nhỏ ngồi bên ngoài thùng xe.

- Xuất phát đi, thời gian không còn sớm nữa.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã vẫy tay.

- Ừm, xuất phát.

Mục Lương ra lệnh một tiếng.

Ngao ô ngao ô…

Bầy Sói Mặt Trăng chỉnh tề ngửa mặt lên trời thét dài, sau đó kéo thùng xe chạy như bay rời đi.

- Hy vọng có thể thuận lợi.

Con ngươi xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan lóe sáng. Cô nhìn theo bầy Sói Mặt Trăng rời đi, thẳng đến khi không còn thấy gì mới thôi.

.............

Ngao ngao ngao...

Sói Mặt Trăng rít gào, dọc theo đường đi không có chút trở ngại nào, bởi vì tất cả thành dân đều nhường đường cho bọn họ.

- Thành chủ đại nhân vất vả rồi…-

- Đúng vậy, thành chủ đại nhân càng ngày càng bận rộn, phải nghỉ ngơi nhiều hơn một chút nha!

Hai bên đường, nhóm thành dân đều ngừng chân lại, hướng ánh mắt đầy vẻ quan tâm nhìn theo Sói Mặt Trăng kéo xe rời khỏi nội thành. Đường chính tới ngoại thành rất rộng, đàn sói chạy với tốc độ nhanh hơn.

Ken két...

Cửa kính xe bị mở ra, Mục Lương nhìn về phía đường ray xe lửa bên cạnh đường chính ngoại thành, công nhân vẫn đang rất chăm chú thao tác

Ly Nguyệt thánh thót nói:

- Hiện tại, đường ray xe lửa đã phủ kín khoảng 80% quãng đường cần thiết rồi, chờ qua vài ngày nữa, chắc chắn sẽ trải xong toàn bộ.

Có Sóc Lưu Ly hỗ trợ, tốc độ trải đường ray xe lửa sẽ càng lúc càng nhanh.

- Thật khiến cho người ta chờ mong.

Khóe môi Mục Lương hơi hơi cong lên

Anh có chút chờ mong khi tự tay mình tái hiện khung cảnh xe lửa chạy khắp muôn nơi như Địa Cầu ở trên thế giới này.

Hồ Tiên nhìn những công nhân đang lắp đặt đường ray, rồi nghiêng đầu hỏi:

- Mục Lương, thành Huyền Vũ vẫn muốn nhận thêm người sao?

Mục Lương nói rất rõ ràng:

- Đương nhiên phải tiếp nhận thêm rồi, nhân tài là lực lượng sản xuất, lấy diện tích của thành Huyền Vũ chúng ta, ít nhất cũng đủ cho hàng triệu người sinh sống.

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:

- Vậy chúng ta sẽ tuyển người từ thành Tát Luận kia sao?

- Cũng có thể.

Mục Lương cụp mắt xuống, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.

Hồ Tiên vắt hai chân, quyến rũ nói:

- Mục Lương, hoàn cảnh bên vùng đất mới không giống bên kia của chúng ta, ở bên này không thiếu nước, không thiếu lương thực, tuyển người sẽ hơi khó khăn.

- Có phải Tuyết Cơ từng nói bên trong thành Tát Luận có Xóm Nghèo sao?

Mục Lương ngẩng đầu đột nhiên nói.

Ly Nguyệt gật đầu nói:

- Đúng vậy.

Mục Lương lại hỏi:

- Tuyết Cơ đã trở lại chưa?

Ly Nguyệt lắc đầu, thánh thót nói:

- Vẫn chưa, hôm nay cô ấy ở lại thành Tát Luận thu thập tình báo.

- Dặn cô ấy thu thập một chút tin tức về xóm nghèo.

Mục Lương ngước mắt dặn dò.

- Được.

Ly Nguyệt lên tiếng, cô lấy ra Trùng Cộng Hưởng liên hệ với khu Trung Ương, sau đó lại để phòng liên lạc của Trung Ương liên hệ với Bách Biến Ma Nữ.

Mục Lương nhìn một màn này, tuy dùng Trùng Cộng Hưởng để trao đổi khá thuận tiện, nhưng cũng có điểm hạn chế, chúng chỉ có thể liên lạc một đường dây duy nhất.

- Nếu có di động thì tốt rồi.

Anh cảm thán một tiếng.

Mục Lương cũng chỉ cảm thán mà thôi, vì có di động ở thế giới này cũng vô dụng, còn phải có vệ tinh, trạm điện thoại, các loại máy móc có liên quan vân vân, mà những thứ đó đâu thể thực hiện được trong thế giới này?

- Ngươi đang nghĩ cái gì vậy?

Hồ Tiên dựa thân thể lên người anh, còn dùng đuôi hồ ly trêu chọc anh một cái.

- Đừng làm loạn mà.

Khóe môi Mục Lương mang cười, nhưng anh không đi ngăn cản động tác của cô

Bạn cần đăng nhập để bình luận